Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Um, tất cả những địa điểm trong truyện đều có thật, nhưng câu chuyện thì đều là hư cấu và tưởng tượng. Có thể nhiều bạn sẽ không thích kiểu chữa lành kiểu khô khan như thế này những mong mọi người yêu thương câu chuyện của tui ạ.Tui cũng mới viết thôi nên mọi người thấy thú vị thì ủng hộ tui nha❤️❤️❤️…
Ngôn tình thanh xuân vườn trường hài hước ngọt ngào của cặp đôi Đặng Minh Tuấn-Vũ Thị Thanh Trà.Đặng Minh Tuấn: redflag, badboy, nhà giàu, học giỏi và giỏi nhất là cách tán Thanh Trà-Đặc điểm nổi bật: tóc hai mái đen nhánh, đôi mắt long lanh, bên ngoài đẹp trai, bên trong lắm tiền. Ngoài ra thêm bộ môn taekwondo đai đen nữa.-Câu nói thương hiệu: "Tớ có tiền, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, tuy hơi lăng nhăng nhưng mà yêu cậu là thật lòng."Vũ Thị Thanh Trà: cô gái ko quá ngọt ngào cũng ko quá cục súc, goodgirl, gia đình ko mấy khá giả, học hơi ngu xíu.-Đặc điểm nổi bật: tóc dài đen óng ả, đôi mắt ngây thơ trong sáng, tuy hơi cục súc nhưng đc cái rất hay bảo vệ chính nghĩa. -Câu nói thương hiệu: "Cậu nói một câu nữa là cái dép này vô mặt đấy!" _________________________________________ -"Nếu một ngày tớ bị mất trí nhớ, không nhớ cậu nữa vậy cậu sẽ phải làm như thế nào?"-"Đương nhiên là tớ sẽ lại theo đuổi cậu rồi mỗi ngày luôn nhắc nhở cậu rằng "anh là chồng tương lai của em", mà sẽ không có ngày đó đâu"…
"Đỗ Hữu Thịnh, mày có biết cô Lan đặt tên này với niềm hi vọng gì không." "Hơ cái này còn phải hỏi à? Nhà tao có mấy anh em họ tên lần lượt là An, Khang, Thịnh, Vượng. Vả lại đây là ông nội tao đặt với niềm mỏi mấy đứa cháu sau này giỏi giang, sự nghiệp phát đạt. Mày hiểu không?" Nó ngả ngớn đáp lại."Không phải, mày phải hiểu cốt lõi vấn đề. Mày tên "Hữu Thịnh" cơ mà! Cô Lan hâm mộ nhà thơ Hữu Thỉnh đó, cô đặt tên này cho mày, là hi vọng sau này mày là một người tinh tế, giản dị, và sâu sắc đấy. Thế mà giờ mày nhìn mày xem, khác nào phụ lòng mong mỏi của cô không?" Tôi bĩu môi, liếc nhìn nó."À thì ra là thế. Thế mày thì sao? Chiêu Dương có nghĩa là gì?" Nó hất hất cằm hỏi lại tôi."Xì tên Chiêu Dương của tao, có nghĩa là mặt trời nhỏ tỏa ánh nắng rực rỡ đó, là mặt trời, mặt trời đó." Tôi nhấn mạnh, vênh váo lên với nó."Thì ra là mặt trời, thế thì sau này phải nhờ mày nhiều rồi."Tôi không hiểu ý nó lắm, quay lại hỏi với vẻ mặt lơ ngơ:"Có ý gì?""Vì gần mặt trời, thì tao mới "thịnh" được." Nó hấp háy mắt nhìn tôi.Tôi vội quay mặt đi chỗ khác, tránh để nó nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của tôi lúc này...18.08.2023…
Là hoa hướng dương thì sẽ luôn nhìn về một mặt trời, còn mặt trời thì sẽ được vô vàn bông hoa hướng dương ngắm mong.Thanh Vy cứ ngỡ rằng cô chỉ là môt trong những bông hoa hướng dương kia, sẽ chỉ luôn nhìn về Đình Khôi. Nhưng cô không biết rằng, Đình Khôi chưa bao giờ thèm là mặt trời, cậu ta chỉ hận không thể đem cô giấu đi, không muốn bông hoa ấy có thêm người nào nhìn ngắm._______Link ảnh: https://www.pinterest.com/pin/25121710418135607/…
Chiếc váy dài trắng dài ngang mắt cá chân, mái tóc dài xoã qua vai. Dịu dàng, thông minh, xinh đẹp phải là tôi - Đào Mai Xuân. Đẩy nhẹ cánh cửa tôi bước vào lớp trung tâm tiếng anh CEO. Trước ánh mắt ghen tị của lũ con gái và sự "đánh giá" bởi hầu hết lũ con trai, tôi chẳng quan tâm vì tôi đến đây là vì cậu ta - người con trai vừa gần gũi vừa xa lạ cuối góc lớp - Lê Duy Khanh. Tôi giới thiệu bản thân bằng một nụ cười và từ từ bước xuống cuối lớp nơi Khanh ngồi. *Cạch* tôi đặt trước mặt Khanh ly trà đào, tôi cười nói:- Cho Khanh nè Bấy giờ, Khanh mới thôi nhìn tập đề ielts mà nâng cặp mắt qua lớp kính cận khó hiểu nhìn tôi.Tôi bật cười nói:- Uống đi. Trà đào ĐML cậu thích mà.Khanh nhìn tôi kiểu *ụa ai đây?*- Uống đi Xuân không bắt Khanh bao lại Xuân đâu....Xuân đâu có cần. Xuân cần Khanh cơ. Tôi nói rất tỉnh, âm lượng không to không nhỏ nhưng đủ để Khanh nghe thấy. Khanh thoáng bất ngờ Khanh hiểu có lẽ vậy. Khanh lại lần nữa bày ra bộ mặt khó hiểu tuỳ nhưng tôi biết nó đến rồi.Lê Duy Khanh - người con trai đầu tiên dám block tôi mày tới số ròi pé.-----------------------------16:00 ngày 21/11/2022By Hurtsh✨✨@Cảnh báo có chửi tục nha nhưng mà cũng không quá tục tĩu lắm đâu…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
Thích một người đâu cần lý do, chỉ một lần tình cờ gặp gỡ cũng đủ để khiến anh chàng đào hoa nhưng lại tôn thờ 'tình yêu thuần khiết' Nhất Duy rung động.Sau khi chia tay tình đầy, Hạ Vy cứ ngỡ sẽ mất nhiều thời gian để cố gắng quên đi một người. Và cũng không có ý định tiến tới yêu đương.Thế nhưng, một Nhất Duy tỏa sáng luôn xuất hiện tình cờ, rồi dùng đủ mọi cách tiến vào thế giới bình yên lại khiến cô rung động.Chuyện tình gà bông chính thức bắt đầu :)))…
Mỗi người ít nhất đều có một ước mơ, một lý do để cố gắng. Nếu như tâm không có nơi nào để nương lại, đi đâu cũng vẫn là lang thang. Có lẽ Mai và Phong là hai con người như vậy. Cô và anh đã lang thang trong vô định,cho đến khi họ gặp nhau.Đó là một ngày mưa. Mưa như trút nước.Anh lặng lẽ hút thuốc.Cô đứng đó, như đoá ngọc lan nở rộ đêm mưa.Kể từ đó, hai số phận của hai con người xa lạ thắt chặt vào nhau.Anh và cô lặng lẽ an ủi nhau, dỗ dành những đứa trẻ chưa lớn trong tâm hồn họ.Thật may vì mùa hè năm ấy chúng ta đã gặp được nhau trên thế gian rộng lớn này."Tôi muốn trong thanh xuân của cậu lưu giữ tên tôi."--Thể loại: Ngôn tình, BG, TXVTTác giả: May @Truyện thuộc tác giả May @Do not reup…
Trầm Uyên, nơi đầy rải nguy hiểm, gieo rắc nỗi sợ cho khắp giới rốt cuộc có gì ?Là có Tam điện hạ - một kẻ ngu dốt, bị mọi người coi là phế vật. Hay một Trào Phong âm hiểm, đa mưu, kẻ lấy đại nghiệp làm đầu. Hai tay không biết lúc nào đã gướm đầy máu tươi, bốc lên mùi tanh tưởi.Còn Nhân giới, nơi giao hòa giữa thiện - ác, bỗng xuất hiện một đóa hoa trắng, trong sáng, thuần khiết - nàng công chúa xinh đẹp, Thanh Quỳ.Nhành hoa tràn đầy nhựa sống kia chẳng biết có thể bén rễ, đâm xuyên mạnh mẽ xuống mảnh đất cằn cõi, khô hạn kia không ?Bóng đêm tối tăm ấy liệu có che khuất được ánh sáng rực rỡ kia không ?Mở đầu là toan tính, vậy thì khi kết thúc sẽ là...?---***---Fanfic về couple Thanh Quỳ x Trào Phong - Tinh Lạc Ngưng Thành Đường.Ảnh bìa : lượm trên printerestSẽ có nhiều thay đổi, không giống như truyện.…
Tôi đứng đó đợi một hồi lâu, thật sự thì tôi không thích cảm giác đứng một mình ngoài đường chút nào. Nhưng vì chị Huyền đã hứa sẽ bù đắp cho tôi hai cây kem dưa lưới nên thôi đành vậy, tôi không ham ăn chút nào đâu, chị cho thì nhận.Ánh mắt đột nhiên thu về một cảnh tượng khiến tôi bị mù, phía xa xa kia hình như là quán bar, tôi thấy người đàn ông... À không trông trẻ lắm chỉ cỡ tuổi sinh viên, bạn ấy đang đi cùng một cô gái nào đó ăn mặc vô cùng gợi cảm, nhẹ nhàng mở cửa xe cho cô gái, trước khi đóng cửa xe còn cúi người xuống hôn một cái...Sau này tôi mới biết, cậu bạn ấy không phải là sinh viên và thậm chí còn lớn hơn tôi 1 tuổi.---Độ tuổi phù hợp: 18+…
Truyện theo motip thanh xuân học đường Việt Nam. Bối cảnh không có thật.Nguyễn Kiều Uyên là một người lạnh ở ngoài nhưng trong tâm đã chảy thành sông, là người siêng năng nhưng hay vụng về, đam mê cái đẹp. Đặc biệt đu nhiều thần tượng từ tiểu thuyết, truyện tranh, phim, game,... không thể thiếu Kiều Uyên.Hoàng Vũ Thiên Minh là một người ngoài lạnh trong cũng lạnh nốt, là người yêu động vât, thích hơn thua nhưng luôn muốn hơn hẳn, làm việc có logic tỉ mỉ. Thiên Minh thích chơi thể thao, game,... đặc biệt là học tập.P/s: Đây là bộ truyện đầu tay của mình, mình biết là còn nhiều thiếu sót nhưng mong các bạn hãy đọc và cảm. Đặc biệt là có sai sót chỗ nào hãy mạnh dạn thông báo để góp phần làm bộ truyện thêm chỉn chu và hoàn hảo ạ ❤️…
Chiều nay trời đổ mưa bất chợt, kiểu mưa Đà Nẵng ấy. Nó đến nhanh như tâm trạng con gái nhưng lại dai dẳng như deadline môn Toán.Tôi mắc kẹt trong thư viện, không mang theo áo mưa, ô thì chắc đang nằm trong ngăn bàn ở lớp. Bảo Trân thì trốn từ tiết ba, còn tôi thì ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, gõ nốt file trình bày cho CLB Học thuật."A, thì ra có người đang stress." - Một giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng tôi.Tôi ngẩng đầu. Không bất ngờ lắm khi thấy Đinh Nguyễn Gia Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện."Tao đang bận." - Tôi nói, gõ phím nhanh hơn để né ánh nhìn của nó."Tao cũng bận. Nhưng bận... nhìn người ta." - Nó cười. Mắt long lanh như thể trời mưa ngoài kia cũng đang nghe lén chúng tôi.Tôi liếc nó. Vẫn mặc sơ mi trắng, nút áo trên cùng mở hờ hững, kiểu vừa ngoan vừa khiến người khác muốn... dán băng keo lại.Mà tôi là người miễn dịch. Đúng không?"Đừng nhìn nữa. Nhìn lâu dính lời nguyền đấy."Gia Huy bật cười, chống cằm nhìn ra ngoài:"Tao cũng có lời nguyền. Cứ dính vào một người là không rút ra được."Tôi im lặng. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Trong đây thì... hình như tim tôi hơi lệch nhịp.Tôi gõ tiếp. Được ba dòng, Gia Huy kéo nhẹ tay áo tôi."Ê Vy Anh, mày thích người như nào?"Tôi hơi đắn đo một chút:"Chắc là người trưởng thành. Giỏi hơn tao. Và... không làm tao mất tập trung."Cậu ta nghiêng đầu cười:"Chết rồi. Tao chỉ đạt tiêu chí cuối.""Tiêu chí gì?""Làm mày mất tập trung."Tôi liếc nó:"Tự tin bớt đi."Ngay lúc đó, tôi cảm thấy tay nó hơi siết lấy tay tôi. Không mạnh, nó khiến tôi có một cảm giác đó chỉ l…
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…
"Thật à? Nãy tớ chưa đọc tin nhắn." Tôi bất ngờ nói, rồi lại hỏi: "Mọi người đều đi hết hả?""Ừm, mọi người đều đi hết!" Hoàng nói rồi âm thầm nghiêng đầu để tránh đi hơi thở của tôi.Nhìn ra được động tác nhỏ này cùng với cái tai đang đỏ ửng lên của cậu ấy, tôi lại nhớ đến chuyện lúc Hoàng trêu mình ở sân cỏ. Khoé môi tôi liền cong lên.Sau đó thì ghé gần vào tai cậu ấy, còn đặt một tay lên vai Hoàng, vừa nói vừa âm thầm thở ra nhiều hơi thở hơn: "Vậy có gì chiều mai cậu đón tớ nhé?"Lời vừa dứt, tôi đã cảm nhận được cơ thể của Hoàng đang khẽ run lên: "Vậy cậu muốn tớ đón lúc mấy giờ?" Cậu ấy cố nói với giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được cái khàn khàn và kìm nén thứ gì ở bên trong đó, hỏi tôi.Nhìn vành tai càng lúc càng đỏ lên của Hoàng, tôi thất thần một lúc mới mở miệng trả lời: "Khoảng hai giờ mười lăm đi!"Hoàng khẽ "ừm" một tiếng._________________•🌷Nhân vật chính: Trịnh Thái Duy Hoàng × Đoàn Vũ Huyền Trâm Anh.•🌷Tình trạng: đang hoàn thiện.•🌷Số chương dự kiến: trên 45 chương, chưa tính ngoại truyện.•🌷[LƯU Ý📌]: Hãy đọc thêm "Chương 0" để biết chi tiết hơn về truyện.•🌷Ngày đăng: 09/11/2024🌷•🌷Ngày đăng lại: 13/03/2025🌷20/12/2025 (ở acc mới)🌷•🌷Nguồn bìa: tác giả tự vẽ.•📌 [CẢNH BÁO]📌: tuy truyện là thể loại chữa lành nhưng sẽ có khoảng hơn hai chục chương có cảnh khá tiêu cực, tâm lý.📌…