Lỡ Sinh Ra Là Để Bên Nhau
Thuở mới yêu đã sai, cứ đinh ninh rằng em biếtChờ đợi nhau quá lâu, nay đến lúc phải rời điChúng ta đều cùng không hiểu nguyên doSao ta phải xa nhau trong nặng trĩu dày vò?...Sao ta không thể nhẹ bẫng mà buông tay?…
Thuở mới yêu đã sai, cứ đinh ninh rằng em biếtChờ đợi nhau quá lâu, nay đến lúc phải rời điChúng ta đều cùng không hiểu nguyên doSao ta phải xa nhau trong nặng trĩu dày vò?...Sao ta không thể nhẹ bẫng mà buông tay?…
Những điều kì khó giải thích được…
Cô gái nông thôn mang trong mình sự hồn nhiên của tuổi thơ cùng sự bao bọc của cha mẹ để rồi sự yêu thương đó tạo ra sự ngây thơ mong ước trở thành người lớn để thực hiện ước mơ hoài bão bản thân, rồi cô ấy nhận ra để trở thành người lớn bản thân phải đánh đổi những gì, dần dần sự hồn nhiên trong cô gái không còn vẹn nguyên như ban đầu. Bước vào giai đoạn mà ai cũng trải qua áp lực và trầm cảm dần khiến cô ấy mệt mỏi càng chai lỳ cảm xúc, nhưng cuộc sống cứ thế tiếp diễn vaf muốn báo hiếu cha mẹ thì cô vẫn phải gượng mình sống sót sữa xã hội này, cùng xem những gì sẽ xảy ra với cô gái này cuộc sống này rồi sẽ đi về đâu.…
Ăn dưa hóng thị về cặp Quintus + Kenny (Thẩm Dục Luân và Thẩm Khải Ni)…
Cửa hàng hoa và những đoá hoa kì diệu!…
Tôi xuyên không vào 1 nhân vật quần chúng,mỗi ngày đều phải làm 1 con chó,trung thành hầu hạ na9.Đã thế còn phải giúp na9 và nu9 đến với nhau.…
Tôi và cậu học chung 1 lớp Mỗi lần nhìn xuống cậu quay điQuay lên thì cảm giác cậu nhìn tôi Cậu để ý tôi sao Hay do tôi lầm tưởng... Nhưng tôi muốn nói rằng: "Tôi thích cậu rồi"...…
Tình yêu là một mệnh đề triết học khó hiểu nhất ! Tại sao cùng là một chữ tình , cùng một loại tình cảm nhưng người thì hạnh phúc , người lại khổ đau . Túc Anh Duyệt dành cả thanh xuân để yêu hắn . Rốt cục cô đổi lại được gì nơi hắn ... " Cố Nam Trạch , phải chăng từ đầu đều là sai lầm ? Nếu vậy em tình nguyện không yêu anh "…
.…
Coupel : Dịch Dương Thiên Tỷ and Vương Tuấn Khải Thể loại : Đam mỹ…
Câu chuyện kể về ngôi nhà hoàng hôn...…
ngày xx tháng xx năm xxxxở một quê lúc còn chiến tranh có một cô gái người Thái tên LalisaMonabal cô bị bắt đi quân bọn pháp bắt cô để làm bia đạn lúc đang nghĩ ngơi cô thấy một cô gái bị trêu chọc cô mới cắt tiếng nói "คุณกำลังทำอะไรอยู่?!""bọn bây làm gì vậy!"bọn nó mới kêu"ใช่ เราแค่หัวล้านนิดหน่อย" "dạ dạ tụi em chỉ trọc chơi thôi"cô mới đi chỗ khác và nói "คุณสบายดีไหม?""cô có sao không?"cô gái mới nói"cô nói gì tui không hiểu cô biết nói tiếng Việt không" cô mới biết cô ấy là người Việt Nam rồi cô mới nói được hai ba câu là "cô có sao không?" cô gái ấy mới nói "à không sao không sao" cô gái ấy mới biết cô ấy là người Thái nên cũng nói tiếng Thái rất rõ tuy không phải giọng mẹ đẻ của cô mới nói"คุณชื่ออะไร?" "cô tên gì vậy" cô gái mới trả lời "LalisaMonabal" cô gái mới nói "ฉันจะเรียกชื่อภาษาเวียดนามของคุณว่าเลอซา""vậy tên Việt Nam của cô sẽ là Lệ Sa nha" cô gái cũng đồng ý tồi đó lúc lúc 00h17 phút thấy cô gái lúc sáng chạy đi cô bèn chạy theo và biết cô đã trốn về nhà cô biết lệ sa đo theo mới nói "อย่าซ่อนนะ ฉันรู้ว่าคุณกำลังตามฉันมา""khỏi trốn tui biết cô đang đi theo tui "chỉ một câu nói mà khiến cô giựt mình bảo "คุณรู้ได้อย่างไร?""sao cô biết?" cô mới nói tiếng Việt "vì tui biết rõ cô sẽ luôn đi theo tui nên cô đứng trốn" cô mới bỏ súng và tất cả vũ khí kể cả bộ quân phục và mặc chi…