Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sáu năm trước một nhà bác học thiên tài đang tiến tới sự thành công của đời mình bỗng mất tích ở viện nghiên cứu của mình(Viện nghiên cứu T.A.K).Sáu năm sau, hai anh em Luis và Joey đồng thời là thợ sửa đồng hồ đã tới viện T.A.K để tìm công trình nghiên cứu của vị tiến sĩ nọ nhầm kiếm sự thành công trong đời mình, hai người đã vô tình tìm thấy cỗ máy. Cả hai lúc này đã bắt đầu cuộc tìm kiếm sự thành công cùng với cái máy.…
Dưới góc nhìn của người chắp bút, cậu ta thấy gì? Cảm nhận được gì qua những thứ cậu ta trực tiếp hoặc gián tiếp tiếp xúc qua từng ngày? Hay chỉ là một chút kí ức vụn vặt của một kẻ đã mất đi những giấc mơ và hy vọng ?...Và cậu đặt cho nó là:…
Với câu chuyện có đầy tình tiết vui nhộn, với hai nhân vật chính của chúng ta, Chị thì mạnh mẽ (liều),... anh thì cute, hiền hiền mặt dễ thương vô đối, sẽ làm cho câu chuyện càng thú vị hơn...Đối với mọi người mà nói, thì cuộc sống của cô thật sự rất tốt, và vui vẻ sung sướng...nhưng đối với cô mà nói cuộc sống là nhàm ChánKhó khăn lắm ba mẹ cô mới trải qua bao nhiêu trắc trở mà có thể sinh được cô...Cái ngày mà cô sinh ra hiện tượng tự nhiên lại thay đổi 1 cách hung dữ, mưa gió thét gào như đang khóc...còn cả dòng tộc cô vui sướng vô cung...Thế nên cô được thương yêu cưng chiều hết mực, ngay cả những thuộc hạ trong ban phái của mẹ cô, Nhân viên của ba cô, và tất cả người giúp việc cũng yêu thương cô...Cho dù bọn họ không có mệnh lệnh nhưng họ vẫn âm thầm đi theo bảo vệ cô...Cuộc sống thật sự quá tốt màCứ tưởng Di Mẫn cô sẽ không thương ai cả, bao nhiêu thiếu gia quyền lực theo đuổi nhưng cô cứ coi họ là bao cát mà đấm đá liên hoàng....Nhưng sự đời khó ai ngờ được, Cô lại để mắt đến cái tên nhỏ hơn mình 2 tuổi, mặt buốn ra sữa, tuy đẹp trai, nhìn chỉ muốn cưng nhưng lại hay bị ăn hiếp...nói ra là tướng phụ huynh mà mặt thiếu nwbj cffdhi ý...nên cô quyết định...Sẽ bao vệ và giải quyết hết tất cả cho hắnĐúng ! là trong tất cả cô điều chủ động! Vậy thì sao?fdgggg. SrssadyteTrong tình yêu cô cũng chủ động! Ngay cả cái kia cô cũng chủ động! Vậy thì sao, cô đã chọn thì sẽ đi cho tới cuối...nhưng mà còn cậu thì sao? một người ngốc như cậu thì đang nghĩ cái. Wwgiống gì? Chưa nghe nói yêu cô..…
[edit]: hồi trước viết mô tả, đặt tựa với mục đích sẽ tám nhảm, chém gió tiếp. Nhưng có vẻ nó đã khác đi so với ý định kia. Đây vẫn là một tập truyện. Truyện ngắn truyện dài, lảm nhảm, tâm sự,... lọt chọt. Một nồi lẩu thập cẩm (cẩn thận với ngộ độc nhé mọi người).…
Anh và cô là hai đứa trẻ duy nhất còn sống sót trong thị trấn sau cuộc thảm sát của bọn giết người man rợ. Cả hai đều bơ vơ, lạc lõng và ngày định mệnh ấy đã đưa họ đến với nhau :) Họ gặp nhau - các cậu thử nghĩ xem? Những đứa nhỏ chỉ tầm 4,5 tuổi...không còn người thân thích, họ nương tựa vào ai? Phải, vào chính người bạn của mình ^^ họ nói chuyện, chia sẻ cho nhau, kể cho nhau nghe về người thân của mình...tuy nhiên, thứ bây giờ cả hai đều cần đó là nơi để về? Tự xoay sở? Sao có thể với 2 đứa trẻ ấy?....Các cậu muốn biết...tớ sẽ kể cho các cậu nghe☺️…
【huấn văn Thầy trò】BIẾT TRẮNG GIỮ ĐENTác giả: Trà ThấtEdit: TranHa686Giới thiệu nội dungKhi tấm màn ký ức đột ngột khép lại, Thẩm Tri Việt đã quên đi hết thảy mọi thứ trên đời -và cũng quên luôn người ấy.Người học trò từng được anh đích thân dạy dỗ, hết lòng dìu dắt giờ đây trong ký ức của anh chỉ còn lại một cái tên xa lạ.Thời Dư Bạch đứng trong căn thư phòng quen thuộc, đối diện với ánh mắt dò xét hoàn toàn xa lạ của thầy mình.Hơn mười năm tình nghĩa thầy trò bị xóa sạch không còn một dấu vết."Tôi có quen cậu sao?""Mời cậu rời khỏi nhà tôi."Nhưng...cậu đã chọn ở lại.Nếu năm xưa chính là thầy kiên quyết đưa cậu bước vào thế giới này, dạy cho cậu thế nào là nhà.vậy thì hôm nay, đến lượt cậu phải đồng hành cùng ngừơi thầy của mình, với sự kiên trì vụng về nhất, bầu bạn cùng thầygiữa cơn gió tuyết mang tên "lãng quên",đi lại một lần nữa con đường đã từng đi qua."Thưa thầy.""Em là học trò của thầy - Thời Dư Bạch."Có những sợi dây ràng buộc,dù bộ não đã quênTâm hồn vẫn luôn ghi nhớ.Yêu thương có thể giữ đen mà biết trắng,tôi luyện trong những vết thương của năm tháng, để rồi sinh ranhững vì sao không bao giờ lụi tắt.⸻Lời tác giả 1. Tác phẩm này lấy mất trí nhớ làm thiết lập trung tâm.Nếu bạn đọc cảm thấy không thoải mái với các tình tiết liên quan đến suy giảm ký ức, xin cân nhắc kỹ trước khi đọc hoặc lựa chọn tác phẩm khác. 2. Mối quan hệ nhân vật cốt lõi trong truyện là quan hệ thầy - trò thuần túy,không tồn tại bất kỳ tình cảm nào vượ…
Tác giả: Hoàng GiaThể loại: Boy love, học đường, thanh xuân vườn trường, 1v1, ngọt, ngụy anh em, hiện đại,...Mô tả:Louis có một người anh trai nuôi tên Andy.Hơn cậu ba tuổi, đẹp trai, lạnh lùng và cực kỳ... phiền phức. Hắn thích những buổi tiệc tùng, thích đi chơi với bạn bè, và đặc biệt là chẳng bao giờ quan tâm đến cậu.Thật đáng ghét!Cho đến cái đêm hắn say khướt, nằm nhầm giường, kéo cậu vào lòng mà nói:"Không ngủ được bên đó thì qua đây ngủ với anh."Cái gì vậy?Nhưng sáng hôm sau hắn lại làm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Rõ ràng là hắn biết mà?Vậy là sao???…
Thể loại: soulmate, thế giới giả tưởng, chậm nhiệt Cp chính: Sơn Khoa, một chút Thuận Phúc nhưng có thể sẽ không đào sâuChú ý: Thế giới, bối cảnh, tính cách nhân vật đều thuộc trí tưởng tượng của người viết, không liên quan với người thật.Tóm TắtSợi dây duyên phận trói chặt định mệnh của cả người qua chỉ một lần tình cờ gặp gỡ, để rồi lạc mất nhau đến 10 năm. Hai chàng trai trẻ, hai cuộc đời với nhiều vụn vỡ trong quá trình trưởng thành, liệu có thể nào lại tìm thấy được nhau? Liệu sự đồng điệu của soulmate, có thể sưởi ấm hai trái tim tưởng chừng như đã chai sạn sau những ngày tháng cô đơn ấy hay không?…
"Chạy đi! Cậu là người tớ không thể để lại! Hãy thay tớ, làm tất cả phần tớ!"Nơi đây, không có gì gọi là an toàn hay hạnh phúc. Phải, không có cái tốt đẹp cổ tích gì đâu.Nhưng là nơi rất cần trẻ con để phục vụ nhiều hơn cho cái sự tối đó. Bọn chúng có thể không? Chạy để sống, để tìm niềm tin vào những câu chuyện cổ tích từ đôi môi hiền từ thối nát kia?Chấp nhận và mãi mãi lặp lại vòng đời quẩn quanh ngắn ngủi đó? Hay đổ máu ở chiến trường ác nghiệt mà phần thắng hoàn toàn mù mờ?Chào mừng đến vùng đất Paranoid!…