Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lăng Thiên, con trai trưởng của Lăng gia - nhưng lại là đứa con bị ruồng bỏ vì sinh ra từ vợ l không nhập vào thân xác đã hấp hối ấy. Trước mắt hắn là người mẹ tiều tụy, gầy yếu đến mức khó nhận ra, đang nắm lấy tay hắn trong tuyệt vọng.Khi tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc, thì một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu:"Hệ thống dò tìm linh hồn ngoại lai tương thích... Kích hoạt hệ thống ký sinh...""Ký chủ sống, hệ thống tồn tại. Ký chủ mạnh lên, hệ thống phục hồi."Từ phế vật bị chà đạp, Lăng Thiên bắt đầu hành trình tu luyện, nghịch thiên cải mệnh, bước lên con đường chinh phục vạn giới…
- một câu chuyện học trò nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc -Một buổi sáng sớm, nơi dốc nhà thờ làn gió lạnh lùa qua mái tóc rối, cô gái tên Mai, là học sinh lớp 12 đang bán xôi bỗng gặp một chàng trai lạ (Tú) ngồi trên xe máy 50, hỏi đường đến trường mới.Một cuộc gặp gỡ tình cờ...Một ánh nhìn đầu tiên...Và một tình cảm bắt đầu từ những điều bé nhỏ nhất."Mùa xôi năm ấy" không chỉ là chuyện tình tuổi học trò, mà còn là những giấc mơ dang dở, những ngày tháng không thể quên, và những rung động chỉ có một lần trong đời...…
Thế nhân trong mắt bại hoại, cũng là ta trong mắt anh hùng.Tối phá hư ngươi, tặng ta tốt nhất tình yêu.Của ta nam nhân là cái không việc làm, không hề tiền đồ, hai bàn tay trắng.Rất nhiều người hỏi ta coi trọng hắn điểm nào nhất, ta chỉ có thể nói:Thứ nhất, tình hình cụ thể thỉnh nhìn mặt hắn.Thứ hai, ta mới trước đây muốn cứu vớt thế giới, nguyện vọng thất bại sau, miễn cưỡng đổi thành cứu vớt trượt chân nam thanh niên.-- tuyển tự [ bài này nữ nhân vật chính kết hôn lời thề ]Đọc chỉ nam:1. Bài này tác giả tiếp đất khí, theo mặt chữ ý tứ lý giải chính là, này văn khả năng thực hoàng thực bạo lực [ thiếu như vậy khoa chính mình ].2. Sáng tác phong cách lấy lải nhải sở trường, bởi vì không dong dài tổng cảm thấy chính mình hội nghẹn tử [ này tuyệt đối là thật ].3. ← càng nhiều kết thúc văn từ nơi này nhập Nội dung nhãn: Tình có chú ý đô thị tình duyên vui mừng oan gia thiên làm nên cùng Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Vưu Khả Ý, Nghiêm Khuynh ┃ phối hợp diễn: Nhất đống lớn tên luôn không nhớ được [⊙o⊙]! ┃ cái khác: Tác giả trí nhớ mặc dù kém, nhưng hố phẩm đặc hảo →_→!…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Tình yêu của chúng ta rất được hoan nghênh! Tác giả: Nắng HạThể loại: phi thực tế, phi chính nghĩa, yêu đương mãnh liệt, một đám nhắng nhít... :)Nhân vật chính: Minh Quân và Hạ Hạ (Hoa cải) Bạn đọc nên cực kỳ cẩn trọng khi dấn thân vào con đường đen tối này :) Tác giả sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm gì nếu nhân cách tốt đẹp của bạn đọc bị tha hoá :) Tác giả nói thật đó, không có đùa đâu :)Và nếu bạn đọc nào đã xác định được rạch ròi nhân phẩm của mình rồi thì... :) Mời bạn đọc cùng tác giả bước chân vào một câu chuyện rất lôi thôi sắp tới... :) Lưu ý: Đến đây vẫn có thể quay đầu được đó :) Còn nếu bước một bước nữa thì, haha, ngại quá :), dù thân tàn cũng phải cố lết xác theo hầu tác giả nhé!! Yêu người bỏ chính nghĩa, theo tác giả!!! :)Đây là một câu chuyện kể về một đám người xấu tụ tập sống với nhau!Chuyện là... Có một cô gái bất đắc dĩ phải trở thành một người xấu trong cái đám người xấu đó. Được cái lại rất có nhan sắc, nhưng bạn có thấy người xấu nào cần nhan sắc lắm không? Nên là, cô gái ấy bị liệt vào hàng ngũ "đẹp nhưng không triển vọng"! Ấy gọi là "hồng nhan bạc phận"!! :)Cảnh báo lớn: Có vài phân cảnh rất không có tính người, hoặc rất phản đạo đức, nên nếu không thích, xin đừng buông lời chửi rủa hoặc nói nặng lời với tác giả! Đơn giản đây chỉ là truyện! Và nó không có thật!!…
Lâm Giai Nghi - sinh viên năm nhất khoa Luật - mang trong tim một vết xước từ tuổi thơ không công bằng.Cô bước vào Câu lạc bộ Phiên toà giả định không phải vì điểm số, mà vì một điều duy nhất: đi tìm công lý - không phải trong sách, mà trong đời thật.Ở đó, cô gặp Tạ Dư Phàm - sinh viên năm cuối, lạnh lùng và xuất sắc, người từng bước dẫn cô qua từng vụ việc, từng lập luận, từng cú ngã đầu tiên.Và Lạc Trạch Dương - kiểm sát viên thực tập sắc bén, đối đầu cô trong phòng xử nhưng lại dần trở thành một dấu lặng khác trong lòng.Cô nhận ra: công lý không nằm ở thắng thua.Nó nằm ở việc có dám nói khi ai cũng im lặng, và có dám đứng lên, cả khi chỉ còn một mình.…
Ta đứng trước bờ Vong Xuyên , nhìn những u hồn cứ qua lại không có mục đích trước mắt mình. Ta nghe Mạnh bà hỏi ta vì sao chẳng chịu uống canh , vì sao cứ đứng cạnh Đá Tam Sinh mà không đi đầu thai a." Cô nương, đi đi a , cô nhìn xem bản thân mình đã khóc đến mức hơn cả lệ quỷ dưới dòng sông này rồi, lão Vương nói với ta nếu như cô không đi đầu thai sẽ lại phải chờ thêm một trăm năm đó, đi đi , vị tướng quân đó đã sớm đầu thai rồi , cô nương có tiếp tục chờ sẽ cũng chỉ chờ được kiếp sau của hắn mà thôi , hắn đã sớm quên cô nương rồi"Giọng của Mạnh bà ồm àm già nua nhưng sao ta nghe như sét đánh qua tai mình, chàng quên ta rồi chàng quên ta rồi, rõ ràng chàng đã hứa với ta sẽ chờ nhau nơi đá Tam Sinh rồi sẽ cùng dắt tay nhau bước qua cầu Nại Hà ấy thế mà chàng đã bỏ ta mà đi , ta thét lên một tiếng thật dài , ấy thế mà nước mắt ta lại chẳng rơi thêm giọt nào cả.Ta thấy Mạnh bà đi về phía mình, trên tay bà cầm một cái bát đen cũ kỹ, ta biết đấy là nước vong tình bà nấu hằng ngày được múc từ dòng sông Vong Xuyên kia. Rõ ràng là nước sông sao lại mang hương vị của nước mắt thế này, khi giọt nước cuối cùng chảy vào miệng ta thì kí ức trong ta dần mơ hồ , ta không còn nhớ đôi mắt như trăng sáng của chàng , không nhớ đôi môi luôn cất chứa gió xuân của chàng , cả vòng tay ấm áp ấy ta cũng cũng đã quên đi , quên mất chàng tên là gì ,quên mất những tháng ngày giông bão mà chúng ta đã vượt qua, quên chàng,ta cũng quên đi bản thân mình. Bước vào vòng luân hồi như g…
Giới thiệu truyện:" Nơi Tuổi Thơ Bị Lãng Quên " - Tôi sinh ra trong một gia đình không hề khá giả, giữa tiếng la mắng và ánh mắt ghẻ lạnh, giữa những bữa cơm chan nước mắt và những đêm nằm co ro tự hỏi: "Mình có đáng được yêu thương không?"-Từ khi còn đỏ hỏn, tôi đã phải chứng kiến mất mát. Bà ngoại người yêu thương tôi nhất ra đi khi tôi còn chưa hiểu hết nghĩa của từ "mất". Những năm tháng sau đó, tôi sống trong một ngôi nhà không có tiếng cười, chỉ có roi vọt và những lời tổn thương. Tôi từng nghĩ... mình chỉ là một gánh nặng.-Nhưng tôi vẫn ở đây. Vẫn sống. Vẫn bước tiếp. Không phải vì tôi mạnh mẽ hơn người khác. Mà vì tôi không cho phép mình gục ngã.-Đây là câu chuyện thật, về một tuổi thơ không màu hồng, về một đứa trẻ từng cô độc đến tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ ngừng hy vọng. Nếu bạn cũng từng cảm thấy lạc lõng, từng bị tổn thương bởi chính người thân, thì có lẽ... bạn sẽ tìm thấy chính mình trong những trang này.…
Annie yêu Mikasa, Mikasa biết.Nhưng cô ấy vẫn lạnh lùng mặc kệ.Mặc kệ một cô gái đáng thương hằng đêm ôm gối khóc,mặc kệ một người yêu cô ấy đến cả bản thân mình cũng không quan tâm.Annie yêu Mikasa,yêu rất nhiều.Nhưng cô ấy không yêu cô,cho dù cô có điên cuồng theo đuổi,cho dù cô dùng cái chết để chứng minh tình yêu này,thì Mikasa vẫn không yêu cô.Nhiều đêm tứ chi họ quấn quýt lấy nhau,trong những tiếng thở dốc cùng tầm nhìn mông lung của Annie,cô vẫn cố gắng cầu xin Mikasa:"Mikasa,hôn em đi.Làm ơn,hôn em". Nhưng thứ cô nhận lại cũng chỉ là ánh mắt lạnh lùng của Mikasa,rồi cô ấy sẽ bỏ đi, để lại Annie vẫn còn thẫn thờ trên chiếc giường mà họ vừa quấn quýt.Annie ghen tị với Eren."Tại sao chỉ có Eren được Mikasa quan tâm,....,tại sao khi ở cùng cô mà Mikasa vẫn nhớ tới thằng nhóc đó chứ!"Hàng vạn câu hỏi lướt qua trong đầu Annie."Tại sao tôi yêu chị ấy như vậy mà chị ấy lại không để ý đến tôi chứ..."*Truyện này do mình tự viết để thỏa mãn đam mê thôi, cách hành văn vẫn còn non.Hãy góp ý để mình cải thiện ạ.Xin cảm ơn!…
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…
"Thịnh thế trường ca, ẩn tình thiên cổ"Đại Đường niên hiệu Thiên Bảo, kinh thành Trường An vạn dân triều bái, vạn quốc lai nghi.Nhìn từ trên cao, Trường An như một bàn cờ khổng lồ với một trăm linh tám phường quy củ, trục đường Chu Tước thẳng tắp chia đôi kinh đô thành Đông - Tây. Ban ngày, nơi đây là trung tâm của lụa là, gốm sứ và những đoàn thương đội lạc đà từ Tây Vực xa xôi. Ban đêm, khi lệnh giới nghiêm bắt đầu, cả kinh thành chìm vào sự tĩnh lặng uy nghiêm, chỉ còn tiếng trống canh và bước chân của đội tuần tra Kim Ngô Vệ.Thế nhưng, dưới lớp vỏ bọc phồn hoa đô hội ấy, dòng chảy ngầm của quyền lực chưa bao giờ ngừng cuộn sóng. Những vụ án kỳ quái liên tiếp xảy ra, những xác chết không lời và những âm mưu thâm độc len lỏi từ những con ngõ tối tăm nhất đến tận cung vàng điện ngọc.Chuyện kể rằng, có một vị Vương gia tay nắm vạn quân, lạnh lùng như tuyết đỉnh Thiên Sơn, và một nàng tiểu thư khuê các mang linh hồn của một vị quan toà công minh, chính trực. Định mệnh đưa họ gặp nhau giữa những vụ án đầy máu và nước mắt, để rồi từ những hoài nghi ban đầu, họ cùng nhau viết nên một chương mới cho lịch sử Đại Đường.…
Author: Thụy Miên.Pairings / characters: Jun Phạm x Tăng Phúc x Neko Lê (Một số cặp đôi và nhân vật phụ: Bùi Công Nam x Duy Khánh; Kay Trần; S.T Sơn Thạch...)Rating: T.Category: hài, học đường, lãng mạn, tình iu bọ xít, mối quan hệ bùng binhDisclaimer: Các nhân vật là có thật nhưng câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không nhằm đả kích bất cứ cá nhân/ tổ chức nào ngoài đời. Summary: Trong các bạn, có bao nhiêu người tự đánh giá mình là một kẻ mộng mơ? Bao nhiêu người đã từng yêu đơn phương? Và chuyện điên rồ nhất các bạn từng làm - vì yêu - là gì vậy?Ngày Tăng Vũ Minh Phúc khăn gói rời Sóc Trăng tới mảnh đất Sài Gòn phồn hoa để đi học, mẹ cậu chạy theo dặn rằng "Đừng yêu đương linh tinh con nhé!". Bà lo thằng con trai thật thà của mình sẽ bị cô nàng thành thị nào đó quay như chong chóng, không còn tâm trí đâu mà nhồi nhét chữ nghĩa. Nhưng cuộc đời thì thường trật nhịp khỏi những dự đoán theo cái cách khó lường nhất. Đâu ai biết trước được rằng vào mộtngày cuối tháng Mười một, có hai con người xuất hiện làm đảo lộn tùng phèo cuộc sống giảng đường bình yên của Minh Phúc...Và... nếu được chọn lại, dẫu đã biết trước hạnh phúc hay buồn thương, cậu vẫn sẽ chọn được gặp họ.Một lần nữa.…
Văn án: Một ngày nọ, Tô Xương Hà nằm mơ thấy mình sẽ chinh phục được trái tim của một mỹ nhân vài năm sau. Hắn không chỉ nhìn thấy tương lai mà còn được làm chuyện cá nước với Vũ Kiếm Tiên mà hắn hằng khao khát trong mơ.*Đây là phần ngoại truyện của fic Xương Mộ "Ngày hôm qua không còn nữa".Cảnh báo: 4P, trói buộc, cưỡng bức tình dục, sử dụng thuốc và toy.Để phân biệt hai Tô Xương Hà, sẽ gọi là Đại Xương Hà và Tiểu Xương Hà. Nhân vật trong fic Xương Mộ "Ngày hôm qua không còn nữa" là Đại Xương Hà, còn Tiểu Xương Hà là Tô Xương Hà sống sót sau sự hủy diệt của Thành Vô Kiếm và tự lập lớn lên trở thành Tống Táng Sư. Dòng thời gian của Tô Xương Hà và Trác Nguyệt An diễn ra ngay sau cuộc Đông Chinh Ma Giáo và hai người chỉ gặp nhau đúng một lần. Dòng thời gian của Đại Xương Hà và Tô Mộ Vũ diễn ra sau khi kết thúc cốt truyện chính trong fic Xương Mộ "Ngày hôm qua không còn nữa" nên fic này có tiết lộ một chút về kết thúc của fic Xương Mộ "Ngày hôm qua không còn nữa". Nếu bạn không thích tiết lộ, vui lòng không đọc phần kết.Lâu rồi mình mới trans lại fic nên có thể câu văn vẫn còn chưa mượt mà lắm, nếu có làm bạn không hài lòng thì cho qua giùm nhé, fic này mình chưa xin dc tác giả cho trans nhưng đọc thấy ngon quá nên quyết định trans luôn nên yêu cầu ko reup nha, ai muốn đọc link gốc thì nhắn mình. Xin củm ơn.…
Vũ trụ không có bắt đầu, cũng không có kết thúc. Chỉ có những hành trình vô tận, và nếu tồn tại đủ lâu chúng ta đều sẽ trở về nơi mình từng đi qua. Thần nói: "Có ba thế giới". Rupa - Cõi Sắc, thế giới vật chất, nơi con người bị cuốn hút vào những ham muốn thể xác không hồi kết. Kama - Cõi Dục, thế giới tinh thần, nơi những cảm xúc và ký ức biến đổi không ngừng. Và Smrti - Cõi Niệm, nơi những ý niệm của lý trí thuần túy tồn tại, vượt ngoài mọi giới hạn của không gian và thời gian. Ba thế giới ấy hòa quyện và quán chiếu vào nhau tạo thành vô số Maya - Huyễn địa mà trung tâm của chúng là Sunda.Đối với con người, Sunda từng là vùng đất mặt trời huyền thoại, được tụng ca như Vườn Địa Đàng phương Đông. Nhưng 12.000 năm trước, lục địa ấy đột ngột chìm sâu dưới lòng Biển Đông, mất tích một cách bí ẩn. Sunda, cái nôi của một nền văn minh rực rỡ cổ xưa, giờ đây chỉ còn lại những mảnh ký ức mờ nhạt. Như hạt giống ngủ quên, sống sót qua thời gian, qua vô số thần thoại và truyền thuyết, tiếp tục len lỏi trong tâm trí loài người.Và chính từ đây, câu chuyện của chúng ta bắt đầu.Từ một thị trấn nhỏ bé, xinh đẹp ở miền Trung Việt Nam, ba kẻ mộng mơ bước vào cuộc phiêu lưu lớn nhất của đời mình.Bởi một sự tình cờ.Hoặc, có lẽ đó không hoàn toàn chỉ là tình cờ...…
Giới thiệu câu chuyện"Hành trình tập lớn của cô nàng mộng mơ"Câu chuyện này kể về một mối tình thanh xuân hiện đại, bắt đầu từ thế giới ảo của trò chơi Blockman Go, nơi hai trái tim xa lạ tìm thấy nhau trong thời kỳ đại dịch COVID-19. Mai, một cô gái 18 tuổi, và Nam, một chàng trai 12 tuổi, gặp nhau qua những trận đấu trong game và nhanh chóng trở thành bạn thân. Họ cùng nhau xây dựng một hội, nơi Mai làm hội trưởng (biệt danh Uwaa) và Nam là hội phó (biệt danh Cá).Từ những ngày đầu hồn nhiên, vui tươi, khi cả hai cắm mặt vào game và nhắn tin không ngừng, mối quan hệ của họ dần sâu sắc hơn. Tuy nhiên, sự khác biệt tuổi tác và những thay đổi trong cuộc sống thực khiến họ đối mặt với nhiều thử thách. Câu chuyện không chỉ là hành trình của một mối tình qua mạng, mà còn là câu chuyện về trưởng thành, về việc học cách buông tay và chấp nhận rằng mỗi người đều có cuộc sống riêng. Tất cả chúng ta đều hiểu rằng "Bầu trời sẽ xanh trở lại, nhưng thời gian sẽ không quay trở lại. Nơi ấy sẽ vẫn thế, nhưng tuổi trẻ thì không...". Hãy sống hết mình vì tuổi trẻ các bạn nhé!…
-Trước mặt anh,cô là cô sinh viên năm cuối với vẻ ngoài trầm tĩnh khiến anh nhớ đến người con gái mà anh đang chờ đợi nhưng sau lưng cô lại khiến người khác nể sợ khi hô mưa gọi gió ở 2 giới Hắc-Bạch.-Còn anh là con người sống trong bóng tối với đôi tay nhuốm đầy máu.-2 con người với số phận giống lại bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu, tình ái-Khi biết mình yêu anh và mang trong mình đứa con của anh,cô mới biết thì ra trên đời có thứ gọi là hạnh phúc.Trong thời gian đó, anh luôn chăm sóc,bảo vệ cô nhưng khoảng thời gian ấy diễn ra chưa bao lâu thì cô gái mà anh đợi đã trở về,và cô ấy muốn hại chết con cô...-Cô biết mình chỉ là vật thế thân của cô ấy.Anh cho cô tình yêu,cho cô sự bình yên nhưng lại đẩy cô đến đau thương,sóng gió khi tự mình thấy đứa con bé nhỏ còn chưa ra đời của mình bị chính người cha đã từng nâng niu nó hại chết-Cô ra đi để lại cho anh sự mất mát,anh biết thì ra mình đã yêu cô nhưng phải làm sao để trái tim đầy vết thương cô đón nhận anh một lần nữa,...Dù có lật tung cả thế giới anh sẽ tìm lại cô, nhưng anh đâu có ngờ cô lại là....*P/s:Lần đầu mình viết truyện mong mọi người ủng hộ và cho xin ý kiến❤️❤️❤️…
Hi mấy bạn!đây là bộ truyện mà mình quyết định sẽ viết thật nghiêm túc,mình sẽ đầu tư vào nó,hy vọng mấy bạn sẽ ủng hộ mình,mình cảm ơn nhiều.Truyện nằm trong series Cổ Tích do mình viết.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------.Cậu-là cậu ấm nhà tài phiệt lớn nhất nhì thế giới,nổi danh trong giới gái già bởi khuôn mặt ngây thơ nai tơ,còn một điều về cậu mà dường như ai cũng biết - TÍNH CÁCH TỈ LỆ NGHỊCH VỚI KHUÔN MẶT..Nó-là đứa con của miền biển chính gốc,từ nhỏ đã được cha dạy cách lặn,nhà lại gần biển,thế nên biển đối với nó là thứ quý giá thứ hai sau gia đình mình..Còn cô-thuộc tầng lớp thượng lưu cũng là gương mặt quen thuộc của giới mafia ngầm.Ngày và đêm với hai thân phận khác nhau..Và Hắn-con trai của kẻ sát nhân,người người kinh sợ.Sống trong cảnh có thể bị còng tay bất cứ lúc nào.____Bốn con người,bốn hoàn cảnh,bốn tính cách,tưởng chừng sẽ chẳng thể liên quan đến nhau..... Một buổi nọ,cả bốn người đều nhận được một bức thư kỳ lạ....…
Hứa Lăng Hạ xuyên không, cô chẳng may xuyên vào thế giới có nội dung y hệt quyển ngôn tình mình đã đọc - Thượng Cổ Tình Ca. Lăng Hạ khóc hết nước mắt, ai đời lại xui khiến cô xuyên vào quyển thịt văn. Xung quanh toàn các món thịt kho, chiên, xào, rán,...Nhân sinh còn gì vui vẻ bằng con đường tu vi, thuận lợi thăng cấp giữ mãi nét thanh xuân trẻ trung xinh đẹp. Lăng Hạ quyết định tránh xa nam nữ chủ, bước trên con đường tu tiên yên ả, mục tiêu thăng cấp thành một vị thượng thần tiêu dao. Nam chủ tà mị đối nữ chủ:"Tri Nhi đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng!" Ôm nữ chủ hôn mấy cái.Nữ chủ: "Quân Dạ, chàng thật tốt với ta..." Mỉm cười dịu dàng, ngã đầu vào vai nam chủ.Nam nhân của Lăng Hạ: "Ngươi dám chạy? Ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay sao?" Tay trái giữ chặt cổ tay nàng, tay phải bóp cằm nàng. Dồn Lăng Hạ vô tường.Lăng Hạ: "Đừng mà, đừng mà, ta sai rồi. Ngài đừng bóp nữa, làm ơn chừa cho ta cái hàm để ta còn nhai cơm... ngài bóp chỗ này có được không?" Kéo bàn tay đang bóp hàm của mình đặt lên bộ ngực to tròn, co dãn."Ngài có thể bóp rồi, ngày cứ bóp tự nhiên!" Lăng Hạ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì nước mắt còn đọng lại.Nam nhân trừng mắt nhìn bàn tay của mình, sau đó gương mặt yêu diễm ửng hồng, giọng nói câu hồn:"Đồ lẵng lơ, vô sĩ!" Hắn phất tay áo biến mất.Mấy năm sau...Lăng Hạ dùng lại chiêu cũ, tên nam nhân nào đó đôi mắt sáng rực:"Ta muốn sờ cả phía dưới!"Lăng Hạ: Wth? Ta nói, muốn sờ super xúc xích của ngươi, ngươ…
Mộ vũ mặc : sao ngươi thiên vị thế ? xương hà ? Tô xương hà : tất nhiên, vì tiểu mộ vũ với ngươi hoàn toàn khác nhauMộ vũ mặc : mộ vũ, mộ vũ, cả ngày chỉ biết tới mình vũ ca!Tô xương hà: cứ cho là vậy đi, dù sao thì cô cũng chẳng phải suốt ngày muốn đi tìm đường liên nguyệt à?Mộ vũ mặc : ngươi!!Tô xương hà : chẳng lẽ ta đây nói sai ----------------------------------------------------------------------------Nếu ám hà thay đổi thành công? xoá được tiếng xấu chưa ai là được? nếu một ngày nào đó, xương hà có tình cảm với mộ vũ? và nếu đột nhiên xuất hiện một nhân vật khác thuộc tô gia? chuyện tình này sẽ đi về đâu, khi mộ vũ thích bạch hạc hoài, xương hà có ngoại lệ thứ 2 ?----------------------------💢 lưu ý : tất cả chỉ là theo suy nghĩ của tác giả , không có thật, tuyệt đối không đem đi lung tung khi chưa có sự cho phép của tác giả, không đánh đồng hay so sánh Nhân vật, nhận góp ý chứ không nhận ném gạch ❗️💢 vi phạm = block [ nặng = bốc phốt ] ❗️❗️❗️💢 không thích = lướt qua không ném gạch ❗️❗️❗️---------------------------- - đồng hành cùng tác giả để xem cái kết nha -…