Bạn trai tôi là" Trùm Deavin "( luba, tiểu Lộc, tiểu Địch)
Để đó và không nói gì thêm…
Để đó và không nói gì thêm…
Nữ chính: mê trai, ham ăn, lười làm....được cái giỏi võ Nam chính: ngoài học và khoe vẻ đẹp trai ra thì chính là"bánh bèo" chính gốc. Ai sẽ là sói đói và ai sẽ là thỏ non? Đọc để biết nhé!…
"Cảm giác bánh cứ sao sao, chẳng lẽ vị giác bị hỏng ?!"..."Nên thay đổi giống hương vị hồi trước hơn "..."Xin chào mọi người, tôi tên Y Ninh Hinh, năm nay 24 tuổi, từng học tại Auguste Escoffier School of Culinary Arts,..." ..."Trường này có tiếng đấy nhưng phải xem cô có miếng tiếng nào không đã!?""Cô, bắt đầu đi !"...Có lẽ trong 24 năm cuộc đời mới cảm nhận được hương vị nhẹ nhàng nhưng thật quyến luyến. Hương vị này ... khó quên. Làm anh muốn nếm suốt đời."Bánh dâu tây của chúng ta""Bánh dâu của anh" "My Strawberry shortcake"Câu chuyện tình cảm lãng mạng, nhẹ nhàng nhưng vẫn ngọt đến sâu răng, chỉ có hạnh phúc và ngọt ngào của Hoàng Bách Điền và Y Ninh Hinh.-coverpagefrompinterest--cgjondesignedwritingsanddecoratedpages--KhôngReupởBấtcứđâuKhiChưacósựđồngýcủacgjond--Truyenchicotaiwattpad--CGJOND-N-CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYEN VUI VẺ, LIKE VÀ SHARE…
Cre ảnh : tên trên bìa Lam gia một trong những mafia top 20 của giới hắc đạo, Lam lão đại là người không có con nên ông ta nhận nuôi khá nhiều những đứa trẻ ngoài đường, trong số những đứa trẻ ông tự hào với hai đứa trẻ giỏi nhất của ông Lam Dương và Lam Vũ, ông xem cả hai đứa là con ruột mà nuôi dưỡng. Cả hai lớn lên với sự nuôi dưỡng dạy của Lam lão đại và phu nhân, nhưng rồi một ngày phu nhân dẫn theo một số đứa trẻ ra ngoài tập luyện thì bị tấn công tất cả đều bị thương và người bị nặng nhất là Lam phu nhân. Lam Dương và Lam Vũ đều được triệu tập vê cùng một lúc, Lam lão đại khó khăn giải thích tình hình. Lam phu nhân bị trúng độc của Vân gia chất độc đó chỉ có thuốc giải của hai nơi là Cảnh gia và Giang gia nhưng hai bang lớn mạnh đó thì làm sao thỏa thuận với chúng ta? Tuy nói rất ít nhưng cả hai đệ hiểu, Lam lão đại thật sự không muốn đưa cả hai vào chỗ chết nên cho họ sự lựa chọn, LD và LV đều yêu thương phu nhân như người mẹ của mình nên cả hai không chần chừ đồng ý trộm thuốc về. Lam lão địa cho Lam Vũ tới Cảnh gia còn Lam Dương tới Giang gia sở dĩ lão đại làm thế là vì tuy rất giỏi nhưng Lam Dương hầu như không dùng não dùng từ mạnh là" tay nhanh hơn não" còn LV thì ngược lại rất biết tình hình nhưng không nhanh nhẹn tay chân. Cảnh gia mưu mô khó gần, Giang gia người giỏi khó đánh. Nên ông gởi hai đứa theo điều kiện cả hai nhưng ông tính không bằng trời tính, cả hai vô tình cầm nhầm bản đồ mà đi thành ra cả hai đi tới nơi điểm yếu của mình mà bản thân không biết. Rồi cả hai sẽ phải ra sao kh…
nữ cường, truyện edit dễ hiểu Truyện xuyên không của Tuyết Sơn Tiểu Lộc nói về Lạc Vân Hi, mang danh phế vật tiếng tăm lẫy lừng , Từ nhỏ cùng Lương Gia thiếu gia đã có đính ước. Mười hai năm sau Lương gia hối hận, phong ba từ đó nổi lên.Nàng vốn là đặc công đứng đầu thế giới, tâm ngoan thủ lạt, am hiểu ngụy trang, danh hiệu "Mỹ nhân xà" Trong một lần bị người đuổi giết, liền bị xuyên qua, trở thành tam tiểu thư Lạc giaPhụ thân không thương, đại nương không quan tâm, tỷ tỷ khi dễ, vị hôn phu khiêu khích, nàng chỉ lạnh lùng cười, tất cả đều phóng hết đến đây đi, lão nương bồi!Ba năm ẩn nhẫn, mười năm ngụy trang, một khi sống lại, đảo điên thiên hạ!Mây mưa thất thường, chỉ hươu bảo ngựa, càng đấu ngựa càng ngã đến kêu rên, này... Thật sự là phế vật sao? muốn biết rõ hơn...các bạn phải tự đọc tiếp.…
" Mẹ kiếp, nó chốn đâu rồi!!Tìm kĩ cho tao... Không tìm ra nó thì chúng mày chuẩn bị tinh thần làm mồi cho cá di"______________________________Bị thương ở bụng sau khi bị đâm một nhát chí mạng, cô không thể cầm cự được thêm lâu nữa.Cô từng bước rén đi thoát khỏi truy tifm của chúng nhưng không may cô đã dẫm phải cành cây khô, làm phát ra tiếng động Chúng đã phát hiện cô trốn ở sau đám bụi cỏ Không còn cách nào khác cố gắng chajy hết sức có thể. Nhưng chạy 1 đoajn thì đến ngõ cụtPhía trước là con sông lớn, không còn cách nào vì bọn chúng đã đuổi kijpMột ăn cả ngã về không, cô nhảy luôn xuống dòng sông lớn và siết đómặc phó mạng sống vì có vào tay hắn cô cũng không thể sống được." Tạm biệt mấy chú nhé"_______________________________" Tiểu thư, người tỉnh rồi sao..?Trương, báo tin cho Hà Tổng biết."--"Dạ"--"Các ngươi là ai?"…
"Bà em từng nói bà đặt tên em là Minh Nguyệt, mong em là cô gái thông minh, sáng suốt như trăng, mong đời em luôn được ánh trăng dịu dàng soi sáng, không tăm tối bi ai."Cô gái nhỏ nhìn vào trăng sáng cao vời vợi thốt ra lời nói ngọt ngào thân thương mà tha thiết dưới ánh trăng êm dịu. Khuôn mặt trắng trẻo của cô được ánh sáng bao phủ một màu vàng dịu dàng làm người bên cạnh ngắm nhìn không chớp mắt. Tạ Minh Nguyệt mong anh nhớ tên cô, nhớ ý nghĩa yêu thương mà bà đã gửi gấm vào tên cô. Cô cũng mong cuộc đời cô được làm ánh trăng sáng, dõi theo anh trên mọi hành trình. "Đừng khóc! Minh Nguyệt!""Tại sao cuộc sống của em luôn u tối như vậy? Nguồn sáng cuối cùng của em biến mất rồi thì em biết làm sao đây?""Minh Nguyệt, em là trăng sáng, chính em mới là nguồn sáng của cuộc đời mình! Đừng bi quan cũng đừng sống lẻ loi!""Em biết không? Khi trăng sáng lên, ngọn hải đăng mới bắt đầu phát đèn soi sáng mặt biển. Thực ra, chúng ta đang tồn tại cùng nhau!"Duyên phận đưa đẩy anh và cô người truy kẻ đuổi, người tìm người bắt. Có vui vẻ cũng đầy đau thương, sự tăm tối trong đêm đen được ánh sáng bàng bạc của trăng chiếu rọi. Tạ Minh Nguyệt - cô cùng anh rong ruổi cả hành trình, rồi cuối cùng "Tương lai có chúng ta" không?…
-Rimuru lạc vào một thời đại hậu tận thế ở một dòng thời gian khác.-Và đồng thời, thế giới cũ nơi Rimuru sinh sống đến hiện tại đã biến mất hoàn toàn.Với hy vọng có thể cứu vớt và hồi sinh thế giới của mình.Rimuru đã đẩy mình vào vô số dòng thời gian, tìm kiếm sự thật về nó, sự thật của toàn bộ thế giới này.Một cuộc hành trình dài bất tận, và trong cuộc hành trình ấy thì liệu nỗi đau khi mất đi thế giới mà bản thân yêu mến liệu có biến mất?Hay nó vốn dĩ là thứ cảm xúc hay ký ức không thể nào phai mờ trong tâm thức của Rimuru.-----------------------------------"Là kẻ đại diện cho sự hủy diệt, sự hủy diệt cao hơn tất cả" - Rimuru -------------------------------------Mà quên nói đây là truyện về một bản thể song song của Rimuru, nên sẽ có những cái không giống với nguyên tác, vậy nha.Mong mọi người ủng hộ.Cảm ơn mọi người rất nhiều.…
Là một truyện trong bộ truyện tứ mùa "TỨ QUÝ TẦM MINH" ("tầm" nghĩa là tìm kiếm, "minh" trong liên minh đồng minh, "Tứ quý tầm minh" nghĩa là "Bốn mùa tìm kiếm đồng minh" hay còn có nghĩa là "Cả đời đi tìm người cùng chung chí hướng") của mình, gồm 4 truyện: Hoa mãn đường, Ngân hà lạc cửu thiên, Thiên giai dạ sắc, Lục xuất phi hoa. *****Thể loại: ngôn tình, cổ đại, xuyên không, trọng sinh.Chớp mắt một cái, một người đang yên đang lành bị cuốn đến một nơi xa lạ tại một thời điểm xa lạ, một người đang vùng vẫy với đắng cay tuyệt vọng không còn đường lui thì bỗng nhiên được quay lại thời điểm bắt đầu còn một người tưởng chừng như đơn giản, mờ nhạt thì lại chính là không ai lường trước được.Số phận của ba người họ tưởng như đã được ông trời sắp đặt nhưng thật ra lại là do chính họ tự an bài. Người cười kẻ khóc, người vui kẻ buồn, dẫu thế nào, vận mệnh của ai người nấy lắm giữ. Truyện được lấy cảm hứng từ câu thơ đầu tiên trong bài thơ "Kí viễn - Gửi phương xa" của nhà thơ Lý Bạch:"Mỹ nhân tại thì hoa mãn đường."(Người đẹp ở đây, hoa đầy nhà.)…
Tên Truyện: Nam Chủ Là Ác BáTác Giả: Lượng Nhược Tinh ThầnTình Trạng Bản Gốc: Hoàn Thành (4 Chương) Tình Trạng Bản Edit:.....Edit & Beta: Hồng Anh Cô NươngVăn Án:khi còn nhỏ A Di từng khen gợi một nam hài: "Ngươi lớn lên như búp bê, ta rất thích."Từ đó, A Di bị cuốn vào những câu chuyện "Lời đồn đại vô căn cứ" không hồi kết."Nữ thần vậy mà yêu cái tên ác bá kia!""Vì sao nữ thần si tình như vậy, vì cái gì không chịu buông tay!""Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nha, cái tên ác bá kia căn bản sẽ không yêu nàng!"Đáng sợ chính là, chàng trai "Ác bá" kia cũng luôn ý vị thâm tường mà nhìn nàng.A Di bày tỏ: Cút! Tất cả đều câm miệng cho ta! Ta chỉ đơn thuần lễ phép tán thưởng cái đẹp mà thôi!Nội Dung Nhãn: Mùa Hoa Mùa Mưa, Tình Yêu Duy Nhất, Hoan Hỉ Hoan Gia.Nhân Vật Chủ Yếu: "A Di" | Phối Hợp Diễn: | Cái Khác: LƯU Ý:KHÔNG CHẤP NHẬN HÀNH VI CHUYỂN VER, REUP.TRUYỆN EDIT CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT Ở WATTPAD CHÍNH CHỦ honganhconuong1512TRUYỆN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI PHỤC VỤ LỢI ÍCH THƯƠNG MẠI!!!…
Một con sói khát máu, đôi mắt đỏ ngầu chiếc răng nanh nhọn hoắt, luôn đi săn đêm, không ai có thể thấy được khuôn mặt của hắn như thế nào. Nếu biết được khuôn mặt thật của hắn, thì như cơn khói bốc hơi không dấu vết... Một chàng trai sói ca đẹp trai mọi lúc, với nụ cười rạng rỡ trên mặt là tình yêu của các bạn nữ, học giỏi, ga lăng...Một cô nàng dịu dàng nụ cười khuy thành, là học sinh chuyển trường, học giỏi chăm chỉ, luôn được các bạn nam thầm yêu, được mệnh danh là" nữ thần "Nhưng không ai biết được bí mật to lớn đằng sau những vỏ bọc kia là gì ...…
Truyện "Số 10 phố Yên Đại Tà" của tác giả Kiếm Tẩu Thiên Phong.Truyện được chỉnh sửa một số chỗ phù hợp với ngữ nghĩa tiếng ViệtCâu chuyện về sự gặp gỡ tình cờ của hai chàng trai. Khi ngày nọ vì chuyện thú cưng của mình có thai nên chàng trai tìm đến một cửa hàng thú cưng ở phố Yên Đại Tà. Từ đây cả hai gặp nhau và nhiều chuyện dở khóc dở cười xảy ra...…
Fic Ngắn Kết Se Câu chuyện là giả tưởng, không có thật đâu nên có gì về từ ngữ mn bỏ qua cho em.....…
[Creepypasta] I'm Not Innocent (Tôi không hề ngây thơ)- Một cô gái tên là Katarine Janey 19 tuổi, cô đang theo học về ngành y nhưng lại bỏ và chuyển qua học về ngành kế toán. Một hôm khi nghe các bạn nói xấu về cô về bản tin "cô đi cướp bồ người ta". Đến cả bạn thân và gia đình cô cũng không nghe cô giải thích, từ đó cô đã biết được bộ mặt thật của con người của xã hội. Đêm đó, cô trộm thanh katana mà anh trai quá cố của cô tặng vào lúc anh ấy qua Nhật đi du học, mặc bộ đồng phục của mình, cô còn đem thêm chiếc mặt nạ và cái áo khoác màu nâu. Cô còn có câu cửa miệng khác : Life is Lie, All is just a liar, that not end, i will end you, you can't kill me but i can end you life ! (Cuộc đời là lời nói dối, Tất cả chỉ là lời nói dối, điều đó không kết thúc, tôi sẽ kết thúc bạn, bạn không thể giết tôi nhưng tôi có thể kết thúc cuộc sống của bạn!) Cô còn được biết đến với rất nhiều cái tên như "SN (Student's Nightmare), The Killer in the rain,..."- Về thật tại, mọi chuyện bắt đầu từ một con ngu si thiểu năng tên Acacia Gliancery 20 tuổi ngành y khoa. Vì chỉ muốn trốn đi thi tốt nghiệp mà nó lại trở thành một Pasta. Cô có mật danh là Simon The Katana (STK) gọi tắc là Simon và KataNó còn có một câu cửa miệng nghe hơi ma mị : I'm Not Innocent (Tôi không hề ngây thơ)+) Logic, thành phần chửi tục, không có cp ship,...+) Hình ảnh không thuộc về mìnhAuthor : Cindy_The_Ghost14…
Tác giả: U Hoàng Tử Lam Tên gốc : Bao tử nhà ai Thể loại : Đam mỹ , Hiện đại, sinh tử văn , 1x1, HE Giới thiệu nhân vật :CP chính : Phác Chí Mẫn x Điền Chính Quốc ( ôn nhu trung khuyển thê nô trá hình băng sơn lãnh khốc công x ôn nhuận hiền lành kiêm tạc mao ngạo kiều thụ )CP phụ: Kim Nam Tuấn x Kim Thạc Trân -----------------------------------------------------------------------------------------------------------Văn Án :Tiểu Bánh Bao hai tuổi đang xem TV, đúng lúc quảng cáo liên quan đến sản phụ được chiếu , Bánh Bao tò mò nhi nha nhi nhô chỉ vào bà bầu rồi hỏi baba đang làm đồ ăn cho bé : " Baba ơi, Bánh Bao có phải cũng từ trong cái bụng to thiệt là to đi ra không ạ ?"" Ừ , Bánh Bao cũng là từ trong bụng to đi ra " baba vừa đánh trứng vừa trả lời cho bé .Lại xem một lúc , Bánh Bao tiếp tục hỏi : " Thế lúc Bánh Bao ra baba có đau không ?" Baba bé vừa trậm rãi thêm sữa vào trứng vừa trả lời :" Đau chứ , sao lại không đau được!" Bánh Bao quyệt miệng , vẻ mặt như sắp khóc đến nơi , baba bé đem sữa trứng bỏ vào nồi hấp , xoay người vào phòng khách , đã thấy Tiểu Bánh Bao trề cái môi bé xíu, đôi mắt to đẫm nước :" Sao lại khóc rồi?" Bánh Bao nhào vào lòng baba , nãi thanh nãi khí (non nớt ) nói: " Baba bị đau có phải sẽ không thương Bánh Bao nữa đúng không?" "....." Baba Bánh Bao hắc tuyến . Đứa nhỏ không hay ho nhà nào đây !___________________________________________________________________Đọc xong thì nhớ thả 1 sao cho mình nha ! TRUYỆN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI ĐÂU. NÊU CÓ YÊU CẦU GỠ TRUYỆN. MÌNH SẼ GỞ TRUYỆN XUỐNG !…
[p1] Cô và anh là thanh mai trúc mã đồng thời cũng là bạn thân của nhau. Cả hai đều thích thầm đối phương nhưng sợ nói ra sẽ bị từ chối nên đều dấu kín không cho đối phương biết. Cho đến một hôm, cô giận anh:- ''Mày đi theo t làm gì? M đi với con nhỏ hoa khôi hôm trước tỏ tình với mày đi''.- "Mày đang ghen à???''- "Ai bảo tao ghen chứ!". Cô đỏ mặt quay sang hướng khác không để ý đến anh- " Vậy sao mặt m đỏ vậy " . Anh trêu chọc cô- " Thì.....thì......". Cô trả lời ấp úng - " Thì...thì làm sao" mặt anh lưu manh hỏi cô- " Thì....thì.....thì tao thích mày được chưa??". Nói xong cô bỏ chạy. Chưa được mấy bước thì bị anh bắt được. Anh áp sát cô vào tường, mặt nham hiểm :- " Tao cũng thích mày. Tốt nghiệp xong t sẽ tỏ tình, đại học xong mình kết hôn nhé bà xã" Anh và cô trao nhau nụ hôn ngọt ngào....... --------5 năm sau ----------[ Còn tiếp ]P/s: Lần đầu viết. Dân ngôn cho em xin ít nhận xét ạ.…
Tên tác phẩm: Cấm Vực Tộc Tác giả: popopum _ ZeroVanThể loại: tùm lum pha trộn đủ thứ nhưng cái chính là tiểu thuyết với lại truyện mình viết là có sự pha trộn của tiên hiệp , kiếm hiệp,truyện teen nhưng vào thời đại truyện thì đã có công nghệ từ máy tính và 1 số công nghệ khác….Giới hạn tuổi: ai thích thì đọc Lời ngỏ : tôi thường viết truyện ngắn và đây là lần đầu thử sức sức với truyện dài, tôi k chắc là mình viết tốt. Có điều nó mang lại cho tôi những trải nghiệm mới mẻ và thật sự khiến tôi hứng khởi khi bắt đầu. Nếu có gì sai sót thì mong mọi người bỏ qua.Lời nói đầu:Đây là câu chuyện tiểu thuyết về CẤM VỰC TỘC Cấm vực tộc là câu chuyện kể về 1 cô bé với 1 số phần tàn khóc và hắn với 1 sứ mệnh “cao cả” đã được đặt ra từ khi còn ở trong bụng mẹ, 2 con người trái ngược hoàn toàn thì liệu có thể tìm thấy được “nơi mà mình thuộc về”.…
Câu chuyện kể về Dane - một ca sĩ trẻ nổi tiếng người Nhật - đang làm mưa làm gió khắp năm châu bỗng dưng tuyên bố sẽ giải nghệ ở tuổi 18 để tiếp tục con đường học tập ở Anh quốc. Tại đây cậu bắt đầu cuộc sống sinh viên khốn khổ nơi đất khách quê người, đối đầu với những rắc rối hết sức đời thường và tình cờ kết bạn với những kẻ "quái lạ", "lập dị", "ăn bám". Nhưng hơn hết, tại chính xứ sở sương mù này, Dane đã gặp Lacie - một cô gái xinh đẹp nhưng khá là kì lạ. Cuộc gặp gỡ của họ đã tạo nên một cậu chuyện có vẻ đời thường nhưng lại "điên rồ" một cách khó hiểu, cuộc sống của Dane vốn đã chẳng yên bình nay lại càng "đảo lộn" hơn.Nhưng đây không phải là câu chuyện đời thường kể về cuộc sống của những cô cậu sinh viên sống tại Anh quốc này. Đây là một cậu chuyện kể về những con người của âm nhạc - cái cách mà họ sống, cách mà họ trưởng thành và chiến đấu cho niềm tin của chính mình. Những bản nhạc viết nên số phận của họ không hề hoàn hảo như người ta lầm tưởng. Một câu chuyện về những hy vọng xa xôi hay là những giấc mơ hão huyền? Họ thật sự là ai? Họ đang nghĩ gì? Những câu hỏi và khúc mắt sẽ dần được giải đáp. Những bản nhạc không hồi kết sẽ được tiếp nối qua từng chương truyện. "Có hay không một kết thúc đẹp?"…
Bị yếm khí tiểu công chúa Diệp Diêu ở cấm cung bị chôn sống đói chết, năm ấy sáu tuổi, sau khi may mắn xuyên thành Tu Chân Giới một gã tiểu thực tu.Nàng nhân thực mà chết, lại lấy thực nhập đạo, ở đột phá kim đan khi chết ở lôi kiếp hạ, năm ấy mười sáu tuổi.Lại trợn mắt, tiểu công chúa phát hiện chính mình xuyên đã trở lại, nàng xuyên thủng cấm cung đói chết tiền.Đói chết? Tuyệt đối không thể có thể phát sinh ở một cái thực tu thân thượng!Cỏ dại tùng sinh cấm cung? Hẻo lánh không người rừng trúc? Rách nát hoa sen trì? Thậm chí đỉnh đầu bay qua bồ câu, ở trong mắt Diệp Diêu tất cả đều là mỹ thực!Sáu tuổi công chúa tể tể ở cấm trong cung lặng lẽ làm nổi lên rau dại canh cá, măng ti bồ câu canh, nấm báo mưa canh gà, lạt gà tung tương...Một cái không cẩn thận, mùi đều bay tới cấm ngoài cung đi.Đêm lang hoàng đế không vui bát công chúa, vừa ra sinh ra được đem quên đi ở cấm cung, ngay cả tên đều thủ một cái "Xa", việc này mỗi người đều biết.…