Hôn Hạnh
HÔN HẠNHTác giả: Ngải NgưThể loại:Ngôn Tình, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình cảm, nhẹ nhàngNhân vật chính: Cận Ngôn Châu- Sơ Hạnh.Nhận vật phụ: Kỷ An, Dụ Thiển,......…
HÔN HẠNHTác giả: Ngải NgưThể loại:Ngôn Tình, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình cảm, nhẹ nhàngNhân vật chính: Cận Ngôn Châu- Sơ Hạnh.Nhận vật phụ: Kỷ An, Dụ Thiển,......…
Bóng đá? Cô quả thật có từng chơi.. Chơi rất giỏi, nhưng rồi vì cái tai nạn năm ấy đã khiến cho một kẻ với ước mơ cháy bỏng kia bị vùi dập dưới chiếc xe tải...-Truyện có thể OOC và cốt truyện lệch quỹ đạo.Khởi bút: 15/2/2023…
Một số bài văn tôi viết năm lớp 10, có tham khảo từ RẤT NHIỀU nguồn :))…
Một đoạn thoại ngắn theo trend■Hoan hỉ hoan hỉ□Cp Allisagi♤Au Uynbii♡Chỉ đăng tại Wattpad…
mấy cái one shot đáng iu nũng nịu dễ thương dễ mến dễ gần sẽ được đẻ ở đây nha, hong đẻ one shot lẻ nữa đâu làm biếng ák 💔…
hardship Hoàng Trọng nhưng không ai chèo thì mình tự chèokhông hẳn là love, chắc bromance là cùngcũng chẳng có nội dung gay cấn gì hết, thỉnh thoảng buồn buồn níu kéo một chú quá khứ thôi ý màcre. GinnyVo @Vườn bông của Trọng Ỉn…
Tình yêu đôi khi như một viên kẹo nhỏ ngọt ngào và đáng yêu, lại được bọc bằng một tấm giấy bóng làm ánh lên sự lấp lánh. Khiến cho con người ta như bị thôi miên muốn nhanh tay gỡ ra và thưởng thức, nhưng rồi sau sự lấp lánh và ngọt ngào ấy chỉ là sự tiết nuối vì khoảnh khắc ngắn ngủi. Và ta lại ước mình chưa từng nếm thử để giữ trọn vẹn viên kẹo như ban đầu mà nâng niu cất giữ.…
Ngày mà mây trắng vẫn ngẩn ngơ , tôi đưa tay , cố níu thứ gì đó trong khoảng không vô định , nhớ em .…
uk thì: lần đầu viết truyên lần đầu phải vò đầu bứt tóc suy nghĩ lần đầu có bộ truyện tâm quyết như znên :dù hay dù dở, thì au cx mong mọi người ủng hộ aulưu của lưu ý: vì au cung thiên bình nin chắc cx hơi có chút thiên vị mong mn thông cảm*cúi đầu*có thể 1 tuần ra 1 tập ( níu au rảnh ) ......chấm hít…
...Nàng nói nàng rất yêu tôi, yêu tôi hơn tất cả, yêu tôi hơn cả sinh mệnh...…
Hoa Ưu Tư, sau khi xuyên mới biết được rằng mình không chỉ sống dưới thân phận của một cô gái khác, mà còn bị sợi dây số mệnh ràng buộc với 2 nam nhân. Cô cần phải nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ và sứ mệnh cao cả của mình.Truyện đang được bà tác giả trùng tu lại từ cái truyện hồi trước tui viết.Thể Loại: Ngôn Tình < HE >Hiện đang được trùng tu.…
Vẫn biết đau đớn , vậy tại sao còn nhớ thương ? vẫn biết nên buông bỏ , vậy tại sao còn níu kéo ? cuộc tình giữa anh và cậu vốn dĩ đã không có bắt đầu, vậy chúng ta hãy dừng lại đi! Anh à , mình chia tay rồi đấy!…
Người ta nói gặp nhau lần đầu lần hai ắt có duyên với nhau, em là vận mệnh của tôi, em là ánh sáng cứu rỗi cuộc đời tôi là người tôi ao ước muốn đc gặp lại, gặp lại rồi tôi sẽ nâng niu em yêu thương em sẽ đặt em lên đầu quả tim mà cưng nựng thế nhưng tôi lại chính tay đẩy đi định mệnh ánh sáng của cuộc đời mình, đẩy em vào bóng tối, để em hận tôi để em không yêu tôi nữa mà rời bỏ tôi.[fic được viết theo trí tưởng tượng của mình không áp đặt vào thực tế. Mong mọi người hãy đọc truyện một cách vui vẻ và thoải mái. Xin cảm ơn]…
NHỮNG NGÀY DỆT GIÓ PHỔ TRĂNG CÙNG CHOPINTác giả: SherlorThể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Lịch sử, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Phương Tây, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủSố chương: 77Chuyển ngữ: Bông Hồng Có Gai…
Dù qua muôn trùng khơi, em vẫn đến và chọn yêu anh. ~~~~~Giới thiệu~~~~~Cp chính: BamKhunThể loại: Truyện ngắnTag: OOC, niên hạ công, bối cảnh tháp, ngọt, đội vợ lên đầu là trường sinh bất tử, HE,...@Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIU@Tình tiết trong fanfic chỉ là giả tưởng và thuộc về Ewan (The Abyss)Nhận thêm thông tin tại: Fb The Abyss (BamKhun Forever)…
"Người ơi... người ở đừng về..."Trịnh Chí Huân vẫn thường nương theo nhịp võng đưa mà hát ru cô con gái nhỏ bằng câu quan họ xứ này mỗi khi nắng trưa đã đứng bóng giữa đỉnh trời.Người ta vẫn bảo quan họ là cái nợ của miệng thế, hát để mà níu, mà giữ, để làm khổ nhau bằng cái sự dùng dằng chẳng nỡ dứt tà áo nhau. Nhưng với Huân, mỗi khi cung bậc ấy cất lên, nó không chỉ là lời ru cho trẻ thơ say giấc, mà là tiếng lòng cậu đang lơ lửng - Nỗi nhớ chồng trong lòng Huân không nồng nhiệt như lửa đốt đồng, mà nó cứ âm ỉ, e ấp như mùi trầm hương vương trên vạt áo chàm của anh còn sót lại trong buồng. Cậu cúi xuống, nhìn đứa trẻ đang chìm vào giấc nồng, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống gò má phúng phính. Đứa nhỏ này có cái nốt ruồi nơi đuôi mắt mà bố nó hay bảo rằng y hệt cậu - người ta gọi là lệ đường, là dấu ấn của những kiếp người phải vay mượn niềm vui để trả nợ nỗi buồn.Trả nợ...trả cho đến ngày nắng hạ thắp vàng bên hiên, bóng dáng Phác Đáo Hiền bằng xương bằng thịt sẽ trở về trước mắt, khép lại những dùng dằng, đem hạnh phúc vẹn tròn hong khô giọt lệ sầu vương của Trịnh Chí Huân…
Đây là fic đầu tiên của con au níu có j sai sót hay thiếu múi mong chư vị bần tăng góp ý cho au…
là mỗi ngày đều được nũng nịu gọi "chồng ơi". giây sau liền có người ôm mình vào lòng thủ thỉ "anh đây!"…