Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Last Twilight - Hành trình tìm lại ánh sáng của những người lạc lối trong cuộc đời của chính mìnhĐó là hành trình vực dậy bản thân, phát triển thành những phiên bản tốt hơn của phần lớn các nhân vật.Đó là hành trình thấu hiểu, tháo gỡ những khúc mắc trong gia đình Day.Đó là hành trình tin tưởng, yêu thương nhau của MhokDay.Đó là hành trình yêu lại của Porjai, là hành trình tìm hiểu và chở che một người phụ nữ đã có con của Night...Tất cả những hành trình ấy mang những ý nghĩa riêng, tạo nên một câu chuyện mang đầy những giá trị nhân văn.…
Nevis Glacier - một con rồng băng luôn sống kỷ luật,cứng nhắc,lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng khó chiều,là trưởng nữ của gia tộc Glacier ở vương quốc Mythralor,từ nhỏ luôn có khao khát kiếm được thật nhiều tiền,mong ước được người người kính trọng ,với sự tự tin cao ngất ngưởng đónăm mười hai tuổi cô bé âm thầm trốn gia đình lên thủ đô học tập một mình,với kế hoạch được chuẩn bị kĩ càng,đã bàn bạc trước với Ymer - người chú,mọi thứ đều đúng như kế hoạch,từ biến mất âm thầm,sống ở lâu đài của Ymer đến việc nhập học thuận lợi ,biến số duy nhất đó có lẽ là...Ymer Glacier - kẻ lãng du yêu tự do,vì bận yêu 'tự do' nên đã nhờ Nevis quan tâm giúp hai đứa con nuôi của ông,cả hai đều mười hai tuổi,cùng nhập học với NevisIssac -,một thú nhân mèo nghịch ngợm,lạc quan,vô tư lựDraven - một rồng lửa lai tinh linh,nhút nhát,mít ướt,vụng vềtừ ấy,kế hoạch của Nevis rối loạn hết cả lên______…
Tháng tư lại đến, anh ở đây còn em ở đâu? ____________________Fic này được tôi lấy ý tưởng từ bài hát "Tháng Tư Là Lời Nói Dối Của Em" của Hà Anh TuấnLời văn không được hay có gì mọi người góp ý với ạ! ____________________ Tháng Tư Là Lời Nói Dối Của EmMùa xuân có em như chưa bắt đầuvà cơn gió như khẽ mơn man lay từng nhành hoa rơiem đã bước tới như em đã từngchạy trốn với anh trên cánh đồng xanhKhúc nhạc hòa cùng nắng chiều dịu dàngđể mình gần lại mãinói lời thì thầm những điều thật thàđã giữ trong tim mìnhnhững chặng đường dài ngỡ mình mệt nhoàiđã một lần gục ngãtháng tư có em ở đây nhìn tôi mỉm cườiNhững cánh hoa phai tàn thật nhanhem có bay xa, em có đi xa mãitháng tư đôi khi thật mong manhđể mình nói ra những câu chân thậtgiá như tôi một lần tin emcô gái tôi thương, nay hóa theo mây gióđể lại tháng tư ở đó ..Mùa xuân mất em như đã bắt đầuvà cơn gió như khẽ vô tình lay từng nhành hoa rơiem vội xa khuất theo tia nắng chiềuđể lại dấu chân giữa cánh đồng xanhKhúc nhạc thầm lặng giữa chiều muộn màngđể mình gần lại mãinói lời thì thầm những điều thật thàđã giữ trong tim mìnhnhững chặng đường dài ngỡ mình mệt nhoàiđã một lần gục ngãtháng tư ánh sao phía xa bỗng nhiên dần tànNhững cánh hoa phai tàn thật nhanhem có bay xa, em có đi xa mãitháng tư đôi khi thật mong manhđể mình nói ra những câu chân thậtgiá như tôi một lần tin emcô gái tôi thương, nay hóa theo mây gióđể lại tháng tư ở đó ..Và tôi sẽ sống như…
Ngô Đồng Lạc Thời Hoa.Tác giả: Tây Uy.Độ dài: Chưa xác định.Cặp đôi chính: Hữu Phùng Quân x Mạch Hoa Lan.Văn Án:Năm ấy trước nhà hát Nam Kinh, Hữu Phùng Quân cúi xuống dỗ dành một cô bé đang lạc đường khóc sướt mướt, anh tặng cô chiếc ghim cài nhỏ. Cô bé ôm chặt món quà, mắt sáng long lanh."Anh ơi, sau này còn có thể gặp lại anh không?""Được, mùa hoa rụng có thể gặp."---Mãi sau này, khi dọn dẹp lại nhà cũ của vợ sắp cưới, Hữu Phùng Quân vô tình tìm được chiếc ghim cài áo cũ đã ố màu năm tháng.Thì ra cô gái nhỏ anh từng dỗ dành trước nhà hát năm ấy, cô gái anh đã yêu suốt mười năm trời, chờ đợi sáu năm ròng rã khổ sở, cuối cùng cũng chỉ là một người.---Hữu Phùng Quân cao cao tại thượng, đầu đội bảng vàng chân đạp thảm đỏ, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, cuối cùng lại quỳ gối trước một người con gái, hỏi cô lần nữa:"Mạch Hoả Lan, về với anh. Lần này, có thể đừng lạc đường nữa không?"---Mạch Hoả Lan không biết giữa hàng triệu ánh đèn ngoài kia, có ánh đèn nào dẫn lối cho cô về nhà không. Kết quả cuối cùng sau 25 năm vật vã, đã có người yêu cô mãnh liệt hơn cả cái chết.Hữu Phùng Quân chưa từng ngừng yêu cô, cho dù cô đi sai đường, cho dù cô lạc lối, cho dù cô khiến anh chờ đợi sáu năm dài đằng đẵng.Anh vẫn tin.Tin đến chết đi sống lại.Cô chỉ là lạc đường thôi.Rồi, cô sẽ trở về.---"Em hứa, dù có đi sai đường, dù có lạc lối, em cũng sẽ tìm đường về lại bên anh." "Đăng hoả lan san xứ, anh vẫn đợi em."…
Hồn Khiên Mộng Oanh.Tác giả: Tây Uy.Thể loại: Hiện đại, trưởng thành, thanh xuân, ngọt ngược đan xen, gương vỡ lại lành, HE.Độ dài: Chưa xác định (dự kiến 60 chương).Cặp đôi chính: Hồn Khiên x Mộng Oanh (魂牵梦萦)Văn Án:Cuộc đời Hồn Khiên rách nát đến chó chê, anh chìm sâu vào bóng tối không lối thoát cho đến khi gặp Mộng Oanh. Cô đã trở thành đường về nhà của anh, trở thành ánh sáng soi rọi trái tim anh.Đi hết một vòng lạc lối Chiết Giang - Kinh Bắc, không ai che chở Mộng Oanh như Hồn Khiên đã từng....Mộng Oanh ở trong địa ngục trần gian, sống mà như đã chết cho đến khi Hồn Khiên xuất hiện như một chiếc ô vững chãi ôm ấp lấy đời cô. Thành thật mà nói, Hồn Khiên từ lâu đã trở thành chấp niệm mà cả đời này Mộng Oanh không thể và cũng không muốn buông bỏĐi hết một vòng chờ đợi năm năm xa cách, không ai thương nhớ Hồn Khiên như Mộng Oanh đã từng...."Xin anh đừng bỏ rơi em! Em hứa sau này sẽ có ích! Em sẽ học thật tốt, sẽ không phụ lòng anh... Sau này chúng ta sẽ không cơ cực nữa""Ai nói anh sẽ bỏ mặc em? Em không phải là phiền toái, rõ chưa? Em là người anh cần đưa về nhà"Hồn vương vấn, Mộng quấn quanh - Hồn Khiên Mộng Oanh - Vạn kiếp không ly - Muôn đời không biệt.…
GIÓ HẠ CHỜ EM.Tác giả: Tây Uy.Thể loại: Hiện đại, trưởng thành, thanh xuân, ngọt ngào, HE.Độ dài: Chưa xác định (dự kiến 52 chương).- Thiếu niên phong trần khoáng đãng x Thiếu nữ dịu dàng đoan trang.Văn Án: Hứa Thần Du từng nghĩ, cậu là "Thiên Du" được Trời che chở ưu ái tô điểm, vạch xuất phát của cậu đã là vạch đích nhiều người ao ước, cả đời cậu kiêu hãnh trọn vẹn chẳng cúi đầu vì ai. Đoan Nghi là biến số lệch biên cậu chưa từng nghĩ tới. Cô xuất hiện nhẹ nhàng như một cánh hoa tình cờ gieo vào lòng cậu rồi từ đó lớn dần theo năm tháng.Năm đó, thiếu nữ đoan trang dịu dàng ấy đã trao cho cậu cả một dải ngân hà thu nhỏ trong lòng bàn tay. Đôi mắt trong veo của cô mỗi khi nhìn cậu đều long lanh rực rỡ. Mỗi lần như thế, Hứa Thần Du cảm tưởng như mình sắp hái được cả sao trời trên cao, như thể mọi điều kỳ diệu nhất trên thế gian đều được cô gói ghém tỉ mỉ, cẩn trọng đặt vào trái tim cậu một cách nhẹ nhàng và ấm áp nhất.Đoan Nghi đưa cậu lên đỉnh cao của hạnh phúc, cho cậu mọi thứ rồi lạnh lùng tàn nhẫn đẩy cậu rơi xuống vực thẳm không thấy đáy trong lúc cô khốn khổ nhất.Không một lời từ biệt, không một lời giải thích.Cô âm thầm rời khỏi cuộc đời cậu như thể chưa từng xuất hiện. Đối với con người tôi tệ và hèn nhát như thế, trớ trêu thay, Hứa Thần Du lại vẫn yêu Đoan Nghi đến hèn mọn và cố chấp."Suốt chín mùa gió hạ chỉ chờ đợi em trở về bên anh"…