sơnbình | sao anh chưa về? |
lhs × nnbvề nhà với cán bộ đi.warning: ooc, lowercase, truyện không có gì là thật ngoài tên nhân vật.không mang fic lên các nền tảng mạng xã hội khác ạ.…
lhs × nnbvề nhà với cán bộ đi.warning: ooc, lowercase, truyện không có gì là thật ngoài tên nhân vật.không mang fic lên các nền tảng mạng xã hội khác ạ.…
Đây là trí tưởng tưởng được viết ra để thảo mãn bản thân, vui lòng không áp dụng lên người thật. Xin cảm ơn.…
oneshort; warning 18+…
lấy ý tưởng từ MV của anh Xáikhông có thật, ngẫu hứng, không mang đi, không áp đặt, mọi thứ là giả.…
Là do mọi thứ quá nhanh hay là vì anh quá chậm?…
ọc ọc ọctruyện 3 - xàm + tục + như l 😋joke⚡không điểm g, có thể không đủ 30 at ạ, bùng binh, có atshm1! có 2 cặp cố định: caprhy, ngocvu (có chếch t cx k bùng binh cho 2 cặp này 💔)…
hoàng hôn mùa thu thật đẹp...lowercase…
"Uầy có đánh nhau kìa,bạn bắt ai thắng""Bắt bắt cái lồn đi ra đi má hồi nó đá vô cuống họng mày giờ…
Một cuộc cá cược về tình yêu nhưng có vẻ lần này Thái Sơn thắng cả gốc lẫn lãi.(Các sự kiện, tuổi của nhân vật trong fic không có thật!!)…
"em chờ anh về đã bao lâu nay, tìm anh về ở trong cơn say..."couple: ntc - nxb.…
phải chăng người ta nói đúng, một đứa trẻ ngoan ngoãn cần một tình yêu cháy bỏng.…
Tổng hợp những bộ oneshot của otp Ngocvu của chương trình ATSH 2025…
Chúng ta mắc kẹt vì mớ cảm xúc hỗn độnChúng ta lạc lối vì những ngã rẽ của con tim…
nỗi nhớ không tên…
Tâm hồn muôn vàn vết xước.…
Tất cả chúng nó đều cảm nhận được.Chúng nó biết người đó vẫn còn ở lại.Không phải lỗi lầm nào cũng có thể bù đắp được.Đừng quay đâu lại.…
bùi duy ngọc tỏ tình phạm khôi vũ bằng chiếc kẹp nơ hồng.lowercase.by wyne.…
[CLOSE]***Cuộc sống là chuyến hành trình với bao chông gai. 20 tuổi, độ tuổi chênh vênh giữa dòng đời hối hả mới dạy cho ta rằng con đường ta đi chẳng bao giờ trải hoa hồng. Muốn chạm đến vinh quang và thành công, ta nhất định phải tôi luyện bản thân qua những ngày giông bão.Ta mới bước vào đời, còn ngỡ ngàng với bao điều mới mẻ và khó hiểu. Cuộc đời mà, hiếm có ai vững vàng bước đi khi mới chập chững bắt đầu. Nó khiến ta lạ lẫm, chông chênh, lạc bước và gục ngã trên chính con đường ta chọn. Đôi khi mệt mỏi, chùn bước, tưởng chừng trái tim non mềm như bật khóc. Ta nếm trải đủ mùi vị của thất bại, của cô độc, của sợ hãi bao trùm lấy tâm trí hàng đêm. Ta đau thể xác và cả tinh thần, nhưng rồi ý chí lại chẳng chịu thua, ta lại gắng gượng lật đật đứng lên và bước tiếp. Bỗng một lúc nào đó chợt dừng lại, giật mình thầm tự hỏi bản thân rằng: "Đây đã là lần thứ mấy ta đứng lên sau những cú vấp nhớ đời ấy?"Đó là mưa, là bão, là giông tố cuộc đời.[...]"Đã bao giờ" nhiều lắm, "lần đầu" cũng kể không xiết nhưng bạn hãy để ý lại xem, hãy cảm nhận lại cảm giác hạnh phúc khi còn là một đứa trẻ, một thanh niên mới trưởng thành chạm vào những hồi ức xưa cũ đó. Là nắng! Nắng của đời bạn đó!Sẽ đến một lúc nào đó bạn chợt nhận ra rằng những cơn mưa đang dần bào mòn con người nhút nhát chênh vênh của bạn mà tôi luyện nó trở nên mạnh mẽ và kiên cường sương gió. Nắng là hạnh phúc, mưa là cơ hội...Chong Chóng - blogradio.vn…