It's 3am Send Help.
Cringe AF :V…
Cringe AF :V…
Sau một chặng đường dài, cuối cùng người họa sĩ cũng đến được căn nhà bỏ hoang nằm lạc lõng giữa cánh rừng phủ tuyết trắng xóa. Những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt rít từng hồi trong không trung, màn tuyết cuộn lên mỗi lúc một dày đặc hơn. Cô hồi hộp xoay tay nắm, cánh cửa làm bằng gỗ đã mục nát nặng nề mở ra. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo chạy quanh lồng ngực khiến toàn thân cô bất giác run rẩy. Căn nhà dường như bị nhấn chìm hoàn toàn trong màu đen quánh đặc của màn đêm. Không có chút hơi ấm, không còn một dấu hiệu nhỏ nhất của sự sống. Cô họa sĩ trẻ mang theo túi đồ nghề của mình, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi từ từ đi dọc theo dãy hành lang dẫn đến một hầm mộ hoang nằm sâu dưới sáu tấc đất lạnh. Chiếu đèn pin vào góc hầm u tối, người họa sĩ thoáng rùng mình khi nhận ra những chiếc quan tài làm bằng thủy tinh trong suốt đang nằm đó, bên trong chứa bộ xương với đủ loại quần áo khác nhau, tất cả đều ngậm một bông hồng đen tuyền trong miệng... Mắt cô nheo lại, cố gắng đọc những con chữ được khắc nguệch ngoạc trên bức tường đối diện, đôi môi khô khốc bật ra thành tiếng: "Silent Hill?" (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Gửi Tuổi Thanh Xuân Theo Mây Trời là những điều dễ thương nho nhỏ về Gấu Thỏ mà mình góp nhặt được trong suốt quá trình đồng hành cùng họ =))Có thể là những truyện ngắn mình viết, những mẩu chuyện xíu xiu trong cuộc sống của họ, những suy nghĩ, cảm nhận và tất tần tật nhiều thứ hơn nữa mà mình đúc kết được... Và có lẽ sẽ không bao giờ viết đủ hết những tình cảm mà họ dành cho nhau, của chúng ta dành cho họ. Never change :">Tặng cho những ai đã, đang và sẽ tiếp tục yêu thương GilenChi như một phần tuổi trẻ của mình!#guituoithanhxuanhttps://www.instagram.com/urbluesion/…
Ba mét... Hai mét... Một mét... Khoảng cách giữa kẻ bộ hành đói khát và cái giếng mỗi lúc một gần. Nhưng thứ kẻ đó nhận được khi lại gần cái giếng lại chẳng phải nước mát lành. Đôi bàn tay run rẩy của tôi chạm dần vào cánh cửa. Tôi cố dùng hết sức lực để đẩy nó ra. Thứ gì đang chờ đón tôi ở phía trước. Một biển máu ư? Hay một biển xác thịt hỗn độn đang rữa ra? Tôi nhắm mắt lại như thể muốn trốn tránh đi sự thật. Một tiếng "két" rít đến chói tai vang lên. Bặm chặt môi đến mức rớm máu, tôi từ từ mở mắt ra. Không. Không có biển máu. Không có biển xác người. Nó là một thứ gì đó còn kinh tởm hơn thế - thứ đã luôn ám ảnh tôi từ lúc bước chân vào căn biệt thự bỏ hoang này. "Nó" đang ngồi đó, vắt vẻo bên cửa sổ và hướng đầu nhìn về phía khu rừng bên ngoài. Và rồi, bằng một động tác hết sức khoan thai, nó nhẹ nhàng quay đầu lại, tiếng các khớp xương cổ của nó ma sát vào nhu tạo thành những tiếng kin kít đầy ghê rợn. Dải khăn trắng muốt bịt mắt nó cũng theo đó từ từ rơi ra. Cùng lúc đó, tôi đột nhiên ngã quỵ về phía trước, ruột bắt đầu quặn thắt lại như bị một chiếc máy xay thịt nghiền nát từ bên trong. Trước khi rơi vào cơn mơ vĩnh cửu, tôi chỉ kịp nhận ra mình bắt đầu nôn ra máu và... dao lam. Rất nhiều dao lam. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Tự convert tự đọc…
gửi cho ai đến với đống lổ lốn này chỉ vì chết chóc, và vì wenga.[cả lời tâm sự cất trong đáy bể.]…
Đây là những thông tin tôi cảm thấy hay, tôi lưu về để đọc, nếu bạn cảm thấy hay, vui lòng tìm đến page #KHOA_HỌC_TỘI_PHẠM, #SCIENCE_REALM để tìm hiểu thêm nhiều thông tin bổ ích.…
" Kì lạ nhỉ, cái cách mà những người như tớ, rời bỏ chốn quê hương bình yên mà mình sẵn có, tìm đến một nơi hối hả thể này để sống, cố gắng hết mức để hoà nhập được với nó, để cho guồng quay của nó cuốn mình đi lúc nào không hay. Nhưng rồi khi đã ở trong đó, mình lại luôn tìm đến những nơi như này để được tận hưởng sự bình yên mà con người mình vốn thuộc về. GIống như là tớ đang tự chạy trốn khỏi cái bóng của tớ vậy, dù tớ có đi đâu thì nó luôn ở sau chỉ một bước. "…
Đây là Harry Potter đồng nhân, truyện này mình viết cũng để trong kho rất rất lâu rồi, nay đang dọn kho folder thì phát hiện ra nó, truyện này mình viết có tách rời từng chương nhưng lại chèn cùng một file word nên để luôn 8000 chữ cho mọi người đọc thử.thật ra lúc viết cái này mình cũng không nghĩ ngợi nhiều lắm, truyện viết lấy bối cảnh là thời xưa khi Snape còn đi học, thời quá khứ của Snape khá mơ hồ nên đôi khi mình sẽ lấy nhân vật giả tưởng thay thế vào nên mong fan bỏ qua cho mình ;;; Rải đường mật cho hàng mới nào~…
☆ Tên tiếng Trung: 别哭.☆ Tên Hán Việt: Biệt khóc.☆ Tác giả: Khúc Tiểu Khúc / 曲小蛐.☆ Nguồn: Wikidich.☆ Editor: Văn Văn 🌸☆ Tình trạng bản cv: Hoàn thành.☆ Tình trạng bản edit: Đang tiến hành. ☆ Độ dài: 108 chương.☆ Bookcover by VictorBlade_79 (Free_Team)☆ Ngày đào hố: 1/7/2020. ☆ Ngày lấp hố: ?/?/?.☆ Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, song khiết, hào môn thế gia, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, thiên chi kiêu tử, cận thủy lâu dài, duyên trời tác hợp, tiểu bạch, kim bài đề cử 🏅, 1v1, nữ chủ.⚠ Lưu ý:❎ Truyện edit chưa được sự cho phép của tác giả, yêu cầu không re-up, không chuyển ver!!! ❎‼️Truyện chỉ được đăng duy nhất tại tài khoản wattpad cùng wordpress: chatteriehome33.‼️…
Chỉ vì một câu nói ra... mà đánh đổi bằng cả tôi "cậu đừng thích tôi nữa.." Một câu nói của cậu tưởng chừng đơn giản mà lại khiến tuổi mười bảy của cậu không còn như trước nữa. Câu truyện này kể về hai thiếu niên ở độ tuổi đẹp nhất: từ xa lạ đến thân quen, từ giận hờn rồi rung động. Họ cùng nhau trải qua tuổi trẻ, với tất cả ngây ngô, tổn thương,... và cả những yêu thương không thể nói thành lời. Họ gặp nhau vào lúc bản thân còn chưa hiểu rõ thế nào là thích, thế nào là yêu, càng không biết làm sao để giữ một người ở lại. Họ giận dỗi, hiểu lầm, tổn thương, xa cách... tưởng chừng sẽ lạc mất nhau mãi mãi. Nhưng cuối cùng, bằng sự chân thành và cả những lần dũng cảm quay đầu, họ đã lựa chọn nắm tay nhau đi đến cuối con đường. Tuổi mười bảy năm ấy, dẫu có những điều chưa kịp nói ra, thì may mắn thay - người ở lại... vẫn là cậu.…
Nửa đêm. Mặt nước đen như tận cùng vực sâu. Biển và trời nối liền thành một dải. Cô quạnh. Những con sóng vô định nối đuôi nhau quyện vào bờ cát. Mảnh trăng tròn hằn lên những vệt máu loang. Tôi nín thở trong cái lạnh và cảm giác hồi hộp đến gai người. Chần chừ nhìn chiếc lọ chứa đầy những tờ giấy trong lòng bàn tay, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi dồn hết sức vung tay ném nó ra thật xa. Như một lời tạm biệt muộn màng. Như một sự khước từ không chút luyến tiếc. Chiếc lọ trôi giữa dòng nước lạnh, để mặc từng đợt sóng cao nuốt chửng vào hư không. Và thế là hết. Tuổi thơ của tôi, thanh xuân của ông tôi giờ lại tìm về với biển. Thời gian rồi sẽ rửa trôi đi tất cả, nhưng những vết bùn lầy tội lỗi vẫn còn đó, vẹn nguyên như lúc ban đầu. Nó luôn tìm về với tôi trong từng cơn ác mộng dai dẳng mỗi đêm. Chối bỏ tội lỗi hoặc chấp nhận nó là cách duy nhất để tìm đến sự giải thoát. Nhưng giống loài hèn yếu và nhu nhược như con người có bao giờ đủ dũng cảm để đối diện với điều đó đâu. Tôi lặng lẽ quay gót rời đi, khúc luân hồi vĩnh cửu của biển vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau tất cả, tôi lại chọn chạy trốn khỏi hiện thực tàn khốc một lần nữa... (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Daddy daddy cool Mama Mama cool ~~~…
Another Undertale or new Au sans(lần đầu tiên làm truyện sẽ ko có ảnh và ko hay nên xin thông cảm)…
In which, Soobin is colorblind and can only see colors when making eye contact with his soulmate.-------Trong đó, Soobin là một người mù màu và chỉ nhìn thấy màu sắc khi nhìn thẳng vào đôi mắt của người bạn đời.Link gốc: https://www.wattpad.com/story/256151175-colors-yeonbin*Đã được sự đồng ý của tác giả*…
Một câu chuyện của Dank. Bảo lưu mọi quyền.Thể loại: Tình trai, Học đường, Siêu nhiên, Tâm lý.Số tập: 24Nhân vật chính: Bình Minh, Hoàng AnTóm tắt:Minh không nhìn thế giới như cách mà người ta hay nhìn, xung quanh cậu chỉ có hai màu trắng và đen. Cuộc sống tưởng chừng như tẻ nhạt thì An xuất hiện, như một ánh nắng mùa hạ chiếu sáng lên những sắc màu mà Minh chưa từng nhìn thấy. Nhưng rồi, khi mùa hạ qua, An cũng theo mùa hạ mà đi mất...Câu chuyện của một người bị mù màu và một người cô độc, mời mọi người theo chân mình đến với khung cảnh của một mùa hạ buồn.…
(Câu chuyện diễn ra sau trận ẩu đả của anh em Netegram, Lo'ah vì bị bọn Aonung chọc ghẹo)Góc nhìn: (thụ) Netegram/NeteyamTác giả: Hxxbb97 (tui á)Tag: 1x1, giả tường, đam mỹ, xuyên không, ABO, HE.Nhân vật chính: Aonung x Netegram. (Ao'ungxNeteyam)Nhân vật phụ ở thế giới Pandora: Tsireya, Rotxo, Kiri, Tuk, Yui,...…
Đã 4 năm trôi qua, Hellen luôn nhớ đến mọi người trong Creepypasta và các Proxy và Slenderman cũng vậy, hiện giờ cô đã tròn 18 tuổi, 1 lứa tuổi đẹp. Gia đình cô đang trên đường trở về quê hương(Mỹ) sau khi ba của Hellen hoàn thành công việc. Sau khi quay trở về thì cô đã thay lại bộ đồ hồi xưa và liền chạy vào khu rừng cấm, nơi mà các creepypasta của chúng ta đang ở. Khi Hellen trở về sẽ ra sao? Mọi gười khi thấy Hellen sẽ như thế nào? Hành trình mới sẽ diễn biến ra sao? Thì hãy vào truyện thôi!…