| seoksoo | ôm
ôm anh một cái được không?…
ôm anh một cái được không?…
Thể loại: Đoản văn, Đam mỹAu: Gà Mộng Mơ~--Nyaaaaa~--Ta mới viết đoản đầu tiên, sản phẩm đầu tiên của ta ;~; không có ngọt ;~; nên các nàng đọc mà cảm giác chán thì cứ bình luận hoặc gửi tin nhắn cho ta, để ta rút kinh nghiệm cho các đoản sau nhe ;~; chúc các nàng vui vẻ :'>…
okay, its my heartChỉ 1500 từ thôi, đọc hết nhéThank u…
Có những này mệt mỏi đến rã rời…
"Trên đời này, thứ mâu thuẫn nhất chính là bản thân mình..."(Vương Doãn Hy)…
Vài mẫu chuyện nhỏ trong những ngày mưa bất chợt.-Writer: Ngân RainStatus: On-goingCopyright by Ngan Rain. Please don't take away without permission from the author.…
Mùa hạ xanh mãi mãi tóc em tôi.…
MâyMâyy🍀Tác giả:Bé ÁnhThể loại:Ngôn Tình, Văn học Việt , Khác...Cô với anh, mặt đối mặt ngồi đối diện nhau, không khí âm u lạnh lẽo, tối nay là đêm động phòng, cớ sao lại thành ra như này? Cô nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, mấy lần mở miệng định nói nhưng lại bị cái khí thế bức người kia át đi. Nhận thấy vẻ khó mở lời của cô, người nào đó lên tiếng: "Có gì muốn nói?" Phi Nhung bị chất giọng lạnh lẽo như băng của người kia dọa mất mật, cười ha ha gãi gãi đầu: "Nguyễn.. Nguyễn Tổng...à ờm..thật ra thì..chúng ta cũng ngồi đây lâu như vậy rồi, cũng đã muộn lắm rồi, ngài không buồn ngủ, nhưng tôi thì buồn ngủ lắm a ~"Nguyễn Mạnh Quỳnh liếc cô một cái rồi đứng lên định rời đi. "Ấy khoan khoan khoan!! Nguyễn.. Nguyễn Tổng, tôi có điều thỉnh cầu!" cô hấp tấp, hai tay úp vào nhau giơ lên vẻ thành khẩn. "Chuyện gì?" "À...thật ra thì...do tôi ngồi ghế lâu quá, chân tê cứng rồi... Nguyễn Tổng có thể giúp tôi một chút không?" cô chớp chớp mắt. Anh nhéo nhéo mi tâm, đi đến bên cạnh cô, vòng tay qua eo bế cô lên. "Nguyễn... Nguyễn Tổng!! Tôi...tôi không có ý đó! Ngài dìu tôi là được rồi!" Cô sợ hãi, toàn thân bị bao bọc bởi một luồng khí lạnh.…
Ace liệu cậu đã sống một cuộc đời không hề hối tiếc?Oneshort…
Mùa đông năm nay thật ấm vì ta có nhau.…
Người ta vẫn hay nói, người nắm tay ta tuổi mười bảy sẽ chẳng thể cùng ta đi đến cuối cuộc đời. Giữa cái quãng lưng chừng thanh xuân ấy, tôi có thể trở thành người cậu thích nhưng sau cùng vẫn không thể cùng cậu đi hết một quãng đường dài. Lời hứa năm ấy, tôi là chân thành nói ra, nhưng xin lỗi cậu vì tôi quá nhỏ bé để thực hiện được. Giá như chúng ta gặp nhau khi cả hai đã trưởng thành, lúc đó, tôi nhất định vẫn sẽ thích cậu, nhiều hơn cả bây giờ và chắc chắn chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau.@nhathasayhi - 11.6.2021…
ta gặp nhau giữa chiều nắng hạ ngày mặt trời lên nhuộm thiên thanh một sắc đỏ rực rỡ .sau này nắng có tắt mây kia có bạc màu xin tay người nắm chặt đừng để mình lạc nhau…
[người đẹp và con búp bê.]…
Ối anh ơi nhầm táo (the Adam's one)…
:)) nhảm thôi :))…
Tên cũ: Xuyên thành đại nội tổng quản mang thai con của Nhiếp Chính VươngHán Việt: Xuyên thành đại nội tổng quản hậu hoài liễu nhiếp chính vương đích tểTác giả: Lâm Bất HoanTình trạng: Hoàn thànhChương: 91 (Chính văn 72)https://bancabaymau.blogspot.com/p/sau-khi-xuyen-thanh-ai-noi-tong-quan.htmlhuhu, ai đó làm tiếp đi, đừng chờ tui nữa!…
Mỗi ngày tôi lại thích cậu hơn một chút...…
hắn yêu em, hắn biết mình chỉ yêu mỗi em.note: ooc, oneshot, se, lowercase, viết vào một đêm không vui.…
tôi biết mình đang mỉm cười nơi chín suối.…