[LanhNguyênLanh] Một chút mỗi ngày
Những mẫu chuyện siêu ngắn mình gõ ra để xả stress trong lúc đang chạy deadline ở công ty =))Warning: versatile, không có công thụ top bot cố định.…
Những mẫu chuyện siêu ngắn mình gõ ra để xả stress trong lúc đang chạy deadline ở công ty =))Warning: versatile, không có công thụ top bot cố định.…
chiếc nhà trọ được quản lý bởi 6 anh trai cực tự luyến. đây chính là 4 ông mối uy tín, nhưng họ chưa tìm được bến đỗ cho mình.…
Collection one shot của B.A.P do mình sưu tầm và edit, tính mình thất thường lắm, thỉnh thoảng sẽ có fic tên để bình thường, có fic sẽ để tên hán việt nhé :))…
Có.quaquyttrencay.…
tiền bối làm gãy tay em mất tiêu rồi! @quaquyttrencay.…
Có những điều sinh ra vốn để đổi thay, bởi trên đời này chẳng có gì vĩnh viễn đứng yên. Shinichi hiểu lẽ ấy, nhưng dù mối dây gắn kết giữa anh và con sói kia đang chực chờ đứt, anh vẫn chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ cuốn anh đến những giới hạn tàn nhẫn thế này.Dẫu Heiji và cả cha anh đã ra sức dang tay đỡ, Shinichi vẫn loay hoay như kẻ đang ngụp lặn trong vũng bùn không đáy. Càng cố vùng vẫy, anh càng bị những rối ren siết chặt, mà người anh đau đáu hướng về lại chẳng thể cho anh một lối ra.Thế nhưng, khi sinh mạng của con sói ấy chỉ còn treo nơi sợi chỉ mong manh, Shinichi liệu còn con đường nào để lựa chọn? Anh có đang sắp đánh mất tất cả những gì bản thân đã gắng giữ suốt ba năm ròng?ĐỌC KỸ TAG TRƯỚC KHI NHẢY HỐĐỌC KỸ TAG TRƯỚC KHI NHẢY HỐĐỌC KỸ TAC TRƯỚC KHI NHẢY HỐ…
311021Ngày Kim Thái Hanh lấy vợ, chiều buồn cả một khúc sông. Đứng bên đây bờ mà nó nghe văng vẳng câu hò năm xưa. Nhớ con đò quê từng chở hai đứa suốt những năm tháng tuổi thơ, cho đến ngày anh rước dâu. Giờ chỉ còn mỗi Điền Chính Quốc ru bao kỉ niệm theo từng đợt lục bình ngụp lặn. Ngày Kim Thái Hanh lấy vợ, ngày Thái Hanh siết chặt tay cô gái làng bên mà dạ nó đau như cắt. Nó đứng nép sau lũy tre cuối xóm khóc ròng như ai đó đâm thủng cả túi nước mắt, làm hoen mờ đôi mi.Rồi thì có những thứ duyên nợ mà dù muốn dù không chúng ta vẫn phải buộc lòng từ bỏ...@ Truyện không phải của mình, mình chỉ đảm nhận việc viết lại và chia sẻ cho mọi người, nếu có những ý kiến trái chiều thì mình sẽ gỡ truyện xuống. Chúc mọi người đọc vui vẻ 💕…
🧚♀️Tác giả : Tương Tử Bối❤️Editor : Strongerle 🐣CV : Yennie⭐️Thể loại : Hiện đại, showbiz,ngọt🥞Nội dung:Hàn Ánh Hân xuất thân là một người diễn viên cho nên cũng đã từng vào vai kẻ thứ ba, mụ phù thủy, phần đa các kiểu nhân vật nữ phụ xấu xa, trở thành một "ác nữ quốc dân" cũng hoàn toàn xứng đáng, tạo ra ấn tượng trong lòng người xem là diễn viên chuyên trị các vai ác và cô dùng hình tượng mang tiếng ấy để ngụp lặn vẫy vùng tự do trong giới giải trí.Về sau, cô thích một anh lính xuất ngũ, một anh lính không-hề-có-khuyết-điểm! [Ánh Hân nghiêm mặt]Có điều hình như anh không ưng ý lắm hình tượng ác nữ này của cô.Thế nên Ánh Hân mếu máo chạy về công ty: "Tôi muốn đổi hình tượng! Tôi không diễn vai ác nữ nữa đâu! Tôi muốn diễn vai lương thiện, tốt nhất là vai vợ lính hi sinh vì tình yêu ấy!"…
Chiến đấu cho nhau và sống chết có nhau...…
Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, không còn non dại, cũng chửa hết xuân.Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, thả mình rơi xuống đầm tình ái, để hương sen gieo vào tận lồng ngực, vấn vít nơi làn tóc xanh.Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, say sưa ngụp lặn trong men yêu nồng nàn, mặc miệng đời lắm lối đa đoan.Năm ấy thị hai mươi bốn tuổi, lần đầu khoác lên mình tấm áo cưới lụa là, theo người về nhà mới. Thị lấy kẻ không nên lấy, và đem lòng yêu người không thể yêu.Năm ấy, thị còn xuân, chơi vơi giữa những lằn ranh nhập nhằng chẳng tài nào phân định được.…
Cái gì không làm được thì vừa khóc vừa làmP/S: Tôi là nạn nhân của RNG, đừng như tôi…
⋅ Project "Gieo quẻ" for geminifourth.⋅ Time: 10:00 a.m⋅ Title: Và chúng ta đã không còn trẻ ⋅ Main character: Gemini Norawit - Ngô Hoàng Vỹ Fourth Nattawat - Trịnh Nhật Tư ᡣ𐭩 •。ꪆৎ ˚⋅ Summary: Ngày ngày phải ngụp lặn trong mộng tưởng, bóc tách từng khốn khổ và mò mẫm từng phế tích rời rạc, Hoàng Vỹ tưởng rằng mình đã chết rồi, đã ngả ngớn trên cánh đồng bất tận, đã ươm mình vào miền hoang hải xanh rờn, phủ đầy tịch liêu. Nhưng hóa ra, anh vẫn một mình ôm niềm hy vọng cháy rừng rực trong tim, rằng một ngày nào đó, nhập nhằng trong tâm can sẽ được chắp vá; và anh sẽ đan móc từng sợi tơ lòng nhợt nhạt, nức nở kể lể với người thương.Rằng,Em ơi, anh nhớ em lắm.…
Chuyện đơn giản là cuộc theo đuổi của sì pai đờ pòn theo đuổi e mèo nhỏ Phu quinn thoaii…
một ngàn bảy trăm mười ba câu chuyện khi đi làm của sebongie--------------------------------------nhân vật chánh :cheolhansoonhoonwonhuigyuhaoseoksooverkwanchan bé bi--------------------------------lowcaser, beep beepcảm ơn mấy bồ đã đọc fic của tui…
"êm đẹp như này, chúng ta bay đến Celestia cho máu nhé"Link gốc: https://www.wattpad.com/1359575634?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_published&wp_page=create_on_publish&wp_uname=NguPhuNhan&wp_originator=RGd6j2Gshv2iDtlvD7YQURZ8AeiinmtsOHD77gT59VE74OPK8LzAzms6XxjK8rFwgBJeROoM%2Bje%2BD7OvnJUTD9Oa5TRxigWzMnnmes6fu8pC9zwP9k9cazhObCtT7qy7…
Một hành trình từ phòng cấp cứu đến trái tim người khác.Về những bác sĩ trẻ, vừa chữa lành - vừa học cách yêu.Về những lời hứa không cần nói thành câu.Về những trái tim lặng lẽ đập cùng nhịp - dù ở giữa lằn ranh sinh tử.…
Đây là tác phẩm kinh điển của văn học Thái Lan. Được dựng thành phim không dưới 10 lần ~~Truyện lấy bối cảnh diễn ra vào mùa xuân năm 1939, những ngày đầu tiên của Thế chiến thứ II tại Siam, Angsumalin (hay Ang, Hideko), giữa bom đạn khốc liệt, Ang gặp Kobori, một người lính Nhật theo binh đoàn đến đóng quân tại Thái Lan... Hình ảnh cô gái nhỏ người Thái đang ngụp lặn giữa dòng sông thơ mộng lập tức hút hồn Kobori. Tình yêu vụng dại đến với người lính hồn nhiên và trong trẻo như dòng Chao Phraya ngày đêm miệt mài chảy qua các khu làng Angsumalin. Anh gọi cô là Hideko, có nghĩa là "ánh nắng", ánh nắng của cuộc đời anh, của trái tim anh. Không may cho Kobori, Angsumalin căm ghét những người Nhật xâm lược. Hơn thế, ở nơi này, cô còn có một chàng trai để chờ đợi. Đó là Weina(Nas), mối tình thanh mai trúc mã với lời hẹn ước cùng nhau sau khi anh trở về từ chuyến du học của mình…
...Có một chàng trai thích màu xanh lá.Có một chàng trai thích màu xanh dương.Có một cô bé thích màu đỏ...."Màu xanh lá", vẻ đẹp trường tồn của mẹ thiên nhiên ban tặng."Màu xanh dương' sự yên tĩnh của sóng vỗ bên bờ biển xanh."Màu đỏ" ngọn lửa đỏ rực trên trái tim cùng tình yêu nồng cháy....Hay là..."Màu xanh lá", sự mất thăng bằng trên sợi dây chặt, nó đang dần tuột mất thứ nó hằng bám lấy."Màu xanh dương", bị chìm trong lãng quên sâu thẳm dưới hàng vạn dặm đại dương."Màu đỏ", con tim đang bị rỉ máu....Cuộc sống của tôi chưa bao giờ thành thế này.Đáng lẽ ra, tôi phải nên trân trọng nó.…
Bản hiện đại của bộ phim Ngũ Phúc Lâm Môn- version Sài An x Khang Ninh.Viết vì vẫn còn đang lụy phim. Vui lòng không yêu thì nói tác giả, không nói lười cay đắng với diễn viên và đoàn phim.…
"Em xinh như thiên thần giáng xuống"…