Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Gặp lại người thầm thương trộm nhớ sau bao năm xa cách, tất cả những gì nhận được, đau thương vẫn hoàn đau thương. ."Chẳng mong ước gì nhiều, chỉ xin anh nhớ cho trên thế gian này vẫn luôn tồn tại một người yêu anh như thế"."Bởi tình yêu quá lớn lao và anh không đáng được nhận, nên xin em hãy quên anh đi"…
Các câu chuyện dưới đây đều do tôi viết ra, không sao chép của bất kì ai. Tôi hâm mộ họ và tôi viét ra những suy nghĩ của mình dành riêng cho họ. Truyện của tôi thiên về suy luận những bí ẩn trong chương trình Running Man của Monday Couple.Tôi mong mọi người đón nhận nó. Nó như tấm lòng của một fan hâm mộ gửi đến thần tượng của riêng mình. Xin cám ơn…
Văn Án:" Hạ An Dương, cho tôi ôm em một chút"" Hạ An Dương, em xem tôi có đáng yêu không nè"" Hạ An Dương, em đi đâu về?"" Còn nhớ tôi không, Hạ An Dương?"............Hạ An Dương, 16 tuổi, cuộc sống của cô ra sao khi xung quanh toàn những kẻ luôn chưng ra bộ mặt lạnh nhưng ngày ngày đòi ôm ấp, người suốt ngày làm trò hề khiến cô nhịn cười không nổi, học bá lạnh lùng kiểm soát mỗi ngày, và cả tổng tài ấm áp đột nhiên xuất hiện chiếm hữu cô.…
Móc len bánh sinh nhật là một trong những món đồ handmade được nhiều người yêu thích. Với cách làm đơn giản, bạn có thể tự tay móc một chiếc bánh sinh nhật xinh xắn để tặng người thân, bạn bè hoặc trang trí nhà cửa.Trong bài viết này, chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn cách móc len bánh sinh nhật chi tiết và dễ hiểu nhất.…
Đôi lời giới thiệu của Cá:Mình đã từng tận mắt nhìn thấy người mình thích hôn một người khác. Khoảnh khắc ấy đến giờ vẫn còn rất rõ trong ký ức. Có những cảm xúc khi còn nhỏ không biết gọi tên là gì, chỉ biết rằng tim đau đến mức muốn khóc thật to, nhưng lại chẳng có tư cách để níu kéo hay hỏi bất kỳ điều gì.Ngày tốt nghiệp năm đó cũng là lần cuối cùng mình gặp cậu ấy.Sau ngày ấy, tụi mình hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời nhau.Mình đã từng nhớ, từng khóc, từng tự hỏi không biết hiện tại cậu ấy sống ra sao. Mình cũng đã vô số lần tưởng tượng về một cuộc gặp lại trong tương lai. Có lúc tụi mình sẽ mỉm cười chào nhau như những người bạn cũ. Có lúc sẽ ngồi xuống nói hết những điều năm xưa chưa kịp nói. Cũng có lúc mình nghĩ rằng nếu thật sự gặp lại, có lẽ cả hai sẽ chỉ lướt qua nhau như những người xa lạ.Nhưng rồi năm tháng cứ trôi đi, và cuộc gặp ấy chưa từng xảy ra.Chính vì vậy mà câu chuyện này ra đời.Đây không phải là câu chuyện có thật. Save không phải mình, Auau cũng không phải cậu ấy. Nhưng những rung động đầu đời, những tiếc nuối tuổi học trò, những đêm nhớ một người đã rời xa rất lâu, hay cảm giác mong chờ một cuộc gặp lại tưởng chừng không bao giờ đến... đều được viết từ những cảm xúc rất thật.Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một người như thế.Một người chỉ đồng hành trong vài năm ngắn ngủi nhưng lại ở lại trong ký ức rất lâu.Một người mà dù thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm, khi vô tình nhớ đến vẫn khiến trái tim khẽ rung lên.…
" Hà ơi." "Ơi?" "Sau này mày đừng thích người khác nữa được không?" Tôi đang cắn ống hút trà đào thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn Đức Anh. Nó ngồi đối diện tôi trong quán cà phê gần trường, tay chống cằm, áo đồng phục còn chưa cài lại nút cổ sau giờ học thêm đội tuyển. Tôi khúc khích cười, cúi đầu khuấy ly nước cho đỡ ngại. "Rồi mày lấy quyền gì cấm tao thích người khác đây?" "Không có quyền." Đức Anh nhún vai. "Nên giờ tao đang cố giành đây." Tim tôi đập hụt một nhịp rõ ràng đến đáng ghét. Nó lúc nào cũng vậy, nói chuyện nửa đùa nửa thật, ánh mắt thì dịu dàng như thể chỉ đang nhìn mỗi mình tôi thôi. Nguy hiểm ở chỗ dù biết nó nguy hiểm, tôi vẫn không ngừng rung động. "Đức Anh." Tôi chống cằm nhìn nó, bĩu môi. " Mày nói câu này với bao nhiêu em gái rồi" Nó im lặng hai giây rồi bật cười. "Không nhớ nữa." "Nhưng..." Nó nghiêng người về phía tôi một chút, giọng thấp xuống. "Muốn nghiêm túc với mày thì là lần đầu."_____★ Ngày đăng: 24/5/2026.★ Bối cảnh tại trường chuyên Trần Đại Nghĩa ở thành phố Hồ Chí Minh ★ Các nhân vật và địa điểm trong truyện đều là hư cấu.★ Warning: có yếu tố LGBT, có dùng những từ ngữ hơi lệch với chuẩn mực, truyện chỉ mang tính chất giải trí…
summary: Khi con mèo báo ấy bị người ta giết chết, những con chữ bắt đầu hiện lên trên xương nó.Ban đầu chúng chỉ là những tiếng mê sảng khe khẽ vọng qua rừng thông.Nhưng rồi chúng lớn dần, phình to không ngừng, đến mức cả vũ trụ cũng không còn chứa nổi.Cho đến một ngày, tấm lưới bụi trần bắt lấy tất cả, nhào nặn chúng thành núi non.Và mỗi khi con người cần đến chúng, họ sẽ dùng muỗng đào lên một ít, rắc vào lửa,để khói cùng ngôn ngữ nhào nặn mọi thứ thành những câu chuyện.…
Đơn giản chỉ là những bức tranh và mẫu truyện ngẫu hứng về dorabaseThích thì đăng không thích thì mình sủi :))Mình sẽ đăng xen kẽ giữa viết truyện và vẽ . Nên để tránh các bạn chỉ vì đọc truyện thì mình sẽ kí hiệu như sau :"✍️" sẽ là viết truyện"🖌🎨" tranhCòn "✍️" + "🖌🎨" sẽ có cả truyện lẫn tranh ( nhưng khá ít )Cp sẽ có trong truyện : AllkuroemonLịch trình : 1 tuần 1 chap✨Bận thì : 1 tháng 1 chap ✨…
Như tên gọi, đây là nơi tui sẽ dùng để đăng về một số ý tưởng truyện mà tui đã nói trước đây để cùng bàn luận.Dùng sao nhiều người cùng góp sức vẫn tốt hơn là một người.…
Nội dung là gì ? Vào đọc sẽ biết=))Author : Akira Ameno (@AkiraAmeno13)Thể loại : Đa thể loại. Disclaimer : Các nhân vật không thuộc về tôi. Bìa : Official Art. Artist dj : 4_koma.…