Truyện Ngắn Fairy Tail !!!
Đọc đi nhé!!!…
Đọc đi nhé!!!…
Chỉ một nửa nhưng lại quá khó để vượt qua.…
WARNING: CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC NẾU FIC KHÔNG HỢP GU ! ......18-4-2023.…
Hoàng Đức Duy sống cùng một người chị mới từ Mỹ về…
- "Chúng ta .. quay lại được không ?" Từ Đình đưa tầm mắt ra phía trước, hướng thẳng về phía cô. - "Giờ anh muốn nói gì, anh nói đi, em sẽ nghe. Còn quyết định của em vẫn như vậy, không thể thay đổi." - Hiểu Khánh cố giấu sự run rẩy, đưa ánh mắt bình thản nhìn anh.- "Anh cũng không rõ nữa, tại sao giờ em lại là người lắng nghe anh cơ chứ ? Vốn dĩ là anh muốn an ủi em mà .. Anh không muốn để mất em, nhưng ngay cả tư cách giữ em lại anh cũng chẳng có. Đến cuối cùng, em vẫn luôn dành cho anh sự tử tế như vậy, sự tử tế mà anh không đáng được nhận." Hiểu Khánh quay đi, tránh ánh mắt đau đớn của Từ Đình. Cô không muốn mình lại phạm sai lầm thêm một lần nữa. "Dừng ở đây thôi, đừng dằn vặt nhau thêm nữa." Nói rồi, cô quay người nhanh chóng rời đi.…
Từ xa xưa, không cần phải quan tâm bao xa, chỉ biết là rất xưa, Băng Phong là một huyền thoại.…
Cuốn lưu bút A4.K10 có ghi, năm ấy, luận điểm của một người luôn đúng, và phương phương của một người chưa bao giờ vô nghiệm. Nhưng, nhiều năm sau đó. Cuốn lưu bút mực đã phai màu, có thêm hai dòng được ghi mới. Luận điểm của cậu luôn đúng, lại không thể ghi được thanh xuân của chúng ta. Phương trình của tớ chưa bao giờ vô nghiệm, vì không có cậu, lại không thể tính ra nghiệm của phương trình._____Năm đó, khi gió xuân sớm khẽ lay rèm cửa, thanh xuân của họ đã đến rồi. ---Văn phong còn cần phải chau chuốt học hỏi.…
Sẽ hơi OOC vì t không rõ được tính cách của nhân vật nàyTruyện này được lấy ý tưởng bởi một số bộ truyện tôi đọc trên mạng nên nó không phải ý tưởng của t.Mong mọi người nếu không thích thì hãy để lại bình luận hoặc nhắn tin riêng cho tôi.Ngày đào hố: 30/05/2023Ngày lấp hố: ??/??/????(Bonus: Không có H đâu, mấy con tà răm không thích thì đừng đọc. Với lại truyện có thể sẽ rất nhạt a~)…
Nhảm :))…
Rất nhiều sự thật mà còn chưa nói hết ra đc.…
chìm mãi tôi chẳng thể thoát ra khỏi nó được nữa , có vẻ quên đi không dễ như tôi tưởng tượng…