Khu vườn bí mật (full) France Hodgson Burnett
…
Mọi sự chỉ là tình cờ, nhưng chúng tôi gặp nhau là định mệnh.______Tôi dụi dụi mắt, hàng mi ướt vì còn ngái ngủ. Khi định hình lại tôi mới giật mình vì Tuấn Anh đang nằm ngủ bên cạnh.Tự nhiên, trong lòng tôi nảy sinh mong muốn được chạm vào khuôn mặt nó. Vẫy vẫy tay mấy lần. Nó vẫn không dậy. Tôi định sẽ chỉ động vào một tí thôi nhưng ai ngờ tôi chưa động vào đã bị một bàn tay ngăn lại."Làm gì vậy?"Tôi chỉ biết cười trừ: "À, tôi thấy có bụi trên mặt cậu."Đúng lúc ấy thì thầy giáo bước vào như một vị cứu tinh của tôi.______ Bìa: pinterest hiện tại chưa hoàn chỉnh cho lắm và sắp tới sẽ có bìa mới nhưng mà mỗi tội vẽ bằng giấy.Trước khi vào tác giả muốn cảm ơn những người đã vào đọc dù chỉ là đọc qua thì cũng chân thành cảm ơn mọi người.Tác giả: @Hannah_Huongcute.…
Huy di chuyển từng chút một càng ngày càng đến gần tôi rồi ngổi xụp xuống , đưa đôi tay mềm mại nhưng hơi thô của nó nhéo má tôi nhưng tôi lại cảm thấy không hề khó chịu. Có lẽ là bởi vì tôi nghĩ rằng hành động này là nó đang trêu ghẹo tôi thôi , bởi vì từ nhỏ mặc dù vẫn hay đánh nhau nhưng mà cái hành động mà nó thích làm với tôi nhất là véo má tôi . Có lẽ cũng bởi chính tôi có chiếc má bánh bao , tôi cũng chẳng biết cái hành động của nó là tốt hay xấu nữa , nhưng không hiểu sao bình thường tôi cũng không thích người khác nhéo má mình , bình thường thì tôi cũng chỉ cho con bạn thân tôi nhéo má thôi . Ngoài nó ra thì tôi cũng chẳng cho ai nhéo má cả , nhưng nhìn hành động của nó dành cho tôi thì bao nhiêu đứa con gái cũng nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt ghen tị . Haizz , có lẽ cũng do nó đẹp trai quá thôi trách sao tôi được .Tôi bèn quay sang người nó " Này mày nhéo đủ chưa ? " , nó nhìn tôi cười đôi đồng tử màu nâu nhạt kia nheo lại " Chưa ". Ôi đệt sao nó lại đẹp trai như thế nhỉ , mặc dù là tính nó cũng hơi dở dở ương ương nhưng tôi công nhận là nó đẹp trai thật đấy , có lẽ là do nó đẹp trai nên tôi cho nó nhéo má chăng ? Hay là do tôi kén chọn ???…
Đọc đi rồi biết…
Chỉ là một giai điệu nhẹ nhàng ,miên man nhất của hai cô cậu ngốc nghếch trong những năm tháng tuổi trẻ ngọt ngào .Họ là định mệnh,là những cá thể được vận mệnh an bài để chữa lành cho nhau .------------Giới thiệu xàm xí :1 ngày đẹp trời nọ , cô gái kia trên 1 góc ngõ bốc trúng secret - 1 hồn ma đẹp trai vẫn còn vất vưởng ở nhân gian .Sau 1 hồi đấu tranh tư tưởng , 2 nhỏ cô đơn không miếng bạn nào quyết định làm bạn trong 1 tháng - sau 1 tháng thì nhỏ hồn ma sẽ siêu thoát .Afterwards.....Tự nhiên hồn ma không thích siêu thoát nữa .Nó không nỡ rời xa con nhỏ dễ thương này .Nhưng có rời xa hay không ? Quyết định ở tác giả là mẹ ghẻ hay mẹ ruột =)))--------------Trích đoạn :Người con trai đeo kính gọng đen cúi xuống nhìn cô , dịu dàng nói :- Xin chào , tớ là Nghĩa , cậu gọi tớ phải không ? Kí ức này trôi dài tựa ngàn năm , lung linh huyền ảo . Dù trải qua bao nhiêu kiếp , chúng ta vẫn bắt đầu và sánh vai cùng nhau . Cho dù là kiếp trước , kiếp này hay kiếp sau , tớ vẫn muốn được làm bạn với cậu .Mỗi ngày , tớ luôn nghe thấy giọng nói cậu trong tâm trí mình , và tớ tự hỏi :"Cậu gọi tớ phải không ?"------------Thể loại : ngọt ngào ( đường trộn thủy tinh ?) , trong sáng (=]]) , âm dương cách biệt, thanh xuân vườn trường , BLHD , nữ nhút nhát ^ nam dịu dàng Nhân vật chính : Đỗ Ninh Vy ^ Phạm Thanh Nghĩa…
Tác giả : Sữa Chúi ( mng gọi tui là Gold Gia cũng được) LƯU Ý : TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT,TRUYỆN SE NHÉ MỌI NGƯỜI.VÀ ĐÂY LÀ TRUYỆN ĐẦU TAY CỦA TUI NÊN TUI CÓ VIẾT SAI CHÍNH TẢ HAY LÀ VIẾT CÒN THIẾU TỪ THÌ MNG HÃY GÓP Ý GIÚP TUI NHEN! TRUYỆN NÀY NGỌT TRƯỚC NGƯỢC SAU NHÉ…
Title:[Oneshort] Fix you...Author: MeStuatus: Đã hoàn thànhRating: Vì mình không nói xấu ai cả nên ai đọc cũng đượcPairing: ShihoxAkaiDisclaimer: Các nhân vật thuộc về bác AO, nhưng số phận họ thuộc về tôiGeneral: BuồnSummary:Một tâm hồn chằng chịt những vết thương, một đôi mắt mù lòa tĩnh lặng, thế là quá nhiều so với một cô gái 20 tuổi.Tôi luôn nghe thấy những tiếng cười đến bi thương của em, luôn là người chứng kiến mỗi lần em rơi nước mắt.Em đã mất mát quá lớn, mất đi người thân, mất đi người mình yêu, em xa lánh mọi thứ.Em đau khổ, em mệt mỏi, tôi biết chứ.Tôi ước gì tôi có thể hàn gắn chặt chẽ những vết thương chưa bao giờ ngừng nhỏ máu ấy.Nhưng thứ lỗi cho tôi vô dụng, tôi không thể.Nếu như em không chịu giải thoát cho mình thì tôi có làm gì cũng vô dụng.Kiên cường lên, bởi vì em...vẫn còn có tôi mà.¤¤¤Dựa vào bài hát Fix you-Coldplay*Vui lòng không reup truyện khi chưa có sự đồng ý của tác giả*…
"Hedgie, lại đây nào, sao em cứ ủ rũ mãi thế nhỉ? Em thấy cuộc sống trong đây quá nhàm chán đúng không?"…
Bầu trời nhuốm một màu đỏ máu, ánh chiều tà khẽ xuyên qua kẽ lá, em gối đầu lên đùi tôi, hơi thở đều đặn.Tôi tự hỏi, phượng đỏ kia liệu có nghe thấy không...?…
Cái gì đây?" Tôi hỏi.Khang che đi hai bên tai, cúi đầu thành thật trả lời: "Xỏ lỗ đó.""Không phải, ý em là..." Tôi kéo tay Khang xuống để nhìn rõ hơn. Quả nhiên hắn ta đi xỏ thật, không chỉ một mà là hai lỗ cùng lúc, một lobe và một helix.Nói thật tên này luôn làm tôi thấy vô cùng bất ngờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới một tên mọt sách ngoan ngoãn là hắn lại dám đi xỏ lỗ, đã vậy còn tận hai lỗ như thế."Còn không?" Tôi có cảm giác rằng hai bốn lỗ này không phải là kết thúc.Đúng như tôi đoán, Khang chỉ tay vào môi của hắn. Tôi bước lại gần xem kĩ, thấy một cái lỗ nhỏ đã lành, chứng tỏ cái lỗ này đã xỏ từ rất lâu về trước rồi.Tôi sờ nhẹ cái lỗ ở môi, nhíu mày hỏi: "Đau không?"Khang nhìn tôi rồi gật đầu.Thấy thế tôi lại càng khó chịu, đập mạnh vào bả vai hắn ta: "Biết đau sao còn xỏ nhiều như thế?""Tại em bảo thích."…
Sau này nghĩ lại, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những ngày nắng, mà là những ngày trời đổ mưa.Là tiếng chuông tan học vang lên giữa một buổi chiều ẩm ướt. Là những bước chân chạy vội qua khoảng sân trường còn đọng nước. Và là một người... đã đứng cạnh tôi trong những năm tháng đẹp nhất của thời nông nổi.Tuổi trẻ năm ấy giống như một trang giấy bị nước mưa làm nhòe. Chúng ta lướt qua nhau, để lại những nét chữ dang dở, để rồi nhiều năm sau nhìn lại mới chợt nhận ra: có những cái tên, hóa ra đã được viết sâu vào ký ức từ rất lâu rồi.___"Minh Hoàng.""Sao?""Nếu sau này tụi mình đi lạc mất nhau thì sao?""Tốt nhất là mày nên bám chặt vào tao, như cái đuôi ấy""...""Đừng để lạc, khổ tao lắm"___Tác giả: Mận Ngâm Đường (Faye)…
Tập hợp truyện về couple Jason.Todd x Dick.GaysonCảnh báo: Có truyện nhẹ nhàng, có truyện hắc ám. có truyện trong sáng, có truyện 18+Ps: Xin hãy nhìn tên, ta là động vật ăn tạp 😊😊😊😊😊…
Barron Trump là lý do duy nhất khiến tôi mỉm cười.…
Khói thuốc........ máuLãnh lẽo.......... sắc nhọn.Nguy hiểm và......xinh đẹp.Sexy like a Tattoo... Wanna be a bad girl ..or be a killer?..Cậu chuyện được viết ra bởi một người yêu Tattoos…
Tôi kéo cuốn sách đang dơ trước mắt xuống ngang mũi.Khuôn mặt hiền hậu, đẹp trai đến nỗi phát ra hào quang của người con trai đang ngồi gõ máy tính trước mắt tôi đây làm tôi nảy ý muốn chọc ghẹo.Tôi thở dài rồi nói:"Nè Minh Nhật, quên kể cậu nghe. Tuần trước tôi đi khám bác sĩ."Minh Nhật ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại, có chút lo lắng: "Hả? Sao lại đi khám? Ngọc Anh bị gì à? Bác sĩ nói sao?"Tôi cười nhẹ:"Bác sĩ bảo tôi bị hạ đường huyết.""Hạ đường huyết?" - Minh Nhật nhíu mày hỏi lại.Tôi gật đầu, rồi kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy. Tay chống cằm, tôi nhìn Minh Nhật, cố giữ chất giọng tỉnh bơ:"Ừ, nên chắc tôi cần... vài câu ngọt ngào từ cậu để hồi đường lại."Minh Nhật liền đỏ mặt. Tôi bật cười:"Nhìn cậu kìa, tôi đùa thôi mà-"Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy bất ngờ hôn tôi một cái thật nhanh, rồi quay mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì."Vậy... vậy được không..?" - Minh Nhật lúng túng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng.Tôi cười, đáp khẽ: "Được."Tay chạm nhẹ lên môi, lẩm bẩm:"Cái này... chắc đủ 'ngọt' rồi."🪼🦋𝜗𝜚…
Sự xuất hiện của "Nó" mở ra trang mới của sự phát triển của con người, NHƯNG chả ai biết nó là gì có phải thành quả tìm kiếm được do một công nghệ đang trong quá trình nghiên cứu phát hiện ? Chả ai biết nó là gì thứ người ta biết được là cái giá trị lớn mà nó đem lại,đó là cái giá của tham vọng bước xa hơn của con người…
Mùa hạ không chỉ mang theo cái nắng như muốn đốt cháy da thịt, mà còn mang cậu đến - chàng trai tớ yêu. [Trích]"Ê Khang, mày thích cung hoàng đạo nào thế?" Vân Hy nằm dài ra bàn, ngón tay vô thức vẽ vài đường trên mặt gỗ, rồi bất chợt quay đầu nhìn chàng trai đối diện."Tao thích bọ cạp tháng 11." Nhật Khang đang ngồi cạnh cửa sổ, những tia nắng len lỏi qua khe cửa chiếu lên khuôn mặt chàng trai đang mỉm cười trìu mến với cô gái trước mặt."Tại sao?" Vân Hy nhướn mày, nghi hoặc hỏi lại."Tại vì mày là bọ cạp tháng 11, mọi thứ về mày tao điều thích." Nhật Khang vừa nói vừa xoa đầu Vân Hy một cách đầy yêu thương.Mùa hạ sẽ trôi qua, nhưng cậu - chàng trai của tớ - sẽ mãi là ký ức ngọt ngào nhất, rực rỡ nhất mà mùa hạ đã mang đến.…
Thư ngẩn người nằm trên giường một hồi lâu, màn hình điện thoại trên tay nó vẫn hiển thị khung cửa sổ trò chuyện với Nguyễn Nam Bảo Huy."Giờ thì nhắn hello thì nhạt quá, hi chào cậu thì nó bị sigma, giờ sao ta...?" Nghĩ đi nghĩ lại một hồi đầu Thư chợt nảy số. Nó nhanh tay thoăn thoắt nhập vào dòng nhập tin nhắn.Thư: Mày ăn cơm chưaTin nhắn vừa được gửi đi nó đã thấy trên avarta con cá chép của Huy đã hiện lên dấu chấm màu xanh. Huy gửi cho nó một icon con khỉ rồi mới nhắn tin rep lại.Huy: Mày nên hỏi câu này lúc 19:00 nghe hợp lí hơn Thư ạ. Giờ là 22:00 thì mày nên hỏi tao là "Đã ăn đêm chưa ?"…
Ilvermorny!Au | 01-lineNếu bạn không thích bọn mình, xin đừng sân si. Cảm ơn.…
Cố gắn cho đến cùng cũng chỉ đành lướt qua đời nhau ,đau lòng gượng cười mà chúc phúc ..…