taekook/ABO | 𝐄𝐧𝐭𝐡𝐮𝐬𝐢𝐚𝐬𝐭𝐢𝐜 𝐒𝐞𝐨𝐮𝐥
Câu chuyện về thời niên thiếu của họ...[ 𝐊𝐢𝐦 𝐓𝐚𝐞𝐡𝐲𝐮𝐧𝐠 - 𝐉𝐞𝐨𝐧 𝐣𝐮𝐧𝐠𝐤𝐨𝐨𝐤 ]ʙᴇɢɪɴ : 30.08.2021 ᴇɴᴅ :…
Câu chuyện về thời niên thiếu của họ...[ 𝐊𝐢𝐦 𝐓𝐚𝐞𝐡𝐲𝐮𝐧𝐠 - 𝐉𝐞𝐨𝐧 𝐣𝐮𝐧𝐠𝐤𝐨𝐨𝐤 ]ʙᴇɢɪɴ : 30.08.2021 ᴇɴᴅ :…
Edit: SunPyn. Pairings: Yulsic. Rating: Action, Romance. Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết. Summary: Cả 2 chiếc xe bốc cháy và... BOOOOOOOMMMMMMM!!! Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, xác hai chiếc xe văng lên không trung lộn nhào và sau đó đâm xuống mặt đường tạo thàng hai vụ cháy lớn trên con đường cao tốc vắng vẻ._ Ngày mai Yuri sẽ chính thức trở thành một trong hai tên sát thủ hàng đầu của tổ chức. Có nghĩa là Yuri sẽ có nhiều cơ hội tiếp cận Jung Min. Và việc hạ sát hắn sẽ dễ dàng hơn... Chiếc máy bay mang bảng hiệu Korea Airline đáp xuống sân bay quốc tế Incheon sau một chuyến bay kéo dài hơn 20 tiếng từ California về Seoul. Một cô gái có mái tóc vàng óng ánh như ánh mặt trời, gương mặt xinh đẹp nhưng lại mang vẻ lạnh lùng bước ra khỏi sân bay cùng với 2 vali hành lý được kéo theo sau lưng._ Này nhóc họ Kwon. Em nhất thiết phải làm như thế sao?…
badwords tks :©️william dus…
Những mẫu truyện viết dựa theo những gì tui tưởng tượng sau khi được hít moment của otp 😌…
kim minseoung-centric/kum junhyeon x kim miíneoung / "Đến tận khi đã ngồi tựa đầu vào cửa sổ trên ghế sau của chiếc xe bốn chỗ Redstart ENM gửi tới đón mình, Minseong mới nhận ra Junhyeon chưa bao giờ từ biệt cậu như cách một thực tập sinh tiễn một người bạn đi khỏi một chương trình sống còn. Junhyeon chưa bao giờ khiến cậu cảm thấy việc bị loại khỏi chương trình này là điểm kết thúc của một giai đoạn nhất định. Nó chỉ là một sự kiện không có chút nghĩa lí nào và sau hôm nay, Minseong vẫn sẽ tiếp tục nhảy, tiếp tục thực hiện những động tác acrobatic đặc trưng của mình, và vẫn sẽ hướng đến sân khấu với trái tim tràn đầy quyết tâm. Không gì thay đổi hết."…
Tiến độ: Đã hoàn thànhNhân vật chính: Ha Bo Eun, Kwon Ji Yong (GD)Văn án:Trải qua quá tử vong, mới càng hiểu được như thế nào tồn tại;Ha Bo Eun nhiệt tình yêu thương âm nhạc, cảm kích tổng nghệ mang cho chính mình khoái hoạt;Trọng sinh ở Seoul nàng, quyết định dùng chính mình đôi tay, chế tạo muốn nhân sinh;Đương nàng cho rằng chính mình đủ thành thục khi, mỗ quốc dân MC nói, ngươi còn ở tuổi dậy thì;Đương nàng cho rằng chính mình đủ quyến rũ khi, mỗ Kwon họ khoản gia nói, thực xin lỗi chúng ta không thể ở bên nhau,Nhưng kia lại như thế nào, này một...Ghi chú: Truyện này là truyện VIP trên Tấn Giang…
[TRANS | HyunHa] NIGHT OF SEOUL Tên gốc: 首尔凌晨 (Thủ Nhĩ lăng thần, lăng thần là tầm 1-2h sáng)Tác giả: Nhiễu Đăng Tục Trú 绕灯续昼Author's note: Hình ảnh này đột nhiên xuất hiện trong tâm trí, tôi cảm thấy hai người họ sẽ là như vậy....…
Cặp song sinh nhà Potter Eric James Potter - Cậu bé đã sống - Đã đánh bại được Chúa tể Hắc Ám Voldemort Harry James Potter - Chỉ là Harry James Potter - Sống yên phận trong cái bóng của anh trai mình Eric vì là Cậu bé đã sống nên mọi sự chú ý đều dồn vào cậu bé, tất cả mọi ánh nhìn, tất cả sự quan tâm đều là của cậu kể cả tình thương của James và Lily Harry....chẳng là ai cả, chỉ là một Potter. Không được cha mẹ quan tâm hay chú ý, sinh nhật cũng chỉ là " sinh nhật của Eric ", chẳng có món quà hay lời thăm hỏi nào. Hoàn toàn cô độc, cả đến lúc chết rồi cũng chẳng ai hay…
#HopeMin #ShortFic * Giới thiệu nhân vật:- Jung Hoseok: 17 tuổi, học sinh năm 2 trường cao trung Seoul, đội trưởng nhóm nhảy. Mặt mũi sáng sủa tính tình vui vẻ (chỉ với người thân quen), rất galan chiều chuộng gấu, ghét bị làm phiền. Chơi thân nhất với NamJoon, biệt danh là Hốp vì suốt ngày hát "Hope" =))- Park JiMin: 16 tuổi, học sinh năm 1 trường cao trung Seoul, thành viên nhóm nhảy. Tính tình thân thiện, dễ gần, rất quan tâm đến người khác, thích nũng nịu. Chơi thân với Tae. Lúc đầu mọi người đều gọi là Minnie, sau đó JungKook gọi là ChimChim mọi người cũng gọi theo luôn :)))- Các nhân vật phụ: NamJoon (Mông), Yoongi (Đường), Tae đao, Jin (Hường), JungKook (Cúc), và mấy người nữa sẽ chém tên sau =))*Giải thích:Thường thì đọc là hiểu nhưng cứ nói qua qua :))- chỗ in nghiêng là lời thoại nhân vật- kèm kí hiệu ** là hành động- Chữ in đậm là cái gì đấy em nhắc ví dụ Flashback hoặc abcxyz :)) sẽ ghi chú không phải lo :)) * Ta chỉ thích truyện nhẹ nhàng đáng yêu hợp với HopeMin nên thím nào thích gay cấn, ngược tâm thì xin lỗi nhé :)) cũng xin lỗi luôn nếu thím nào đọc thấy nhạt nhẽo :)) hic lần đầu thử viết truyện mà :v VÌ THÍCH HOPEMIN MÀ NGỨA TAY THÌ VIẾT CHƠI THÔI ĐỪNG NÉM ĐÁ NHAU NHÉ =))PLEASE VOTE FOR ME AND THANKS FOR READING !!!…
Hoehyuk và những câu chuyện của cô gái thích tưởng tượng.…
GMMTV 2025, diễn viên June Wanwimol xác nhận tham gia, diễn viên View Benyapa xác nhận không tham gia.…
Vài ba thứ ngăn ngắn về Hetalia :33Fluff và Angst lẫn lộn nên...…
"Mẹ thề chỉ cần mẹ còn sống, mẹ sẽ bù đắp và cho con tất cả những gì con muốn... ngoại trừ gã đàn ông sa ngã ấy"…
Lá thư từ một người đã chết đến một người đang say ngủ...#SCover by @ThuongPastel…
Viết lần đầu:))) sai sót mong mọi người góp ý:))Ling💜…
31/7/2024[trans]☆ author: nwjnsh☆ trans by: jelly☆ bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả ☆ summary: dayeon và chaehyun là bạn thân. họ luôn đi chơi với nhau và về cơ bản là không thể tách rời. cho đến khi chaehyun phải chuyển từ seoul đến busan, để lại dayeon không có ai để nói chuyện.☆ link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/41075445…
Title: Đêm chưa qua (Dạ Vị Ưng - đêm hẵng còn) - 夜未央Category: Phim truyền hình Warrior Baek Dong Soo đồng nhânAuthor: Quỳ Thư SmileEdit: JaeYoonPairing: Baek Dong SooxYeo Un Gengre: SAPG: 15+Status: Bản gốc HOÀNNote: Bản Edit chưa được sự cho phép của tác giả, đề nghị không tự ý mang đi nơi khác.Summary: Đêm khuya với Dong Soo mà nói mang lại rất nhiều tư vị tâm tình, rất nhiều chuyện trong cuộc đời hắn dưới bóng tối lặng lẽ mà phát sinh. Từ thuở niên thiếu tới lúc gặp gỡ Yeo Un, dường như bất kì lúc nào trong bóng đêm cũng có cậu ấy song hành. Hay nên nói lại thì Yeo Un cùng bóng đêm song hành, bao bọc lấy hắn. Khi hắn không để ý tới tuổi xuân đã tới rồi.Warning: Fic edit láo lếu rất nhiều, nhiều đoạn tui hiểu sao đánh chữ vậy.Về tên fic: Dạ Vị Ưng - Dạ là bóng đêm, là đêm khuya, Vị Ưng là hãy còn, vẫn còn. Hiểu nôm na là Đêm hẵng còn, hãy ở lại thêm chút nữa 🙂 Thực ra tui biết tên fic còn nhiều ý nhị ẩn dụ, giống như trong quá trình edit fic có quá nhiều hình ảnh ẩn dụ mà vì không biết tiếng, không phải người bản xứ mình không tài nào biết được. Đọc comment giải thích các kiểu mới thật là hại não T^TVì tác giả không chia chương nên tớ tự chia nhé…
Tiệm hoa "Clinomania" ở thủ đô Seoul là một cửa tiệm nhỏ, mở cửa 24/7 và thưa thớt khách. Nhưng đã rất nhiều năm, tiệm hoa ế ẩm đó vẫn trụ vững ở thành phố xa hoa này.Tiệm hoa đấy không bán hoa, nó chỉ bán hạnh phúc. Bạn đến và đưa ra yêu cầu với nhân viên của tiệm, miễn là bạn hạnh phúc, và bạn trả đủ lệ phí, mọi yêu cầu của bạn đều được thực hiện------------------Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượngWarning OOC, văn xuôi xen textfic, badwords…
Ảnh bìa được vẽ bởi tôi!Các nhân vật được lấy từ Bungo to Alchemist. Đây là 1 AU học đường, không hợp gu với ai thì xin OUT ạ. Và lưu ý là tôi chỉ ship Dazai thụ! OOC! Không có ý xúc phậm 1 nhân vật nào hết.Đây là tác phẩm đầu tay nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ💦.…
Năm mười sáu tuổi, Jeno tin rằng chỉ cần anh đã sống và yêu bằng cả trái tim và lòng chân thành, vậy thì bản thân đã tìm được sự cứu rỗi ở cuộc đời dài tăm tối này. Vì tình yêu có thể khiến anh nhìn thấy niềm vui trong nỗi đau, hạnh phúc trong nỗi buồn. Tất cả những điều này soi sáng tâm hồn anh, kể cả khi người trao hết dấu yêu ấy đã chẳng thể cùng anh chung bước.Năm mười sáu tuổi, Jeno tin rằng bản thân anh khi đã quyết tâm làm việc gì thì nhất định về sau sẽ không hối hận với lựa chọn của mình. Anh chán ghét cảm giác hối hận, thứ nảy sinh từ việc so sánh hai lựa chọn: kết cục của hiện tại và lựa chọn tốt hơn mà bản thân đã bỏ qua. Năm mười sáu tuổi, Jeno chưa bao giờ hiểu được thế nào là cô đơn bởi vì anh là con người của những trải nghiệm mà cô đơn dường như là một khái niệm quá trừu tượng và xa vời. Thế nào là cô đơn ? Là những buổi tối anh vùi mình trong chăn giữa kí túc xá không người ? Là những ngày anh một mình băng qua phố xá sầm uất ở Seoul ? Hay phải chăng là những thoáng qua chua xót trong lòng khi anh nhận ra khi kí túc vắng tanh và nào có ai chờ anh về mỗi đêm ? Đối với anh, ranh giới giữa cô đơn và cuộc sống tự lập thật ra rất mờ mịt. Dường như cảnh sớm sớm chiều chiều đi về một mình đã không còn xa lạ. Thế nên anh của thuở mười tám chưa từng nghĩ đến sự tồn tại của cô đơn…