Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Dù cho có bị kẻ đời soi mói, buông lời độc địa cay đắng thì suy cho cùng họ vẫn là những đứa trẻ nhỏ khát khao tình yêu thương và hơi ấm của thứ gọi là gia đình.Thiên Trúc - ước mơ của Izana và cũng là mái ấm, là thanh xuân của người thế hệ S62."[...]Tenjiku và hơn cả vậy.Nội dung xoay chuyển xung quanh khung cảnh cuộc sống đời thường, sáng làm giang hồ tối đi nhảy đầm bay lắc cùng dj Rindou tại căn penthouse nhà Haitani. Xuất hiện xuyên suốt cốt truyện chỉ bao gồm Mochizuki, Shion, Mucho, Kakucho, Kokonoi và anh em Haitani kèm vị vua của họ - Izana.Tenjiku không phải gánh xiếc, họ chỉ là tự huỷ cực mạnh thôi...…
"Ơ thế...Hôm đấy em nói thích anh, là tỏ tình á?""Ơ thì là như thế còn gì? Anh nghĩ tôi thích anh như thế nào nữa?" ....warning: dựa trên người thật nhma không có thật, đừng mang đi đâu hoặc mang đến nhân vật chính nka huhuhuhuhu…
Author: Thanh DuệRate: Cổ đại, HETranslator: Diệp Hạ ChâuMình edit dựa trên bản raw của rukikuchiai gửi, mấy đồng nhân trước mình dịch từ tiếng Anh, bắt đầu từ đồng nhân này thì toàn là tiếng Trung (nói thực tiếng Trung 1 chữ bẻ đôi mình không có biết) ngoài nhờ google dịch tạm thời sang tiếng Anh (chuẩn hơn dịch sang tiếng Việt) thì mình cũng dựa trên bản QT của rukikuchiai để edit cho dễ đọc hơn, nói thực cũng hơi mệt, vì như tiếng Anh mình có thể đọc và dịch liền mạch, nhưng với bản tiếng Trung qua 2 lần chuyển đổi ngôn ngữ, xong lại chuyển đổi từ ngữ này nọ cũng khá nhọc. Nhưng vì mình thấy mấy bộ đồng nhân mà mình đã nhờ bạn ý gửi cho mình edit dần đều là những bộ mình thích nhất và không quá OOC (mình không thích tính cách nguyên gốc bị bẻ lái quá nhiều) và lại mình vẫn thích dịch truyện cổ đại hơn nên mình quyết định sẽ edit dần dần. Không tham lam được 😀 vì còn nhiều việc khác phải làm.Mọi người có thể tìm đọc truyện nhanh hơn trên page cá nhân của mình https://dongnhanvongtien.wordpress.com/P/s: Truyện edit, dịch, đồng nhân tự viết của mình đừng mang đi đâu ngoài blog này và trên wattpad của mình. Cảm ơn!…
༺ [Tokyo Revengers] Sinh tử hữu mệnh ༻Tình trạng: Hoàn thànhRating: TPairing: Thiếu niên bất lương x Đại tiểu thưGenre: Nhẹ nhàng, HE, thủy tinh bọc đườngBìa truyện: @i7171baGiải thích tên tiêu đề hoàn chỉnh: "Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên" (死生有命富贵在天) tức là sống chết đều do số mệnh, giàu sang đều do trời định. Đây cũng là một câu nói khá phổ biến được dùng trong bói toán hoặc Phật giáo và Đạo giáo. Tóm tắt: Kurokawa Izana chính là Vua.Mà Takahashi Rei không theo chế độ quân chủ chuyên chế.Takahashi Rei chính là tư bản.…
Tình yêu thời còn trẻ tuổi chỉ vì một chút hiểu nhầm rất nhỏ mà buông tay. Mười năm xót xa, những vết thương và nỗi đau khắc cốt ghi tâm được giấu sâu tận đáy lòng, một mình rơi lệ. Nếu không có ngày trùng phùng đó, còn ai có thể hiểu rõ, trong thế giới hoa nhiều như gấm này, em và anh chưa bao giờ phân ly.Một câu chuyện tình yêu trong làng giải trí, hai người yêu nhau sâu sắc cách xa mười năm, trong thế giới đầy ánh sáng đó, liệu có thể bắt đầu lại từ đầu? Quyết tâm giữ lời ước nguyện cho đến chết nhưng lại từ chối tình yêu, câu chuyện mười năm trước như thế nào, ai đúng ai sai, rốt cuộc hai người phải làm gì?- Ver Taekook…
Trần Phong Hào thích đọc lén fanfic của SolnicStan, chửi ầm fanfic có cái kết quá choá má. Quả báo là bị xuyên vào fanfic cẩu huyết mà anh là nhân vật nhu nhược nhất hành tinh còn bị "đàn em Thái Sơn" hành hạ. Và Chiến lược "skinship bất đắc dĩ" để không bị con "AI não tàn còn cấp cao" chích điện.Tag: xuyên truyện, hài hước, boylove, 1×1, no cp phụ, văn xuôi, Ngôi kể thứ nhất (Phong Hào)Jsol!TOP - Nicky!BOTTình trạng: chưa hoàn…
YÊU 1 - ĐAU 10Tôi là Trần Phong Hào. Tôi đem lòng yêu một ánh sao.Nguyễn Thái Sơn, cái tên ấy từ lâu đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như một bản nhạc buồn mà tôi không thể nào ngừng nghe. Em là ánh sao mà tôi ngước nhìn suốt những tháng năm tuổi trẻ, một ngọn đèn dẫn lối cho tôi trong những ngày chông chênh nhất. Nhưng trớ trêu thay, dù tôi có vươn tay đến đâu, cũng chẳng thể chạm vào em.Tôi yêu em bằng tất cả những gì mình có. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất một nụ cười, một ánh mắt, một câu nói vu vơ của em. Yêu đến mức, chỉ cần em quay đầu nhìn tôi một giây thôi, tôi cũng cảm thấy cả thế giới này trở nên ấm áp. Nhưng tình yêu ấy, dù tôi có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ là một cơn sóng lặng lẽ xô vào bờ, hết lần này đến lần khác, không bao giờ được đáp lại.Ban đầu, tôi nghĩ rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần luôn ở bên cạnh em, một ngày nào đó, tôi sẽ có được vị trí trong tim em. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không phải là người em tìm kiếm. Tôi chỉ là một ai đó, một sự tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc đời em, một người có cũng được, không có cũng chẳng sao.Tình yêu của tôi cứ thế chồng chất theo thời gian.Tôi yêu em một.Tôi đau mười.Tôi đã thử quên, thử rời đi, nhưng mỗi khi em vô tình lướt qua tôi, mọi thứ lại vỡ òa. Hóa ra, tôi vẫn yêu em, vẫn không thể dứt bỏ. Nhưng có lẽ, một ngày nào đó, khi trái tim này không còn đủ sức để đau thêm nữa, tôi sẽ học cách buông tay.Vì một tình yêu không được đáp lại, dù sâu đậm đến đâu, cũng chỉ là một vết thương chẳng bao giờ liền sẹo.…
- Các câu chuyện ngắn không có thật, xoay quanh về nhân vật chính là Đỗ Hải Đăng và Huỳnh Hoàng Hùng.- Họ yêu nhau nhưng cũng làm đau nhau.- Tình yêu không phân biệt giới tính và tuổi tác, chỉ có tình yêu chân thành mà họ dành cho nhau.- Chỉ đăng trên Wattpad và M- Design by ilmoliuo.- Fic này chủ yếu về chủ đề linh dị, nếu có nhu cầu về thể loại khác thì m.n qua M kiếm "Truyện Ngắn" nha. Đều là của mik viết.…
[Kakuchou x Izana] Phạt!Author: B_HHThể loại: Đời thườngWarning: Ooc, r18Tình trạng: Hoàn Thành____________________"Mày yêu tao đúng không, Kakucho?""Ừ"Em hỏi hắn đáp, nhưng hắn có yêu em thật không? Lời nói yêu có thể nói ra thì lời chia lìa cũng vậy. Tình yêu là gì? Là tình cảm của hai ta dành cho nhau hay đơn giản chỉ là phù du?"Mày còn yêu tao không?""Còn..."Quay lại? Khồng, tôi không tiết lộ đau =)))____________________Vì bị con em đầu độc nên fic này ra đời =)) Dự định là kết HE đấy nhưng tương lai thì chịu à…