Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Đời người sợ nhất chia ly, đau đớn nhất, lưu luyến nhất, không gì ngoài ly biệt. Hai tay mười ngón đan nhau lại từ từ rời ra, đôi mắt đắm đuối nhìn nhau, thoắt chốc đã để vuột mất phong vận của đối phương, trong khoảnh khắc quay đi, cả nước mắt cũng chẳng còn sức mà nhỏ xuống, đó chính là nỗi bất lực của chia ly.." _ Sưu tầm _…
Thanh xuân năm đó, chúng ta đã sống hết mình chưa nhỉ, khi mỗi người đều có một nhiệt huyết riêng, một tuổi trẻ riêng cho mình. Chúng ta cứ đơn giản mà trao nhau những ngọt ngào chóng vánh, tựa như lá vàng rơi khi thu sang. Êm đềm, có là nhạt nhòa? Thanh xuân năm ấy, giờ ta có hối tiếc?Bìa được làm bởi TTS_colorteam.…
Cảm xúc của con người là một thứ tinh tế và phức tạp. Không phải ai cũng đặt mọi cảm xúc vào lời nói. Họ có thể trái ngược, hoặc cũng có thể nói dối.Friends 🚻Love 💗 Life 🌐…
Hắn: Lâm Hạo Thiên- tổng tài Lâm thị ,bên ngoài lạnh lùng,vô tình như ở nhà lại là thê nô chính hiệucó tính chiếm hữu cao.Cậu: Tiểu Dã-tác giả truyện tranh,Pé con của hắnTruyện sủng,ngọt,không ngược…
' tuấn hào ơi, trạch vũ thật sự rất thích tuấn hào đấy. tuấn hào đừng ghét trạch vũ nhé 'author: kanonnlowercase❗không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của mình…
JK và TH là người yêu của nhau ngoài ra họ còn là hôn phu của nhau nhưng không biết cho đến khi đi xem mắt . Trước khi họ biết mình phải đi xem mắt thì JK đã bị bắt cóc . JK sẽ thế nào thì mời các bạn đọc truyện . Đây lần đầu mình viết nên có gì sai sót mong các bạn bỏ qua . Truyện này hơi ngắn , chúc các đọc truyện vui vẻ .…
Mang theo nhân vật chính trốn kịch tìnhTác giả: Phế Sài Bạc Hà Nhuyễn ĐườngNguồn: xavienNội dung: xuyên không, ngụy huynh đệ, chậm nhiệt, 1×1, HETình trạng: hoàn (114 chương)Tình trạng bản edit: hoànĐảm bảo đúng 50% nguyên tác, xin đừng quá khắt khe,tui chỉ đọc mỗi cv thôi nên ko dám chắc chán bất cứ cái gì!Văn ánTrở thành một vật hi sinh nho nhỏ trong , Trần Lạc nhận thức: nhân vật chính là bệnh thần kinh, cần cẩn thận khi tiếp xúc. Vì vậy cậu quyết định phải cách nhân vật chính thật xa, thật xa a.Chỉ tiếc kế mẫu độc ác, giữa đường thế nhưng nhặt về một ca ca bệnh nan y, làm thế nào đây?Hoàn hảo, theo nguyên tác, biện pháp trị liệu chính là máu của cậu.Lén lút dùng máu luyện đan, còn phải đả đảo kế mẫu và đệ đệ, bên cạnh đó còn tìm cách tránh đi nơi xuất hiện của nhân vật chính.Chính là có một ngày, cậu phát hiện...Ca ca ốm yếu thế nhưng là nhân vật chính thần kinh. Σ( ° △ °|||)︴Mà cònĐộ hảo cảm của nhân vật chính đã mãn cấp.Trần Lạc: Ca ca cái đồ đó lấy làm gì nha? (⊙o⊙)?Nhân vật chính: (giấu xác mỉm cười) không có gì, đệ đệ ngươi thật ngoan.Trần Lạc: (*/ω\*) ca ca nhà ta thật dễ nhìn nga ~( ̄▽ ̄)~ nhưng mà ca ca ngươi đẩy ngã ta làm gì a?Nhân vật chính: đệ đệ ta như thế nào lại ngốc như vậy? o( ̄ヘ ̄o* )Nguồn: https://hchuyncung.wordpress.com/mang-theo-nhan-vat-chinh-tron-kich-tinh/BẢN EDIT ĐÃ ĐƯỢC CHỦ EDIT CHO PHÉP POST Ở ĐÂY…
"Cậu ấy là người duy nhất chấp nhận khuyết điểm của tôi, là người đầu tiên, thật từ tận đáy lòng lắng nghe tôi, cậu ấy.. Cậu ấy, là một người rất tốt, so với những bảo thạch khác.."Phosphophyllite run rẩy nói, vết nứt trên mặt dần hiện lên, một, rồi hai mảnh vụn rơi xuống đùi của cậu.Đến cuối, cậu mới nhận ra, vẫn còn một người tôn trọng cậu như vậy, không khinh thường, chán ghét, tránh xa cậu, luôn nhìn cậu với đôi mắt trìu mến và nụ cười dịu dàng. Cậu nhớ bàn tay ấy đã vuốt tóc cậu rất khẽ, và trao cậu một nụ hôn."Moissanite, cậu lại bỏ tôi rồi.."Rực rỡ trước ánh dương, mạnh mẽ, và cũng thật nhạy cảm.Moissanite ngoảnh mặt lại, rồi nở một nụ cười mỉm.…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…
Truyện thể loại ngôn tình thanh xuân vườn trường, không sến sẩm, đi sâu vào tâm lý nhân vật. Truyện xoay quanh những nỗi đau và hành trình thoát khỏi bóng tối của Minh và Phúc.Đến đây tg ko bt mô tả j nx r :))))…
Tác Phẩm Đồng Nhân: Say TìnhNăm đó uống say bị hắn làm cho ứa nước mắt, lần này Thẩm Trạch Xuyên quyết tâm trả thù. Trong lòng y dần ấm áp, cả ánh mắt cũng toát ra cảm giác âm mưu dị thường.…
Nhìn thấy bóng cậu Tuân từ xa, Đào vội bưng chậu quần áo đang giặt dở dưới đất lên. Nó bước nhanh về phía dãy nhà dành cho người làm, coi như không nhìn thấy cậu."Đào, em đứng lại, cậu có chuyện muốn hỏi." Cậu Tuân quát lớn.Đào dừng bước, lưỡng lự một chút rồi cũng quay lại, miệng nở nụ cười gượng gạo: "Dạ cậu, cậu có gì căn dặn, con xin nghe ạ."Tuân nhíu mày khi chữ "con" lọt vào tai. Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt tránh né của Đào. Giọng nghiêm túc:"Em giận cậu à? Sao xưng con với cậu?""Sao mấy hôm nay tránh mặt cậu? Quần áo của cậu em để cho con Loan giặt. Trà cậu uống em không pha. Cơm cậu ăn em không nấu,...Em hết thương cậu rồi à?"Trái tim Đào thắt chặt, đau như muốn nứt ra khi nghe những lời trách móc của cậu. Khoé mắt đã rơm rớm nhưng miệng vẫn nở nụ cười."Em thương cậu, nhưng còn cô Thuý con quan huyện được hứa gả cho cậu thì sao?" Đào nghẹn ngào. "Em dẫu có thương nhưng cũng đành vậy. Cậu là mây trên trời, còn em, phận cỏ dại như em làm sao với được."Tuân sững người khi nghe những lời ấy. Cậu nhìn ánh mắt ngập nước của con Đào, bước tới gần, dùng một tay nâng cằm nó, ép nó nhìn vào mắt mình."Đào, nhìn cậu.""Nhìn...nhìn gì ạ?" Đào lắp bắp. Cậu gần quá!"Em có thấy gì không?""Em...thấy...thấy...gì ạ?" Đào nói lắp. Tay cậu lạnh quá! "Thấy bóng em, bóng của em trong mắt cậu." Ánh mắt cậu nóng bỏng. Cậu cúi đầu, phủ môi lên môi nhỏ của Đào. Tay cậu lạnh, môi cậu cũng lạnh, nhưng sao tình ý trong mắt lại cháy bỏng và nồng nàn đến thế?Ai ơi nếu đọc truyện nàyXin hãy nếm đủ đ…