Song tính/Thô tục Đồ Chơi Song Tính Của Nam Sinh
Người thầy đáng thương và cậu học sinh may mắn…
Người thầy đáng thương và cậu học sinh may mắn…
Truyện này mình đã xin phép tác giả @daotu978 để được đăng lên. Nếu mọi người thấy hay thì vào ủng hộ acc nha.Thể loại: Sủng, Ngọt, Ngôn Tình, Lãng Mạn, Tổng Tài.Hắn - Li Syaoran là Tổng Giám Đốc của Li Gia, 30 tuổi, đứng đầu thành phố A. Tướng mạo phi phàm, hắn có đôi mắt như chim ưng, sống mũi cao thẳng cùng với một đôi môi mỏng, cao trên 1m8 thân hình hấp dẫn trông rất đỗi quyến rũ. Hắn là 1 người lạnh lùng, tàn nhẫn, cường thủ hào đoạt và đặc biệt là dị ứng với phụ nữ.Cô - Sakura Kinomoto là 1 cô gái đa nhân cách đồng thời là Nhị tiểu thư của Kinomoto Thị. Cô giờ đây mới chỉ 17 tuổi. 1 mặt tính cách của cô là dịu dàng, ngoan ngoãn, yếu đuối nhưng đó chỉ là tính cách trước mặt ba mẹ mình. Mặt tính cách còn lại thì trái ngược hoàn toàn. Cô mạnh mẽ có, lạnh lùng có và chua ngoa cũng có.Sự cách biệt tuổi lớn như vậy có phải là rào cản của 2 người? Và làm cách nào để họ đến được với nhau?…
Có h nặng Coi đc thì coi ko đc thì coi nha nhớ ủng hộ tui nhoa mấy bạn…
Thể loại: Boylove, vườn trường, 1x1Có yếu tố thô tục, giới hạn độ tuổi 🔞…
Dinh menh bat dau tu luc ta gap nang do cung chinh la luc ta hat len bai ca tu do cua chinh minh...…
"Gió thoáng qua, gió còn quay lạiTình qua rồi, tình ở lại đâu"…
Chuyện rất hay còn chần chờ gì nữa anh em mau vào xem ngay…
Tổng hợp oneshot của Vipeus lúc rảnh rỗi…
Thể loại : song tính, thô tục, caoh.Tác giả : xNem___…
Những câu thơ do tôi nghĩ ra…
Hình của bạn Núi…
...…
Tôi từng nghe người từng yêu bảo rằng. Yêu là nụ cười. Yêu là ánh mắt. Yêu là cái ôm. Yêu là mơ mộng. Hay yêu đơn giản là rung động. Tôi lắng nghe từng lời, hơi hoảng sợ. Tôi chưa từng ôm hay nắm tay, cũng chưa từng chạm được vào ánh mắt, thậm chí cũng chưa từng vọng tưởng hay mơ mộng về cậu, trái tim tôi...cũng chưa từng lỡ nhịp vì cậu. Tôi chẳng lẽ không thực sự "yêu"? Họ nhìn tôi, cười lớn. Nếu tôi chưa từng có những điều ấy vậy tại sao lại hỏi họ về tình yêu? Tôi ngượng ngùng, thỏ thẻ đáp rằng: Vì tôi có một giấc mơ. Mơ về đôi /anh thảo muộn/. Anh thảo muộn là lời yêu ngọt ngào nhất cũng là lời yêu đau lòng nhất. Vì đó là lời yêu chưa thể nói, cứ chôn giấu trong tim chỉ đến đêm mới dần hé mở. Lúc ấy người kia có lẽ chẳng kịp thấy nữa rồi. Họ nhìn tôi xót xa, tôi lại khẽ cười. Không thấy thì sao chứ? Thứ tôi biết là bản thân có yêu, yêu một người đến mức không nhận ra, yêu như đôi anh thảo muộn, yêu như đôi hoa thầm lặng trong giấc mơ ấy chẳng hề thay đổi.…
Truyệń nói về những trò nghịch phá đủ kiểu của tụi học trò , về tình bạn và những mối tình đầu trong sáng , hồn nhiên.....những kỉ niệm vui buồn bên mái trường , nhẹ nhàng ...vô tư! Hãy đón đọc những cảm xúc đó trong Oan gia , tớ thích cậu.…
như tiêu đề thì toàn là ngẫu hứng mà viết ra thôi, chủ yếu là lưu giữ lại chút cảm xúc nhất thời mà có💗…