Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện là của chính chủ #meonho2101.Truyện do ngẫu hứng mà mạo muội viết ra.Truyện hoàn toàn do trí tưởng tượng của au không giống với hiện thực.Truyện này là thể loại ĐAM MỸ, ngược, có H+.Mong mn ủng hộ và vote cho au nha!!#meonho2101…
Đây là truyện đầu tiên tui viết nên có gì mong mọi người góp ýKhi tui dùng dấu này "..." là để chỉ lời nói Còn khi tui dùng cái này '...' là để chỉ ý nghĩ ⚠ Warning ⚠Cực Xàm và nhạtC!DreamBắt nạtĐánh nhauCó chửi bậy 1 chút xíu ❗Lưu ý❗câu truyện này không cổ xúy cho bất kỳ hành động bạo lực nào cũng như những câu truyện không có thật. Đừng nên bắt chước theo những gì có trong truyện. Câu chuyện này xoay quanh mọi người (chủ yếu là Tom ) sau khi chết dã được chuyển sinh thành 1 con người mới và khám phá những bí mật động trời về kiếp trước của mìnhShip:DreamnotfoundKarlnaptySalburSkephaloDadza x mumzaNhân vật sẽ xuất hiện:TommyinnitTubboRanbooTechnobladeWilbur SootPhilzaMumzaDream DreamXDSallyDristaFoolishCaptain PuffyQuackitySapnapKarl jacobsBadboyhaloNikkiCùng 1 số oc của tôi…
Do mik thấy truyện này hay nên mình muốn chuyển ver cho truyện này. Cp hôm nay lag Văn Thanh và Công Phượng. Nguồn : mai tán tuổi 18 ( kỳ thanh nguyệt )…
Vì sao Ôn Nhược Hàn lại tẩu hoả nhập ma?Vì sao Ôn Nhược Hàn lại đồ sát bách gia?Vì sao Ôn Nhược Hàn muốn đứng đầu tiên môn?Vì....hắn muốn tìm một bóng người.........người hắn đặt ở nơi sâu nhất trong tim....nhưng tìm hoài cũng không thấy....…
Tôi từng ảo tưởng bản thân mình khi đã tiếp xúc được gần cậu sẽ có thể ích kỉ kéo gần mối quan hệ này lại. Nhưng, rồi mơ cũng phải đến lúc tỉnh, sét đánh ngang tai khi cậu đã ngỏ lời tỏ tình người trong lòng mình...…
Bạn muốn tìm Trường Hải, Thanh Phượng, Dũng Trọng? Nơi đây không dành cho bạn.Tớ chỉ viết về couple tớ ship, mà tớ thì ship toàn những couple lạ lùng.…
•Truyện nói về cặp tình nhân Tiêu Nhược Phong và Tư Không Trường Phong🌚•Đọc rồi cho tớ xin một sao nhaa👉🏿👈🏿💕1:Tớ không viết theo nguyên tác,tớ viết theo ý tưởng tự nghĩ ra ạa!2:Dayy là tiểu thuyết đầu tiên tớ viết,nên có chút kh hay,kh vừa ý mong các bạn cảm thông.3:Tớ viết tiểu thuyết hay đổi ý và sửa lại xíu chi tiết nên bạn nào có đọc lại chap thì sẽ thấy có thay đổi ạaTHANK YOU SO MUCH💕…
Xin nhắc trước, đây là truyện tớ rất thích nên tớ chia sẻ cho mọi người cùng đọc, tớ không có mục đích gì cả, tớ ban đầu tìm truyện vô cùng vất vả vì thấy không trang nào đăng full truyện cả, tớ xem comment thì thấy các cậu đang tìm đọc full nhưng rất khó tìm nên tớ đăng truyện lên, đọc xong cảm thấy hay thì các bạn hãy cảm ơn các anh chị đã dịch nhé !Các cậu thích hay không thích đó là quyền cá nhân của các cậu, nhưng các cậu đừng vào buông lời cay đắng nhé! Xin cảm ơn.Tác giả: Cát Tường DạThể loại: Ngôn tình, Hiện đạiNguồn: Wattpad.com/user/yangying715Trạng thái: Full Trong tim mỗi người đều có một đốm lửa, người qua đường chỉ có thể nhìn thấy khói. Nhưng luôn có một người, luôn có một người như vậy có thể nhìn thấy đốm lửa này, sau đó đi tới, cùng với tôi. Tôi mang theo nhiệt tình của tôi, thờ ơ của tôi, điên cuồng của tôi, ấm áp của tôi, cùng với niềm tin không có lý do gì với tình yêu, đi đến không thở nổi. Tôi nói, em tên gì. Bắt đầu từ em tên gì, sau đó, đã có tất cả. - Van Gogh***"Em tên Lưu Tranh?""Vâng...Vâng ạ...""Nghe nói em thích tôi?""Ừm....Phải....em...nhưng mà...""Vậy chúng ta kết hôn đi.""À.Được...Hả?"***Anh là chồng cô. Cô gọi anh là học trưởng Ninh, gọi anh là bác sĩ Ninh, gọi anh là thầy Ninh, nhưng duy nhất, chưa bao giờ dám gọi anh là chồng, thậm chí chưa từng gọi tên anh.Anh cưới cô, hôn cô, ôm cô, biến cô thành người phụ nữ của anh, nhưng lại chưa bao giờ thực sự nhìn cô, thậm chí cô hoài nghi, nếu cô lạc vào trong đám người, anh cũng sẽ không nhớ được gương mặt cô.…
Khi người không còn hào hứng mỗi buổi đêm về, khi nỗi buồn người ấp ủ đủ để tạo thành một bức tranh thủy mặc, khi cảm xúc rối như tơ hồng vò nát, và khi chính người còn chẳng biết, rằng người đang nhớ ai...Viết cho một tâm hồn sắp sửa tàn lụiViết cho thứ xúc cảm chẳng thể nói thành lờiViết cho một nỗi dai dẳng chẳng gọi thành tên...Đây giống như nhật kí của tác giả...…