Làm Sao Để Níu Kéo Một Người?
"Đã gặp rồi, sao lại xa nhau trở thành người lạ Đã xa rồi, sao lại quay về chạm mặt nhau."140722.…
"Đã gặp rồi, sao lại xa nhau trở thành người lạ Đã xa rồi, sao lại quay về chạm mặt nhau."140722.…
Tác giả : Ma AnThể loại: 1Vs1, Hài hước, HE, Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Ngôn tình, Ngọt, Nguyên sang, Showbiz, Sạch, Song xử, Sủng, Thâm tình, NL, Kim bài đề cử, Thiên chi kiêu tử - Thiên chi kiêu nữ]Văn án: Giới thiệuSở Tích là Bạch Liên Hoa(*) nổi tiếng trong giới showbiz, gương mặt đẹp nhất, tính tình điệu đà nũng nịu nhất, anti-fan nhiều nhất, nghe nói kim chủ thần bí chống lưng cho cô cũng là nhiều tiền nhất.(*) Bạch Liên Hoa: chỉ những cô gái luôn tỏ ra trong sáng, ngây thơ, vô tội.Cho đến một ngày cô được chẩn đoán mắc phải căn bệnh nan y.Sở Tích cho rằng tốt xấu gì cũng có hai năm cảm tình, nước mắt lưng tròng đi tìm kim chủ kể khổ.Nào ngờ người kia nhìn thấy nước mắt cô liền cười khinh thường, tiện tay xé luôn bệnh án: "Thu hồi lại nước mắt giả mù sa mưa của em đi, chúng ta chỉ nói chuyện giao dịch, không nói chuyện tình cảm."--Mọi người đều biết phía sau Sở Tích có người trong chống lưng, nhưng gần đây tài nguyên của Sở Tích tuột dốc không phanh, hình tượng so với trước kia khác nhau một trời một vực, thậm chí trong gameshow còn dùng tay không chặt gạch, hình tượng đóa hoa nhỏ trong nháy mắt liền tan biến.Vì thế toàn bộ giới showbiz đều vỗ tay vui mừng, rốt cuộc thì Sở Tích cũng bị đá, Bạch Liên Hoa dối trá bại lộ bản tính bị kim chủ thần bí một cước đá văng.Cho đến một ngày nọ ở phim trường, nhóm người xung quanh nhìn Sở Tích dùng thế thân diễn cảnh hôn.Mà đương sự Sở Tích lại bị vị kim chủ thần bí mặt lạnh kia kéo khỏi phim trường, sau đó bóp eo, ấn người lên tường hôn.Vai chính: Sở…
CONVERTER: BẾNTấn Giang kim bài đề cử cao tích phân VIP2018-01-31 kết thúcKhông phải V chương và tiết tổng điểm đánh đếm: 613659 tổng bình luận sách đếm: 6870 trước mặt bị bắt tàng đếm: 11639 dinh dưỡng dịch đếm: 4892 văn vẻ tích phân: 160,619,136Văn ánfan thượng một cái đam mê vung đường yêu đậu làm sao bây giờ?Đáp: Dưới lầu, phiền toái trợ giúp ta một cái 120!***"Như vậy rõ ràng sao?"Cố Cảnh Ngự nhìn chằm chằm một hồi di động, quay đầu hỏi người đại diện, hắn rõ ràng cảm thấy chính mình biểu hiện rất khá a.Nhìn nhìn người đại diện vặn vẹo biểu cảm, hắn nhún vai, "Được rồi, ta thu liễm một điểm."Ngày thứ hai:Người đại diện táo bạo níu chặt tóc, chỉ vào chiếm lấy vi bác ba hấp dẫn trọng tâm đề tài, tay đều run, "Này đặc sao chính là ngươi nói thu liễm? !"* kinh bạo! Cố ảnh đế trước mặt mọi người trộm thân Ôn Nhan! Hư hư thực thực tình cảm lưu luyến bộc quang! *Cố đại ảnh đế mặt không đổi sắc, đại chân dài khoát lên trên bàn, "Đương nhiên."-- lão tử đều hắn mẹ không duỗi đầu lưỡi, ngươi còn muốn thế nào.*【 miến trích lời 】*1: Nếu như bọn họ đã chết, kia nhất định là bị cẩu lương chống đỡ tử .2: Trên thế giới nếu như còn có một loại bệnh vô pháp chữa khỏi, ta tin tưởng, nhất định là răng đau.【 ảnh đế không đáng sợ, ai phấn ai chú nha 】**** tuyệt đối sủng văn, 1v1 song c, tác giả tuyệt đối khiết phích đảng, yên tâm dùng ăn.* ảnh đế rất tùy hứng, người thiết lập tại này, mời nhận hắn hảo, cũng nhận hắn xấu.* không có logic cám ơn.*@ Tấn Gi…
Thiên Ân và Hoài My là đôi bạn từ nhỏ,họ lớn lên và yêu nhau,họ học cùng trường và làm việc chung công ty.....Buổi tối hôm ấy..trước ngày 14/2...Ân hẹn My ra quán cà phê họ hay uống,My hỏi Ân:-Anh có biết ngày mai là ngày gì không?-Ơ..ngày gì cơ...?- Có thế mà anh không nhớ sao?..My nhìn Ân chằm chằm với giọng khó chịu..-Anh đùa đấy...ngày mai mình đi dạo nhé em..anh sẽ có món quà cho em anh hứa đấy..My nũng nịu nhìn Ân rồi cười tít mắt*hôm sau*My gọi địên thoại cho Ân...1 lần......2 lần....3 lần...không bắt máyMy bắt đầu lo lắng và 1 cuộc gọi lại làm My chợt giật mình..-Alô..anh đấy sao...sao anh không bắt máy...làm em lo lắm,khi nào đi vậy anh..-Em à! anh xin lỗi nhé...anh bận...Ân đáp với giọng ấp úng- Anh đã hứa với em mà anh thất hứa vậy sao....My quát...Tút...tút...tút...1 cái cúp máy ngang làm My nóng giận...cơn ghen lại nổi lên..My gọi lại 2-3 lần nhưng vẫn thuê bao...My nghĩ thầm..(Không gọi cho anh ấy...để anh ấy khi nào biết lỗi gọi cho mình thì thôi)…
tranh liên quan về các tướng của liên quâncó vài chap ad sẽ lựa ra vài cặp đôi để vẽ truyện ngắn Tình trạng : đang vẽ + nghĩ vài kịch bản để vẽ truyện... nên lịch ra chap tùy theo độ lười và ý tưởng kịch bản của ad :))Mong các vị đừng ném đá ad ( vì vẽ là đam mê của ad <3 )…
Tên gốc: 你失信了Tác giả: Thập Thanh YểuThể loại: thanh xuân vườn trường, song hướng yêu thầm, BEEditor: misan + tiên nữBìa: Sảo | MậnĐộ dài: 28 chương + 5 ngoại truyệnTình trạng: HoànGiới thiệu"Đã lâu không gặp, Hướng Du"."Đáng lẽ em nên bước tiếp rồi, đúng không?""Anh đã từng thật sự cho rằng, cho rằng anh có thể yêu em rất lâu, rất lâu, không chỉ tám năm.""Ban đầu anh còn không tin, nhưng xem ra thời gian thật sự sẽ chôn vùi tất cả. Ký ức về em trong trí nhớ của anh dần mờ nhạt, thậm chí anh còn không thể nhớ rõ dáng vẻ của em. Anh dường như đã thật sự thất hứa rồi."Em thất hứa một lần, anh thất hứa một lần, vậy chúng ta hòa nhau.***Có lẽ yêu thầm phải là một vở kịch trọn vẹn, vậy nên tôi đã thích anh ấy từ năm này qua năm khác.【Nhắc nhở thân thiện】Kết thúc là BE, hiện tại không có ý tưởng để viết phiên ngoại song song.Văn phong không tốt, cân nhắc trước khi đọc.Không liên tưởng với thực tế, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết.Không có ý nghĩa sâu xa, chỉ viết và đọc cho vui.…
những ngày tháng sau chia tay tôi ước giá như tôi chưa từng yêu anh…
Khi chấp miện về một thứ gì quá lớn sẽ kiến con người không thể buông bỏ mà níu giữ nó hơn cả tính mạng và cứ luôn bất công với chính cuộc sống của mình.Họ bám víu vào cái chấp niệm khờ khạo đấy mà sốngtrong vô định, từ bỏ hết mọi thứ kể cả cuộc đời của họ chỉ vì một thứ gọi là chấp niệm mà quên rằng, người ra đi chỉ thanh thản khi người sống chấp nhận mất mát của người ở lại một cách nhẹ nhàng....Nhưng khi chấp miện quá sâu thì họ chọn cách buông bỏ như thế nào ?…
Dỗi Wattpad, tôi viết một bộ truyện bao tươi sáng để trả thù......Bộ này có thể khiến một vài bạn khó chịu nên lưu ý trước khi đọc nhé…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…
- Anh đã yêu em thật lòng bao giờ chưa? - Anh mãi yêu em dù hiện tại hay trong trong tương lai đều yêu em đến hết cuộc đời này. - Em xin lỗi nếu là quá khứ thì em rất cảm độg nhưng hiện tại không bao giờ. Vì chính anh là người chọn kết cục như thế. couple chính : TUẤN CHUNG QUỐC MẪN DOÃN KHỞI…
Lời tựa Nếu nói chuyện hối hận nhất cho đến lúc chết đi, chính là từ đầu đến cuối không nắm lấy tay em, cùng nhau đi hết nhân gian cay nghiệt. Nếu có thể sớm hơn một chút, xin quay về vạch xuất phát, nhìn lại và thấy tôi yêu em đến nhường nào. "Baek Hyun." Phía sau truyền đến thanh âm trầm thấp. Khẽ run lên, không xoay người lại, bởi vì biết chính là cậu ấy. Nước mắt theo hai má chảy xuống, khóe miệng lại cong lên một chút. "Đồ ngốc."______________________ "Byun Baek Hyun, con có nguyện ý cả đời chỉ yêu một mình Park Chan Yeol, cùng cậu ấy nắm tay đến già hay không?" "Con nguyện ý." "Park Chan Yeol, con có nguyện ý cả đời chung thủy với Byun Baek Hyun, cùng cậu ấy nắm tay đến già hay không?" "Con nguyện ý." Hai người dưới sự chứng kiến của mục sư, trao nhẫn, ôm, hôn môi. Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Byun Baek Hyun thích nơi này, cây cỏ bình thường, dưới tàng anh đào, một hôn lễ đơn giản. Cứ như vậy đi, Byun Baek Hyun cảm thấy giờ khắc này thật sự rất hạnh phúc. Hôm nay, Park Chan Yeol ở bên cạnh cậu. Hôm nay, Park Chan Yeol ôm lấy cậu, nói con nguyện ý. Hôm nay, cậu cùng Park Chan Yeol kết hôn.…
Vietnam là một người khá kì lạ.Cậu không có bạn bè quá thân thiết, cũng chẳng có một mối quan hệ thật sự bền chặt. Cậu sống tự do tự tại giữa dòng người tấp nập.Cậu đối xử nâng niu, trân quý người khác, nhưng với bản thân mình thì không.Nhưng kể cả giữa thế giới nô nức xô bồ, vẫn có nhân ảnh muốn bao bọc tấm thân nhỏ bé ấy bằng sự dịu dàng, yêu thương nhất trên đời._________________________________Đây là allvietnam, nếu cậu ko thích thể loại này thì mong cậu đừng đọc truyện mình ạ.Toxic = Block.…
Đừng cố níu giữ một người khi trái tim họ muốn tự do... Lục bình vốn dĩ đâu cần bến bờ. Thể loại: ĐoảnNgười viết : Nguyễn Hồ Nhi…
"Bóng đêm là ban ngày của người tổn thương"…
Em chưa tùng chạy trốn cô đơn Tôi đọc được quyển sách của Diệp Mộc Tử vào một dịp tình cờ khi mà bản thân tôi rơi vào tình trạng giống như nhân vật chính của câu chuyện,chênh vênh,vấp ngã,nhiều hy vọng mà cũng lắm nhiều tổn thương,gần như tuổi trẻ chỉ có "'cô đơn" là bạn...Với những ước mơ còn dang dở,những hoài bão chưa kịp thực hiện mà tuổi thanh xuân thì cứ trôi đi không đợi chờ. "Đôi khi rất muốn níu kéo thời gian để có thể làm thêm được nhiều việc nữa..nhưng khi có thật nhiều thời gian rồi thì chỉ biết cô đơn lặng nhìn những ngày tháng đã trôi đi"…
Ngày mà mây trắng vẫn ngẩn ngơ , tôi đưa tay , cố níu thứ gì đó trong khoảng không vô định , nhớ em .…
Háp bi niu dia !!! ♡…
Hắn trùng sinh vì muốn cứu nàng.Nhưng khi hắn trở về...người hắn yêu đã không còn tồn tại.An Nhiên chỉ ngủ một giấc, tỉnh dậy đã trở thành đích nữ Tạ gia giữa kinh thành Đại Lương.Không ký ức. Không hệ thống. Không biết mình đang bước vào một số phận từng nhuốm máu.Còn Lục Hành Uyên - vị tướng quân từng vì nàng mà phản cả thiên hạ -mang theo ký ức của một đời bi kịch, sống lại để thay đổi kết cục.Hắn biết rõ mọi âm mưu.Biết rõ ngày nàng sẽ chết.Biết rõ cách bảo vệ nàng.Chỉ là hắn không biết -Người trước mặt hắnkhông còn là người của kiếp trước.Một người từ tương lai rơi xuống quá khứ.Một người từ quá khứ cố chấp níu lấy tương lai.Họ yêu nhau.Nhưng thế giới này chưa từng thuộc về nàng.Và có những cuộc tình,dù có thêm một kiếp...vẫn không thể đi đến cuối.…