Su su và nắng ấm
sao xung quang tôi toàn bad vậy từ a cj đến bạn bè giờ thì ngiu cũng bad…
sao xung quang tôi toàn bad vậy từ a cj đến bạn bè giờ thì ngiu cũng bad…
Câu chuyện kể về những năm tháng thanh xuân đáng quý của các cô cậu học sinh cấp 3 mới lớn.Những thứ cảm xúc ngây thơ,hồn nhiên của tuổi học trò chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong đời người sẽ được kể dưới góc nhìn của cô bạn nhí nhảnh,đáng yêu mang tên Hoàng Lê Ngọc Trang.--------------Vì đây là chuyện đầu tay tớ viết nên có những chỗ tớ bị nhầm từ "tớ" sang "tôi" mong các cậu thông cảm,khi phát hiện ra tớ cũng sẽ sửa lại nhanh nhất có thể ạ ,nếu có những sai sót khác mong mng góp ý nhẹ nhàng với tớ,tớ sẽ sớm sửa lại.Chúc các cậu có những giây phút đọc truyện vui vẻ:3…
"Đỗ Hữu Thịnh, mày có biết cô Lan đặt tên này với niềm hi vọng gì không." "Hơ cái này còn phải hỏi à? Nhà tao có mấy anh em họ tên lần lượt là An, Khang, Thịnh, Vượng. Vả lại đây là ông nội tao đặt với niềm mỏi mấy đứa cháu sau này giỏi giang, sự nghiệp phát đạt. Mày hiểu không?" Nó ngả ngớn đáp lại."Không phải, mày phải hiểu cốt lõi vấn đề. Mày tên "Hữu Thịnh" cơ mà! Cô Lan hâm mộ nhà thơ Hữu Thỉnh đó, cô đặt tên này cho mày, là hi vọng sau này mày là một người tinh tế, giản dị, và sâu sắc đấy. Thế mà giờ mày nhìn mày xem, khác nào phụ lòng mong mỏi của cô không?" Tôi bĩu môi, liếc nhìn nó."À thì ra là thế. Thế mày thì sao? Chiêu Dương có nghĩa là gì?" Nó hất hất cằm hỏi lại tôi."Xì tên Chiêu Dương của tao, có nghĩa là mặt trời nhỏ tỏa ánh nắng rực rỡ đó, là mặt trời, mặt trời đó." Tôi nhấn mạnh, vênh váo lên với nó."Thì ra là mặt trời, thế thì sau này phải nhờ mày nhiều rồi."Tôi không hiểu ý nó lắm, quay lại hỏi với vẻ mặt lơ ngơ:"Có ý gì?""Vì gần mặt trời, thì tao mới "thịnh" được." Nó hấp háy mắt nhìn tôi.Tôi vội quay mặt đi chỗ khác, tránh để nó nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của tôi lúc này...18.08.2023…
Cô và cậu cùng nhau băng mình vào một cuộc hành trình ko có hồi kết liệu họ có thực hiện đc ước mơ hay số phận nghiệt ngã sẽ đánh ngục họ ???Cùng nhau đọc truyện để tìm ra câu trả lời nào…
""" Đầu tôi tựa vào vai chàng trai ngồi bên cạnh, nhỏ giọng nói:" Đặng Nhật Phong à! Mày mãi là chiếc ô của tao nhé!""Ừ! Chiếc ô của riêng mày thôi Thái Anh" Giọng nói ấm áp nó làm tôi cảm thấy yên lòng. Chỉ mong rằng khoảnh khắc bình yên này không bao giờ chấm dứt. ""Đây là chuyện Teenfic đầu tay của tớ. Mọi nhân vật, địa điểm trong truyện chỉ là tớ tạo nên. Mong mọi người ủng hộ.Couple chính: Thái Anh x Nhật PhongTruyện lấy bối cảnh học đường Việt Nam. Khi đôi gà bông tình cờ gặp nhau ở buổi đăng kí nhập học cấp ba và kéo theo tỉ tỉ vấn đề phát sinh sau đó. Bản thân author mong có thể đem đứa con đầu lòng này gửi đến cho các độc giả thưởng thức với yếu tố giải trí. Đây là một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, phát triển từ những ngày đầu vào cấp 3 cho đến khi trưởng thành. Xin cảm ơn ạHoa Tuyết Trắng…
"thằng nhỏ đã rơi vào tình yêu"…
Nó: Em chờ anh. Chờ anh đến năm 25 tuổi!Hắn: Thì ra tình yêu mà em nói chỉ có thể ngắn ngủi như vậy .........vài năm sau..........Nó: Em..., không còn đủ thời gian nữa rồi. Không đủ thời gian để chờ đến mùa hè năm sau...Hắn: ...Nó: Em có thể sẽ không đợi nữa, sẽ không còn chờ đợi câu trả lời của anhHắn:....Nó: Em..., không cần nó nữa, không cần câu trả lời nữa. Dù cho nó có là thế nào thì em...Nó và hắn từ khi sinh ta thì kết thúc đã được định sãy. Ông trời là trêu đùa họ, không cho họ ở bên nhau. Dù có qua bao nhiêu kiếp, dù có đi qua vòng luân hồi bao nhiêu lần thì họ cũng không thể ở bên nhau. Đã đến lúc họ cần buông tay để người kia được hạnh phúc.…
Nó một đứa con gái xinh đẹp như thiên thần, nhà giàu, đứng đầu thế giới ngầm nhưng vô cùng lạnh lùng vì một lí do... Và chạm mặt 1 anh chàng - hắn - đẹp trai, thay bồ như thay áo, cô gái nào cũng đổ ngã trước nụ cười sát gái của hắn trù nó và rồi ...…
Nhà thơ Xuân Diệu đã từng nói:"Làm sao sống được mà không yêu,Không nhớ, không thương một kẻ nào?"Thật vậy, tình yêu chưa bao giờ là điều dễ dàng để có được. Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng nhiệm màu; có hạnh phúc thì cũng có tổn thương, có may mắn thì cũng không thiếu những lần thất bại. Vậy mà, chỉ vừa chớm qua vài khó khăn, người ta đã chọn cách buông tay nhau, như thể tình yêu ấy chưa từng tồn tại.Lâm Thiên Anh - một cô gái sống nội tâm, ít nói, hiền lành nhưng đầy ấm áp. Cô luôn quan tâm người khác, lặng lẽ như ngọn gió mùa thu. Nhưng ngọn gió ấy cũng có thể lạnh, khi trái tim bị bào mòn bởi những lời hứa không thành.Cô từng yêu Trần Hàn Thần - yêu như thể đặt cược cả tuổi thanh xuân vào một người duy nhất. Thế nhưng, giữa đất khách quê người, nơi xứ Mỹ xa xôi, anh đã lựa chọn quay lưng. Không một lời từ biệt rõ ràng, không một lý do đủ đầy. Cô ở lại, một mình với nỗi đau như xé nát từng tế bào."Yêu mà không hứa, hứa mà không làm.Đến cuối cùng người hứa lại quên, nhưng người nghe nhớ mãi."Thiên Anh từng nghĩ, chỉ cần yêu là đủ. Cô hạ thấp cái tôi, không kiêu hãnh, không làm giá - chỉ mong một lần được giữ người mình thương. Nhưng đổi lại, thứ cô nhận được chỉ là sự lạnh nhạt, thờ ơ, và vô cảm.Phải đến khi mất cô thật rồi, Hàn Thần mới bắt đầu hiểu được giá trị của một người từng yêu mình bằng cả trái tim. Hối hận - nhưng liệu có kịp? Những tổn thương ấy, liệu có xóa nhòa chỉ bằng hai chữ "xin lỗi"?…
Ngón tay thon dài của Đặng Nhật Minh vuốt ve những lọn tóc của tôi khiến tôi trở nên bối rối, tôi cố gắng né tránh đi động tác mập mờ này của nó một cách lịch sựNhg vờ như không hiểu tại sao tôi làm thế. Nó lại càng xích lại gần tôi hơn. Mùi hương thảo mộc thanh mát của nó nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh đầu mũi tôiÔi tôi sẽ thích nó mất !Cái bản tính thèm muốn đc tình yêu thương, quan tâm khiến tôi cảnh giác cao độ với chính bản thân và nhgx người tôi yêu. Tôi sợ bị tổn thương, sợ bản thân do quá cô đơn nên rung động, sợ trái tim đã nát bị dẫm đạp thêm lần nữa, tôi biết ko phải ai cũng vậy nhưng tôi lại thuộc hội người hèn Nhgx suy nghĩ liên tục trào ra, mắt tôi ko kìm đc mà cay cay : ''Mày đừng làm thế nữa đc ko? '' vừa nói tôi vừa ép bản thân phân tán sự chú ý lên bài reading TA ''... '' Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Nhật Minh lại phát hiện ra sự thật ngu ngốc là tôi đg cố gắng cắm đầu vào bộ đề Ta, giả vờ giả vịt để kìm chế những giọt nước mắt ko lăn dài trên má ' 'Sao khóc? '' Nhật Minh bối rồi , nghiêng đầu cầm tờ tiền 500k lau đi giọt nước mắt mà tôi ko thể kiểm soát đc '' Do mày '' tôi nói cộc lốc Nhật Minh có vẻ sốc khi nghe câu nói đó từ tôi Anh nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vươn tay nhẹ nhàng đưa cho tôi một cốc Trà Đào Cam Sả đá lạnh bằng đôi bàn tay ấm áp của mìnhGiọng nói trầm ấm pha chút lười biếng của anh vang lên'' Vậy tha lỗi cho tớ nhá Nicotine Huyền '' Từ khoảng khắc đó trái tim tôi đã ko kìm đc mà đập loạn nhịp…
một món quà nho nhỏ.…
Tôi vẫn đang say mê trong những câu chữ của tiết học Ngữ Văn , thì giọng nói của Khải đẫ đánh tan sự tập trung của tôi đang ở câu văn mà chuyển sang nó ." Kem mày mở lòng với tao đi , còn mở ví để tao lo " Ha , câu nói của nó nếu trong những bộ tiểu thuyết tôi từng đọc thì nghe rất tình đấy , nhưng đây lại là cuộc sống do chính tôi viết ra chứ không phải bất cứ ai . " Mày nghĩ mình mày biết mở ví thôi ư ? "" Điều quan trọng ở đây là ví của mày có dày bằng mặt tao không thôi " Khải cười trầm thấp rồi chốt hạ một câu , từ đó đến hết buổi học nó luôn im lằng . Đối với tôi , nó lại đang giống toan tính một điều gì đó và tôi cũng là một phần trong chính "âm mưu" của nó .___________________Ngày viết : 19/05/2024Tác giả : Kem Dâu…
Trầm Uyên, nơi đầy rải nguy hiểm, gieo rắc nỗi sợ cho khắp giới rốt cuộc có gì ?Là có Tam điện hạ - một kẻ ngu dốt, bị mọi người coi là phế vật. Hay một Trào Phong âm hiểm, đa mưu, kẻ lấy đại nghiệp làm đầu. Hai tay không biết lúc nào đã gướm đầy máu tươi, bốc lên mùi tanh tưởi.Còn Nhân giới, nơi giao hòa giữa thiện - ác, bỗng xuất hiện một đóa hoa trắng, trong sáng, thuần khiết - nàng công chúa xinh đẹp, Thanh Quỳ.Nhành hoa tràn đầy nhựa sống kia chẳng biết có thể bén rễ, đâm xuyên mạnh mẽ xuống mảnh đất cằn cõi, khô hạn kia không ?Bóng đêm tối tăm ấy liệu có che khuất được ánh sáng rực rỡ kia không ?Mở đầu là toan tính, vậy thì khi kết thúc sẽ là...?---***---Fanfic về couple Thanh Quỳ x Trào Phong - Tinh Lạc Ngưng Thành Đường.Ảnh bìa : lượm trên printerestSẽ có nhiều thay đổi, không giống như truyện.…
chỉ là những mẫu truyện ngắn và hài thôi :]…
Năm mười bốn tuổi, Tuyết Lam từng gặp Nguyên Anh trong một buổi chiều mưa, rồi cậu rời đi, để lại trong ký ức cô chỉ là bóng dáng mờ nhạt.Ba năm sau, Lam sống trong căn nhà chật hẹp với cha và mẹ kế, lặng lẽ nuốt những tủi hờn không ai thấu. Giữa lúc ấy, lớp 11A1 đón một học sinh mới - Lâm Vũ Nguyên Anh. Cậu xuất hiện với dáng vẻ lạnh lùng, trầm mặc, hoàn toàn khác xa ký ức năm nào.Lam không nhận ra cậu. Chỉ có một cảm giác rất đỗi quen thuộc lướt qua, nhạt nhòa và mơ hồ, như một vết sẹo trong tim mà chính cô cũng quên mất đã tồn tại..._____•Lưu ý : Ảnh bìa chỉ mang tính minh hoạ, không thuộc sở hữu của tác giả truyện!Tên Truyện : Vì Em Là Ngoại LệTác giả : Diệp Châu…
Nguyễn Nhật Thành An x Lê Diệp Lam Vy"Có anh, em sẽ là người hoàn hảo nhất thế gian này.""Vô cực không phải là không giới hạn mà là tình yêu tớ dành cho cậu."....Trích đoạn nhỏ:-Anh đố bé, vô cực là gì?- Game là dễ! Vô cực là không có giới hạn-Sai rồi nhé.-Ơ, thế là gì?-Là tình yêu anh dành cho bé đó.…
Trích đoạn cuối cùng :Tôi nhìn vào tầm ảnh đã được dấu vào góc giường những năm nào , gương mặt thoáng buồn , có lẽ cậu sẽ đi đến một nơi rất xa vời. Trong tấm ảnh , đó là một bầu trời thanh xuân của cậu và cô.----------------------------------------------Truyện tình dành cho tuổi teen , thích hợp cho những bạn nào yêu thích chuyện ngọt và hài hướcNgày đăng : 02/06/2024Độ tuổi có thể đọc : Trên 18 tuổiLưu ý : Truyện có một số từ văng tục cần lưu ý khi đọcLịch ra chương mới : ngày 2 , 12 , 22.…
Năm ấy tôi 17, gieo tâm tư của mình vào cơn gió mùa hạ nhờ chuyển phát đến anh.Mùa hạ năm ấy tôi trở về xóm nhỏ, nơi có bà, có tuổi thơ và có cả anh - chàng trai trầm lặng đến xót thương mang tên Tuấn Nhiên.Ngày đặt bút 27.09.2025Ảnh bìa : Pinterest…