Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Này! Trời đang mưa đấy nhóc, định đội mưa về ầ?" Lúc đấy, trời đang mưa, mưa nặng hạt và tôi thì quên áo mưa, định bụng chạy ra nhà xe rồi đội ưua về nhà, bởi đứng chờ hơn 15 phút rồi nhưng mưa cũng chả ngớt đi là bao. Bỗng dưng, có giọng nói vang lên bên tai trái tôi. Tôi quay lại nhifn, là dáng người ấy, dáng người cao dong dỏng cũng đang ngước nhìn tôi, bỗng chốc thấy sao thân quen quá.…
Chỉ là một giai điệu nhẹ nhàng ,miên man nhất của hai cô cậu ngốc nghếch trong những năm tháng tuổi trẻ ngọt ngào .Họ là định mệnh,là những cá thể được vận mệnh an bài để chữa lành cho nhau .------------Giới thiệu xàm xí :1 ngày đẹp trời nọ , cô gái kia trên 1 góc ngõ bốc trúng secret - 1 hồn ma đẹp trai vẫn còn vất vưởng ở nhân gian .Sau 1 hồi đấu tranh tư tưởng , 2 nhỏ cô đơn không miếng bạn nào quyết định làm bạn trong 1 tháng - sau 1 tháng thì nhỏ hồn ma sẽ siêu thoát .Afterwards.....Tự nhiên hồn ma không thích siêu thoát nữa .Nó không nỡ rời xa con nhỏ dễ thương này .Nhưng có rời xa hay không ? Quyết định ở tác giả là mẹ ghẻ hay mẹ ruột =)))--------------Trích đoạn :Người con trai đeo kính gọng đen cúi xuống nhìn cô , dịu dàng nói :- Xin chào , tớ là Nghĩa , cậu gọi tớ phải không ? Kí ức này trôi dài tựa ngàn năm , lung linh huyền ảo . Dù trải qua bao nhiêu kiếp , chúng ta vẫn bắt đầu và sánh vai cùng nhau . Cho dù là kiếp trước , kiếp này hay kiếp sau , tớ vẫn muốn được làm bạn với cậu .Mỗi ngày , tớ luôn nghe thấy giọng nói cậu trong tâm trí mình , và tớ tự hỏi :"Cậu gọi tớ phải không ?"------------Thể loại : ngọt ngào ( đường trộn thủy tinh ?) , trong sáng (=]]) , âm dương cách biệt, thanh xuân vườn trường , BLHD , nữ nhút nhát ^ nam dịu dàng Nhân vật chính : Đỗ Ninh Vy ^ Phạm Thanh Nghĩa…
"Điều hạnh phúc không phải là được ngắm pháo hoa, mà đó chính là tôi và cậu ấy tay trong tay cùng nhau ngắm pháo hoa"Mình mới viết, có gì sai sót mọi người thông cảm cho mình nhé! <3…
"Ê mày tao đẹp trai không?" Huy cầm gương ngắm nghía gương mặt của nó"Mày biết mày hỏi câu này trong ngày hôm nay bao nhiêu lần rồi không??" Tôi quay sang nhìn chằm chằm vào người con trai ấy. Hở tí là cầm gương lên soi xong hỏi có đẹp không, tôi đến mắc mệt với nó mất."Hình như 5.." Huy khoác tay, nghiêng đầu tựa vào vai tôi"Nếu không đẹp thì làm sao mà cướp được Na khỏi bọn con traitrai được, nói chung tao đẹp nhất rồi, mày không phải lo ai cướp tao khỏi mày vì t biết giữ thân mà!! " nói xong Huy vỗ ngực tự đắc"-"quá mệt mỏi với của nợ này rồi!! Nu9: Trần Lê Hà Ngọc Anh N9: Hoàng Gia Thiên Huy…
Chiếc ô hướng về phía người con trai ấy Cũng là lúc bánh răng vận mệnh giữa chúng ta đã bắt đầu xoay chuyểnLà lúc mở đầu cho một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của hai chúng ta trên con đường đi tới tương lai tươi sáng Là lúc mối tình thời thiếu niên bắt đầu chớm nở như những bông hoa đầu mùa xuânVà là lúc chúng ta tìm được ĐINH MỆNH của đời mình.. -Đường đắng-Người sáng tác:đường đắngNgày đăng:18/5/2024ngày bắt đầu:?/?/2024ngày kết thúc:?/?/?Đón xem hành trình trưởng thành của các nhân vật trong "Ghi lại mối tình thiếu thời"Chúc mn đọc truyện vui vẻ nhé!!!!!🥰🥰…
Không ngọt ngào như trong tiểu thuyết, cũng chẳng lãng mạn như phim. Câu chuyện về Đặng Mai Quốc Việt và Lê Ngọc Khánh Như chỉ đơn giản là hai đứa trẻ gặp nhau trong những năm đẹp nhất của thanh xuân, biết nhau rồi cảm mến nhau mà thôi.…
Gia Hân và Nhật Minh ở tuổi học trò đã tạo ra một tình yêu trong sạch và hồn nhiên khiến bao người hâm mộ .Vậy mối tình đó đã diễn ra như thế nào, đầy hoa hồng hay chông gai? Tất cả đều nằm ở câu chuyện bên dưới 💞💞"Lần đầu tiên, tôi gặp cậu, không ngờ thay cậu là tình yêu của đời mình "Có thời gian rảnh thì mình sẽ đăng truyện nha 💗💗💗 KHÔNG SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC XIN CẢM ƠN !…
Thanh Xuân vừa trường Đặng Ngọc An Nhiên dù sống một mình nhưng cô luôn lạc quan vui vẻ, trải qua những năm tháng cấp ba có vui có buồn cùng với những người bạn Truyện tình ngây ngô hài xỉu của an Nhiên và Nguyễn Huỳnh Đức Minh…
"Anh ơi"Thanh Miên ngước mắt lên, bàn tay níu nhẹ một góc vạt áo của người con trai cao lớn trước mắt, ánh mắt nó như phảng phất qua chút nỗi u uất mãi chẳng nói nên lời. Môi nó khẽ mấp máy, rõ ràng là chẳng đủ dũng cảm để nói lời từ biệt với tình yêu của cả một thời thanh xuân bình lặng của mình. Khóe mắt ửng hồng lên vì cố gắng kiềm nước mắt, giọng nó run run nhưng môi lại nặn lên một nụ cười, dầy gượng gạo.Người mà nó thương yêu suốt năm dài tháng rộng, người mà nó động lòng từ những ngày non trẻ nhất của cuộc đời cuối cùng cũng có một tình yêu phù hợp sánh bước bên tay, hứa hẹn cùng nhau bước qua trang mới của cuộc đời rực rỡ kia.Mùa hè năm ấy nắng gắt lắm, chẳng dịu dàng chút nào.Đỗ Thanh Miên cũng phải tạm biệt với tình yêu đã theo mình suốt tháng ngày học trò." Chúc anh tốt nghiệp vui vẻ"Nó nguyện cho tháng năm sau này của anh, thuận buồm xuôi gió, mưa thuận gió hòa, không mong anh phải chịu quá nhiều vấp ngã để trưởng thành, chỉ mong anh bình an. Nếu có thể, Thanh Miên mong rằng có thể tặng cho anh hết thảy may mắn trong cuộc đời của mình. Anh có nhiều ước mơ, anh có nhiều đích đến, anh có cả một tương lai hứa hẹn nhưng lại đầy trông gai.Còn với Đỗ Thanh Miên, chỉ duy có mộtƯớc mơ của nó chính là Ninh Đắc Nhật Nam.…
Cô ấy sắp sửa bước vào một bản thỏa thuận với anh chàng sinh viên hư hỏng của trường.Hannah Wells cuối cùng cũng tìm được một người khiến cô nàng hào hứng. Nhưng dù luôn tự tin trong mọi khía cạnh của cuộc sống, cô lại mang theo cả một "đống hành lý" rắc rối khi nói đến chuyện tình cảm và sự quyến rũ. Nếu muốn thu hút sự chú ý của chàng trai mình thầm thích, Hannah buộc phải bước ra khỏi vùng an toàn... kể cả việc đồng ý kèm cặp cho tên đội trưởng đội khúc côn cầu vừa phiền phức, trẻ con lại ngạo mạn - để đổi lấy một buổi hẹn hò giả....và mọi chuyện hứa hẹn sẽ vô cùng hấp dẫnGarrett Graham chỉ có một mục tiêu duy nhất: trở thành vận động viên khúc côn cầu chuyên nghiệp sau khi tốt nghiệp. Thế nhưng, điểm số tụt dốc không phanh đang đe dọa tất cả những gì anh đã nỗ lực gây dựng. Nếu việc giúp một cô nàng tóc nâu sắc sảo khiến người khác ghen sẽ giúp anh giữ vững vị trí trong đội, anh sẵn sàng tham gia. Nhưng khi một nụ hôn bất ngờ mở ra những cảm xúc mãnh liệt chưa từng có, Garrett nhanh chóng nhận ra rằng "giả vờ" thôi là chưa đủ. Giờ đây, điều anh cần làm là khiến Hannah hiểu rằng, người đàn ông cô đang tìm kiếm... thực ra lại chính là anh.…
Vào ngày mưa năm ấy, Hạ An chỉ có một điều ước rằng bản thân mình là một chú cá vàng."Giá như tôi có thể trở thành một chú cá, giá như tôi có thể 5 giây để ghi nhớ, để có thể quên đi hết những hồi ức về cậu.""Cậu là hồi ức mà mình muốn lãng quên nhất."Liệu sau những nỗi đau của ngày định mệnh ấy mang lại, Hạ An có thể bước tiếp không?Ngày mai, đông tàn hạ sẽ về nhanh...Liệu ngày mai có đến với em không? Chuyện kể về Hạ An và cuộc hành trình của cô để thoát khỏi những kí ức đau thương, để tìm câu trả lời cho sự tồn tại của chính mình trong thế giới...Liệu sau bao cuộc hành trình, Hạ An có thể tìm được câu trả lời của mình không?Cuốn 1 là "Trước ngày hạ đến " là về câu chuyện của Hạ An và những kí ức thời đi học của cô dẫn đến việc mà cô quyết định rời bỏ nơi đau thương để bắt đầu hành trình tìm câu trả lời của mình.Địa điểm trong truyện với sự kiện là hư cấu à nha, bịa thui à nha, với mấy bài hát đừng chú ý time line nha, tại mỗi bài ghép vào là có ý nghĩa hết á.…
Ngồi trên ghế đá dưới gốc cây bàng già nơi góc sân bóng, tôi thẩn thơ tựa mình vào lưng ghế, phóng tầm mắt nhìn về phía hàng ngàn con người đang miệt mài tập luyện dưới cái nắng gắt của mùa hạ. Nắng xuyên qua từng kẽ lá, nhảy múa trên vai, hòa cùng tiếng gió xào xạc ngay trên đỉnh đầu tạo nên một thứ âm thanh xao động của tuổi trẻ. Đang mải mê đuổi theo những suy nghĩ viển vông, một lon nước mát lạnh bất ngờ áp sát vào má khiến tôi giật mình."Ê vịt, nước của mày này, soda chanh đấy!"Hoàng Vi vừa cười vừa chìa lon nước về phía tôi, không quên kèm theo một ánh nhìn đầy dò xét:"Nãy giờ ngắm trúng được anh nào chưa mà trông suy tư thế?"Tôi lẳng lặng đón lấy lon nước, tiếng bật nắp "tạch" giòn tan vang lên. Vị soda chua thanh, lạnh buốt lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng chẳng thể làm dịu đi cái nóng ran trong lồng ngực. Ở tuổi 17, yêu đương vốn là chuyện thường tình, nhưng có lẽ Vi không biết rằng ánh mắt tôi nãy giờ vẫn luôn vô thức dừng lại ở một bóng hình quen thuộc phía xa.Đó là cậu bạn cùng lớp với vạt áo trắng đẫm mồ hôi, người sở hữu nụ cười có thể khiến cái nắng mùa hè này trở nên nhạt nhòa. Tôi chỉ lắc đầu cười nhẹ thay cho câu trả lời, tiếp tục giữ kín bí mật nhỏ bé ấy cho riêng mình, lặng lẽ và rực rỡ hệt như những vệt nắng đang nhảy múa dưới gốc bàng.TG: bombin.ngày viết:28/1/2026.…
Tác giả: Dâu XinhThể loại: Truyện Việt Nam, tình yêu học đường, tuổi thanh xuân đáng nhớ, teenfic, nữ chính good girl, nam chính bad boy, yêu thầm. Giới Thiệu: Đối với cô, anh cao lắm! Cô mãi không thể với tới được.Đối với anh, cô chính là cả thế giới.Mùa xuân của cô, đẹp lắm!Mùa xuân của anh, chỉ đẹp khi có cô.Là một bad boy có tiếng trong trường, nhưng lần này... anh thật lòng yêu cô!Hễ mùa xuân đến, Phạm Nhật Đăng Anh luôn nhớ về Nguyễn Thu Xuân. Nhớ về mùa xuân lần đầu hai người gặp nhau. Mặc dù cô luôn né tránh anh, nhưng điều đó không thể ngăn cản được sự quyết tâm đến gần bạn học sinh giỏi của cậu thiếu niên là bad boy này. Vì Nguyễn Thu Xuân, Phạm Nhật Đăng Anh yêu mùa xuân hơn, đặc biệt là Thu Xuân. Anh vì cô mà thay đổi, thật lòng thích một người.…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, lãng mạn, ngôn tình, hiện đại, 1 v 1, HE.Bìa : Pinterest.Ngày đăng: 03/02/2024.(*) Tạm thời tác giả bí ý tưởng, có thể là viết lại hoặc là ngừng viết, mong các bạn thông cảm.…
Là thanh mai trúc mã từ nhỏ, cả hai gặp nhau vào một ngày hạ nắng đẹp, và chuyện tình yêu vô cùng "ngọt ngào" của cặp đôi gà bông này bắt đầu từ giây phút định mệnh ấy.…
Chỉ vì một lần khi bé, Duy Minh đã cho Thảo Phương một hộp sữa dâu và một vài viên kẹo sữa, Thảo Phương đem lòng yêu thích cậu suốt biết bao năm trời. Gần 10 năm trời, không cầu mong được cậu đáp lại tình cảm. Cô luôn là chiếc đuôi nhỏ của Duy Minh, cậu ở đâu thì cô sẽ ở đó. "Tớ biết tớ phiền, nhưng đừng đẩy tớ ra xa. Ở bên cậu suốt bao nhiêu năm trời, tớ thật sự vui vẻ. Dù cậu không đón nhận tình cảm của tớ, tớ vẫn chấp nhận mà." Thảo Phương nói với Duy Minh, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu một cách trực tiếp, không trốn tránh. "Mày định làm cái đuôi nhỏ của thằng Minh đến khi nào nữa? Nhìn mày chả khác nào đeo bám nó." Thảo Phương bị một bạn cùng khối chặng đường cảnh cáo: "Đồ sao chổi!""Bạn gái tao, đi với tao là phải." Duy Minh đi từ đằng sau, cất giọng to, cảnh cáo. Cậu đi đến đứng bên Thảo Phương, lẳng lặng choàng tay sau lưng, ôm eo cô. Cô gái nhỏ bị hẫng một nhịp, Duy Minh siết chặt eo cô một chút, quả là một chiếc eo nhỏ."Con nhỏ này ăn gì mà ốm vậy?" Cậu thầm nghĩ, chẳng mấy chốc tai đỏ lên.Cre ảnh: Pinterest…