Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Trường LêCâu truyện được viết lại dựa trên những lời kể của người bốc mộ tên Tư về người thầy Tàu của ông, câu truyện bắt đầu khi 2 thầy trò đi bốc mộ ở một ngôi làng nghèo ở Thanh Hóa, cho một gia chủ có tên Phúc...Bạn có tin Cương Thi là có thật, làm sao để thầy trò ông Tư bốc mộ bắt được cương thi đó, để ngôi làng tránh được họa diệt vong?…
Tên truyện: Lão Đại, chúng ta không hợp! Tác giả: Siii HuynhThể loại: Ngôn tình, vườn trường, hài hước, lãng mạn, cảm động, áp ấm, 1vs1, HE...CP chính: Lục Khương x Ninh KhuêCP phụ: sẽ đề cập trong truyện ~♥~Tuổi trẻ của thanh xuân luôn mang những gia vị hoài niệm. Những tình cảm, những kí ức sẽ mãi khắc sâu vào tận đáy tâm hồn. Trải qua mười bảy năm thanh xuân, Ninh Khuê mới biết thứ được mệnh danh là tình yêu. Từng nụ cười của người ấy như những tia nắng ngoài đại dương xa, chiếu sáng mọi góc khuất trong lòng, để rồi đưa cô ra khỏi nơi lòng đất, đối diện với mặt trời rực rỡ. Ánh mặt trời ấy thật ấm áp, đẹp đẽ nhưng cũng thật cuồng nhiệt, mãnh liệt, bám lấy không rời. Tình yêu thanh xuân sẽ luôn đẹp đẽ như những bông hoa hồng champagne - loài hoa của sự vĩnh cửu.***********Truyện viết đầu tay của mình, tuy còn non nớt nhưng vẫn mong mọi người đọc và cho nhận xét ạ. Truyện mình viết chỉ để THỎA MÃN ĐAM MÊ thôi. Nên rất mong người nhảy hố. Mình sẽ cố gắng hết mình để full bộ này.…
Nhìn người không thể chỉ nhìn bên ngoài cũng như tôi hàng ngày đều tươi cười nhưng khi một mình là cả bầu trời u ám đầy sự đơn độc, dần dần mắc chứng bệnh trầm cảm nặng đã từng muốn thoát khỏi nơi này nhưng nghĩ lại khi ra đi người nhà sẽ như thế nào. Nhưng sao khi có sự xuất hiện của cậu ấy, cuộc sống của tôi chỉ 2 màu đen trắng lại được điểm tô sắc màu có thêm sức sống chính là anh ấy" Tống Minh Trường " - Anh nhẹ nhàng bước đến che đi ánh sáng từ ngọn đèn đường đưa bàn tay ra trước mặt tôi rồi cất giọng đầy ấm áp " Thôi nào anh đến rồi "- Giữa căn phòng lạnh lẽo đầy bóng tối tôi chợt nghe tiếng bước chân của ai đó lòng lại càng thấp thỏm như ngồi trên đống lửa nhưng giọng nói cất lên tôi liền bừng tỉnh mà khóc nất lên " thôi nào anh đến rồi"Lần nào cũng thế cậu ấy đều nói với tôi câu nói đó dù không phải là câu an ủi quá tốt nhưng thật sự chỉ cần nghe câu nói đó tôi liền có thể vựt dậy như rơi xuống vực nhưng lại bám được sợi dây thừng mà leo lên* Nhưng liệu chuyện tốt như thế này có thể tồn tại bao lâu tớ có thể nghe cậu nói câu nói ấy thêm bao nhiêu lần nữa*…