Sứ Giả Tộc Nyxclaw-Khi Linh Hồn Mèo Thức Tỉnh
Tôi là Lucy, một chiến binh trẻ tuổi của gia tộc mèo Nyxclaw lừng danh tại vương quốc Eldoria!Ở trận đấu thứ 99 tôi dường như đã đến rất gần với danh hiệu "Chiến binh xuất sắc"rồi đấy.Nhưng khi kết thúc trận đấu ấy, có thứ cảm giác gì đó rất kỳ lạ cứ bám riết lấy tôi...Tôi không hề nghĩ rằng mình sẽ phải gánh trên vai một sứ mệnh vô cùng to lớn, và nó sẽ thay đổi tất cả những gì tôi từng biết, thay đổi cả cuộc đời tôi.•Sứ Giả Tộc Nyxclaw--Nơi linh hồn chiến binh được đánh thức bởi những bí mật đen tối.…
Anh Thấy Trong Mắt Em Có Sao Băng
Đời người ngắn ngủi như vậy, thử hỏi có bao nhiêu lần gặp lại nhau đây ?Anh - một tổng tài nắm trong tay đầy quyền lực.Cô - đơn giản chỉ là một vật gả thay.Thời thơ ấu, vận mệnh đã sắp xếp cho hai người gặp nhau một cách ngây thơ nhất, trong sáng nhất, hồn nhiên nhất.Nhưng trớ trêu thay, khi anh và cô lớn lên gặp lại nhau thì mọi chuyện không còn được như trước. Trở thành người xa lạ, ai ai cũng cố giấu đi bí mật của riêng mình...... Ôm nỗi đau như ôm một cây xương rồng đầy gai nhọn dù cho tay đầy máu vẫn không chịu buông....Liệu anh và cô có thể buông bỏ mọi thứ, can đảm để yêu đối phương thêm lần nữa không ?[ Một buổi tối đầy sao......Cô cười nói : " Nếu như có kiếp sau tôi chỉ muốn trở thành biển xanh "Anh kiên định nhìn cô: " Nếu như kiếp sau em trở thành biển. Vậy thì tôi sẽ trở thành đại dương để bao trọn biển xanh đó là em. Nên nhớ đời này tôi tuyệt đối sẽ không để em thua ! " ]…
cỏ dại
tên của tôi là hứa thiên vãn nghĩa là vì sao chói lóa như nắng hạ . cha tôi bảo từ lúc tôi sinh ra mùa xuân đẹp nhất của ông lại xuất hiện nhưng từ ngày ông mất, tôi biết... mùa đông của mình bắt đầu rồi. cứ tưởng cuộc đời của tôi mãi là vở hài kịch thì giữa cái tháng 11 của năm 8 tuổi tôi gặp được mùa xuân thứ hai tên cậu ấy là lâm dã. 1 người tôi chẳng dám chạm đến . ở tuổi 16 , tôi lại được gặp cậu ấy thêm lần nữa . hoá ra cuộc sống vẫn để lại cho tôi cậu trai như nắng hạ ấy người con trai dùng nụ cười che đi tổn thương của mình mà lại cố dùng cách vụng về nhất che chở cho tôi , đưa tôi ra khỏi bóng tối. 18 tuổi , lâm dã đứng ngược nắng lắp bắp nói ra 3 chữ ' tôi yêu em ' . May mắn thật, ít ra trong cái quãng đời thanh xuân ấy tôi vẫn còn gặp được cậu . nhưng năm 25 tuổi, tôi sắp chết rồi. chẳng còn nhiều thời gian nữa , tôi viết cho cậu lá thư cuối cùng nói hết tình cảm của tôi. tiếc thật tôi vẫn muốn được nhìn thấy cậu vẽ ra bức tranh đẹp nhất về tôi mà . lâm dã... em yêu anh…
















