|RHYCAP|ANH BIẾT RỒI
chuyện viết về Quang và em bé Hoàng Đức Duy cậu bé chị ms 21 tuổi…
chuyện viết về Quang và em bé Hoàng Đức Duy cậu bé chị ms 21 tuổi…
POV xàm hoặc ko=)…
ba chấm,ba chấm,ba chấm...…
Sẽ luôn thật gần bên em, sẽ luôn là vòng tay ấm êm...…
đơn giản là z thoi☺️…
đọc di r bít…
chân thành đổi lại gì đâu?…
Duy ơi t cấm m yêu thằng đó…
Anh là thứ ánh sáng mà em mãi chẳng thể chậm đến được.…
một cuộc tình đẹp nhưng đầy mảnh vỡ của chúng ta...…
just something /~.~/…
Quang Anh ngồi trên chiếc xích đu -nơi mà anh lần đầu tiên gặp định mệnh của cuộc đời mình-Hoàng Đức Duy người mà đã đem lại cuộc sống hạnh phúc cho anh.Anh thẫn thờ nhìn bia mộ trước mặt, nơi mà cây anh đào của anh và em trồng cùng nhau năm xưa giờ đã trưởng thành và nở rộ.Trên tay cầm cây đàn anh ngân nga bài hát dành tặng cho người anh thương,cũng đã 3 năm từ ngày định mệnh đó rồi nhỉ?…
Chung cư hay sảnh chờ?…
Đây là câu chuyện về một thế hệ thanh niên trí thức rời bỏ thành phố, mang theo khát vọng dựng xây và đổi mới, đặt chân lên vùng núi Tây Bắc giữa những năm tháng chuyển mình của đất nước.Giữa núi rừng bao la và những bản làng còn hoang sơ, họ không chỉ đối mặt với khắc nghiệt của thiên nhiên, thiếu thốn của đời sống mới, mà còn đối diện với chính mình - với những nỗi đau riêng, với lý tưởng đã lỡ mang theo, với những tình yêu không được gọi tên.Quang Anh, một kỹ sư thủy điện với ánh mắt như nhìn xuyên qua cả thời cuộc. Đức Duy, một thầy giáo trẻ mang trong mình lòng nhân hậu và sức bền của kẻ từng mất mát. Cùng họ là những người bạn, người đồng chí - mỗi người một lý do để ở lại, để gieo mầm cho một ngày mai tươi sáng hơn.Không có bài ca hào hùng. Chỉ là những ngày mưa gió kéo dài, những đêm không điện, cơm chan nước suối, và ánh mắt người dân bản còn dè dặt. Nhưng giữa khốn khó ấy, tình người lặng lẽ nảy mầm.Truyện là lát cắt của một thời kỳ từng rất thật. Về những người trẻ từng nghĩ mình sẽ thay đổi cả thế giới - nhưng cuối cùng, chính thế giới đã đổi thay trong họ.…
Cả thế giới không ai cấm hai người, anh em bạn bè không ai cấm nhưng họ vẫn chưa dám đến bên nhau. Vì sao? Vì họ ngại... Hazz, thật bất lực làm sao...Thể loại: Real life, fanfic, ngọt. Lời nhắn từ 𝐍𝐚̆́𝐧𝐠 𝐥𝐚̀ 𝐂𝐮̛̀𝐮! Tớ viết sến lắm nên ai không khoái bị sâu răng thì không nên đọc đâu, nếu cậu thích thì đó là một thành công của tớ. Cảm ơn ai đã cho bé con tinh thần của tớ cơ hội gặp cậu nhé! Kí tên𝐍𝐚̆́𝐧𝐠 𝐍𝐠𝐨̣𝐭…
Những định kiến của một xã hội vô văn hóa vô tình đã cướp đi em-người tôi yêu nhất ....…