ngọcvũ, masonb || không đau nữa rồi.
thầy ngọc em vũ! 𓂃˖ ࣪⊹fiction không dựa trên bài "không đau nữa rồi" nó dựa trên tình cảm của hai nhân vật dành cho nhau.₊˚⊹౨ৎ ₊˚⊹và mình là star người yêu con chữ cũng như những cái kết không trọn vẹn!…
thầy ngọc em vũ! 𓂃˖ ࣪⊹fiction không dựa trên bài "không đau nữa rồi" nó dựa trên tình cảm của hai nhân vật dành cho nhau.₊˚⊹౨ৎ ₊˚⊹và mình là star người yêu con chữ cũng như những cái kết không trọn vẹn!…
Một bên là "Nhìn con nhà người ta mà học hỏi", và một bên là "Con nhà người ta". Cứ như vậy mà lớn lên cùng nhau, ở bên cạnh nhau suốt những năm tháng tuổi thơ, tuổi xuân. Từ tình bạn lại đi lên một điều gì đó xa hơn.Nhưng mà Lê Ánh Nhật không muốn mập mờ với thanh mai của mình - Khương Hoàn Mỹ!Rosannryy : Trong tim luôn có hình bóng một người.…
lhsr ở một vũ trụ của harry potter sẽ như thế nào?…
"mày có biết cái gì đau đớn nhất không?""không.""cái lưng, bao tử và dạ dày của tao."…
Hãy để huyễn cầm dẫn lối trái tim em, đến với những mộng mơ lưu lạc trong tâm trí. Để con chữ là dây đàn, và ngòi bút là lực gảy.cover by @bống.…
nhận order cúp le…
✩"Giờ đây, Tô Mộc Thu vẫn đang sống. Thu Mộc Tô vẫn còn, và Tô Mộc Tranh vẫn là một đứa trẻ vô ưu vô lo.Người đã chết đi, thì không thể quay lại.Nhưng người hãy còn sống, vậy quay đầu liệu có muộn màng?Sau cùng thì,Diệp Tu không nỡ.Ừ, không nỡ. Không nỡ để người đó cứ thế mà rời đi."✩…
Tên: EndTác giả: lavender_CRnc.…
Mỗi lần sẽ là một câu chuyện khácTất cả chỉ là trí tưởng tượng và không có thật…
Hansara : Chị là ai ?Lyhan : Người từng chết vì em...…
Truyện cover mọi người đọc vui vẻ nháaa…
Tôi thầm ngước nhìn em, nhìn em ôm lấy hào quang chính mình thầm mơ ước.Em lặng Ngước nhìn tôi, nhìn tôi với nổi khát khao cuộc sống bình lặng.…
"oi gì thế! bạn lại bị giáo viên phạt à?""tại bạn nên tớ mới bị phạt ấy chứ!"CôngB harem!!…
- một công ty không ngày nào là yên tĩnh.lowercase, badwords, textfic, ooc.không đem truyện ra khỏi đây.…
Cảnh báo: OOC, gương vỡ tan tành, HE, ngược tâm ngược thân, cao H, H văn, cân nhắc trước khi đọc.Tên truyện: ĐỏTác giả: YueVăn Án."T...tôi ở lại...Duy...khụ khụ...d..dừng...""Quang Anh!! Cậu điên à.""Đau...đau lắm An ơi...tôi không chịu được"[...]"Các người bị điên à, không thấy con tin sắp chết hay sao mà còn lôi người ta về đồn. Gọi xe cứu thương, chăm sóc cậu ấy cho tốt"[...]"Tôi có một điều rất thú vị muốn tiết lộ cho anh biết." Hắn tiếp tục nói, còn nở một nụ cười méo mó: "Trước khi thử con chip này trên người anh, thì tôi đã từng thử một con chip khác...Cũng ở trên người anh."[...]"Chạy điiiiiii, tôi đã nói chạy đi, cậu bị ngốc à! Ức..."Đặng Thành An nước mắt giàn dụa, cậu quệt đi vết máu còn đang chảy trên má mình, quay lại cố gắng đưa Hùng đi cùng."Mẹ bọn nhãi ranh, còn không mau quay lại.""Chạyyyy!"[...]"Tiếp tục đi, đến khi nào tôi nói dừng lại, mỏi tay thì gọi người khác, đánh đến khi nào anh ta thực sự sợ thì thôi."[...]Anh ngồi quỳ dưới đất, cơ thể không chỗ nào không có vết thương, áo sơ mi trắng thấm đẫm màu đỏ của máu. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi loà xoà rơi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe đang ngậm nước."Ngẩng đầu lên."[...]*Chát"Mẹ kiếp, anh dám đánh tôi."*ChátHắn trả lại cho anh một cái tát, so với lực đạo anh đánh hắn thì cái tát này có vẻ đau hơn gấp mấy lần."Hức...ha...đừng...gì cũng được....đừng bắt tôi làm chuyện này..."[...]"An...An xong chưa...có...có thể nghe anh...giải thích không..." Đôi tay gầy guộc run rẩy của anh đưa lên níu lấy cổ tay áo của…
hai kẻ tổn thương lạc lối giữa đờilại tìm thấy nhau.…
Trước kia cô vốn cho rằng thanh xuân có thể dừng lại ở nơi này, chị thong thả đi, cô vui vẻ đuổi theo, cẩn thận góp nhặt những thứ vụn vặt về chị, thậm chí nếu nói về Thảo Linh thì cô tự tin mình còn hiểu rõ chị hơn chính chị trong một vài chi tiết nhỏ. Huống hồ sợi dây ràng buộc giữa họ đã kéo dài và bền lâu như vậy, mối duyên này có lẽ cũng hàm chứa điều gì đó. Trong tiểu thuyết luôn là như thế kia mà. Những mơ mộng của cô đâu phải hoàn toàn là vô căn cứ.Mình thấy cốt truyện cũng được, vả lại còn thấy yêu quý hai con người này nữa, nên mình muốn viết lách một chút. Chúc mọi người đọc vui vẻ nhé.…
thuyền bị bắn đại bác…
an chọc hiếu cho vui chứ có nghĩ đến hậu quả đâu..…
'Rồi mùa yêu thương dần đang đến Mà thuyền cô đơn hoài không bến Còn hoài loay hoay giữa mênh mông xuôi ngược Chờ được nắm đôi bàn tay ai'…