[Artbook]_ After 2 years
Sau 2 năm đóng acc thi cấp ba mình quyết định tiếp tục cái Artbook đã đóng mạng nhện trước đây. Mong được sự chú ý của mọi ngườii~~…
Sau 2 năm đóng acc thi cấp ba mình quyết định tiếp tục cái Artbook đã đóng mạng nhện trước đây. Mong được sự chú ý của mọi ngườii~~…
ngẫu hứng của tác giảChuyện tình thầy trò bằng tuổi…
"Đỗ Hữu Thịnh, mày có biết cô Lan đặt tên này với niềm hi vọng gì không." "Hơ cái này còn phải hỏi à? Nhà tao có mấy anh em họ tên lần lượt là An, Khang, Thịnh, Vượng. Vả lại đây là ông nội tao đặt với niềm mỏi mấy đứa cháu sau này giỏi giang, sự nghiệp phát đạt. Mày hiểu không?" Nó ngả ngớn đáp lại."Không phải, mày phải hiểu cốt lõi vấn đề. Mày tên "Hữu Thịnh" cơ mà! Cô Lan hâm mộ nhà thơ Hữu Thỉnh đó, cô đặt tên này cho mày, là hi vọng sau này mày là một người tinh tế, giản dị, và sâu sắc đấy. Thế mà giờ mày nhìn mày xem, khác nào phụ lòng mong mỏi của cô không?" Tôi bĩu môi, liếc nhìn nó."À thì ra là thế. Thế mày thì sao? Chiêu Dương có nghĩa là gì?" Nó hất hất cằm hỏi lại tôi."Xì tên Chiêu Dương của tao, có nghĩa là mặt trời nhỏ tỏa ánh nắng rực rỡ đó, là mặt trời, mặt trời đó." Tôi nhấn mạnh, vênh váo lên với nó."Thì ra là mặt trời, thế thì sau này phải nhờ mày nhiều rồi."Tôi không hiểu ý nó lắm, quay lại hỏi với vẻ mặt lơ ngơ:"Có ý gì?""Vì gần mặt trời, thì tao mới "thịnh" được." Nó hấp háy mắt nhìn tôi.Tôi vội quay mặt đi chỗ khác, tránh để nó nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của tôi lúc này...18.08.2023…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Đọc rồi sẽ biết ><…
HE, 1x1, Ma vương phúc hắc trung khuyễn ôn nhu mỹ công x Yêu giao dương quang hảo ý ngu ngơ mỹ thụ, ngược luyến tàn tâm.Huyễn huyễn văn: Tam giới viễn Bối cảnh, toàn bộ điều do ta dựng lên, không viết theo một truyền thuyết hay tín ngưỡng nào.Một chút lấy niềm tin:- Ma Vương ca ca....ta muốn đi!- nam nhân hồng y hai tay nắm vạt áo vị Ma Vương cao gần hai thước kia.- Ngươi dám? Ta liền đánh gãy chân- Ma Vương mặt không biến sắc, ánh mắt nhìn xuống đầy vẻ đe dọa.- Giao long không có chân!- Cắt đuôi.....- Ma Vương ca ca vẫn giữ vẻ mặt cũ, ánh mắt càng lúc càng sắc bén hơn, không ngừng tỏa ra sát khí.…
bởi vì chúng ta là định mệnh của nhau…
Thư Nhiễm không thích yêu đương với người chung trường, đặc biệt là chung lớp. Vì khi chia tay ngại ngùng, khó chịu lắm luôn ý. Nhưng mà biết sao được, ghét của nào trời sao của ấy mà. Nhưng mà thật ra cô thấy... cũng không ghét lắm đâu. Cái tên Trịnh Gia Tường này, cũng có chút khiến cô vừa lòng đấy.…
truyện cũng k ngược mấy 18+++ không có áp dụng lên đời thật…
Một phiên bản đặc biệt dựa trên ước mơ "ngàn năm không có nổi" của bạn "......." (viết xong chắc các bạn sẽ biết đây là chuyện đời của ai)…
Ai muốn tìm hiểu về Team thì vô đọc...…
Rating: MAXi Lu Han thuộc về Oh Se Hun và Oh Se Hun là của Xi Lu Han P/s: Lần đầu viết truyện mong cả nhà góp ý nha ='( Cảm ơn nhiều nhiều =X…