Thương Em Cả Đời - Mike
Lưu ý : Truyện sẽ gây ức chế , nếu không thích đừng đọc…
Lưu ý : Truyện sẽ gây ức chế , nếu không thích đừng đọc…
Thiên Khanh thân là một vị thần được mọi người nể phục mà dính phải bụi trần, phá hỏng thanh danh. Tội của hắn là dám kết bạn với yêu ma, khiến cả thiên hạ oán hận. Tuy vậy, Thiên Khanh luôn bỏ ngoài tai những lời phỉ báng, chấp nhận tri âm với yêu ma đến mức còn bằng lòng thay ả chịu tội. Vong hồn bị tách ra làm mười phần phân tán thiên hạ, bất tỉnh trăm năm. Nhưng đến khi tỉnh dậy, vẫn giữ bản tính thích vui đùa, trốn xuống hạ giới chơi. Không những vậy còn chọc tức huynh đệ mình, đặc biệt với người huynh trưởng. "Trí nhớ đệ rất tồi, nhưng không quên được chuyện vui chơi"…
A20 được mệnh danh có thể vào mà k thể ra, học sinh trong lớp được cố định từ khối 10 đến hết khi tốt nghiệp THPT!Lớp được mệnh danh là bông hoa của trường, k phải hoa tuơi mà là hoa héoLớp luôn đứng đầu trong mọi thành tích, kì thi, xếp loại...từ dưới đếm lên!Lớp luôn nhận được mọi sự "ưu ái" từ giáo viên, phụ huynh, học sinh...!Trong trường có một câu nói vui rằng:" Không ai dám tự nhận mình học A20 nhưng ai dám nhận...hãy tránh xa người đó ra...!"Thế nhưng lớp cá biệt lại có cái lợi của nó, không tin ư? Bạn thử xem !!!…
Chỉ là câu chuyện về Saida couple dễ thương.…
Y/n là một cô gái hơi lạnh lùng, ít nói... Tuy vậy nhưng cô cũng có thích một người... Người ấy là người khiến cô không bao giờ quên được.. Nhưng người mình thích chưa chắc đã thích mình... Chàng trai kia chỉ xem cô là "bạn"không hơn không kém... Bởi vì anh đã người trong mộng rồi... Cô ấy là thanh mai trúc mã của anh... Anh vốn dĩ rất trăng hoa.. anh không dám bày tỏ tình cảm của anh với người ta... Câu chuyện tình yêu tay ba sẽ đi về đâu..…
Đẹp nhất của đời người có lẽ là tình yêu của tuổi xuân thì. Bởi khi đó, ta trao cho mình quyền được cuồng si và say mê, yêu hết mình bằng trái tim rực lửa của một tâm hồn trẻ trung, mang trong mình những ước mơ và hoài bão. Nhưng với tôi, tình yêu đẹp nhất là sự rung động đầu đời - ngây ngô nhưng mãnh liệt, như giai điệu trữ tình của mùa hạ sôi động. Tôi chẳng dám tự nhận mình là người có hoàn cảnh hạnh phúc như bao người. Ngay từ thuở ấu thơ, tôi đã bị mẹ ruột ruồng bỏ. Suốt mười năm sống thiếu vắng tình thương, tôi đã dần thu mình lại, sống khép nép và nhạy cảm trước mọi điều. Tôi từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi nhạt nhòa, lặng lẽ đi qua những tháng ngày vô vị, cho đến khi một chàng trai bước vào cuộc sống tôi. Dưới khung trời thiên thanh, nơi nắng ngược chiếu sáng, cậu thiếu niên với vẻ thư sinh, điển trai ấy đã đến bên tôi, tô điểm cuộc sống tẻ nhạt bằng những sắc màu rực rỡ. Mùa hạ năm ấy, dưới mái trường Chuyên, một lá thư tình đã hòa mình vào nắng hạ, và cũng tại nơi đó, hai con người đã sẵn sàng trao nhau tình yêu trong sáng và cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân. Mùa hạ năm ấy, có một Lê Hoàng Gia Bảo nguyện nắm tay Nguyễn Tường Tuệ Anh đi hết cuộc đời, dù là khó khăn hay an nhàn, vẫn bên nhau mãi mãi...…