sashisu • cái ôm cuối hạ
"hẹn một ngày không xa""khi hạ lại lên""chúng ta sẽ gặp lại"…
"hẹn một ngày không xa""khi hạ lại lên""chúng ta sẽ gặp lại"…
"Rei đã chăm sóc chúng ta tối qua. Giờ đến lượt cậu ấy. Chúng ta chăm sóc lẫn nhau. Đó là cách mọi thứ vận hành." Akai nói."Cái gì vận hành?" Conan hỏi.Akai xoa đầu cậu. "Gia đình."Sau một vụ án, Conan, Rei và Akai cùng nhau đón Giáng sinh.…
kể từ ngày..warning : ooclowercasekhông có thật…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
小手一牵 ❤️ 岁岁年年Only Jessica&Kelly…
Cưới em để trả ơn nhé.…
nhà bố tùng bố khôi nuôi ba con mèo lạc.lowercase.…
Truyện dịch phi thương mại, chủ yếu vì muốn lưu trữ các truyện sưu tầm của Hắc Hoa…
Người đẹp và quái vật phiên bản đam mỹ ^^Ngọt ngào........moe moe❤️…
Sơn hữu phù tô, thấp hữu hà hoa. Sử sách lưu lại vài câu chữ, viết trọn nhân sinh bi kịch. Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song. Hậu nhân gọi "Công tử Phù Tô", thán một câu vận mệnh bỏ lỡ anh hùng, sau lưng có hùng binh mà không phản, bụng đầy thao lược mà một lòng trung hiếu. Dung mạo năm xưa vùi chôn biên ải, Hàm Dương xưa lặng lẽ bi ai. Tần thời minh nguyệt chỉ là giấc mộng phù hoa, trải một đời ta ánh lệ nhoà. Chẳng đến được Mịch La, liệu Khuất Nguyên có thay ta thán một khúc Phú Hoài Sa?[Sơn hữu phù tô, 山有扶蘇, Thấp hữu hà hoa 隰有荷華。 Bất kiến tử đô, 不見子都, Ái kiến cuồng thư. 乃見狂且。 Sơn hữu kiều tùng, 山有喬松, Thấp hữu du long 隰有遊龍。 Bất kiến tử sung, 不見子充, Ái kiến giảo đồng.]. 乃見狡童。(Sơn hữu Phù Tô - Kinh Thi)raw: zhikanlouzhuQT: meomapvodich…
【火影观影体】万花筒的副作用是搞基? by 4447164257---Hãm hại Uchiha gia Mangekyou nhóm, truyền phát tin cao thanh vô mã danh trường hợp, toàn bộ hành trình năng lượng cao toàn viên xã chết, công khai xử tội một ít miệng đặc biệt ngạnh nam nhân ( nơi này đặc chỉ Thổ tử ca ).Chủ thị giác: Hình chiếu Tứ chiến thời kỳ.Dưới thời kỳ cũng có thể sẽ lôi ra tới lưu lưu: Đệ Nhất kiến thôn thời kỳ ( Hashirama bệnh nặng Madara đã mang cầu chạy ), Đệ Tam thời kỳ ( Minato ban tồn tại Obito còn chưa mở mắt ), đãi tăng thêm......Uchiha sáu kiện bộ. HashiMada, TobiIzu, ObiKaka, ShiIta, SasuNaru, IndrAshu.HashiMada sinh con -- Obito ( âm dương độn )SasuNaru sinh con -- Menma ( âm dương độn )ObiKaka sinh con -- Kamui ( xà dì đưa tử )Có siêu nhiều siêu nhiều siêu nhiều tư thiết, ooc thuộc về ta, ăn không quen điểm góc trái phía trên sống lại.…
vài chuyện vặt vãnh của lũ trẻ năm tư và mấy em năm nhất với mấy cựu sinh viên.…
Toàn ship main bột tôm…
Bé ơi anh yêu bé nhìu lắm á, bé có yêu anh không?Dell=)Phũ vậy, nhưng mà kệ anh iu bé là được rồi❤…
Tác giả: Dục HiểuThể loại: Hiện đại, cao H, sinh tử, sản nhũ, huynh đệ, niên thượng, ngược, 1x1, HE.Độ dài: 113 chương + 4 PNEdit: wonkyu (worry3011.wordpress.com)Beta: _Dreamer_Văn án : Hồ ly tinh, nếu muốn đàn ông đến như thế, vậy để anh trai đến thỏa mãn em.Đang trong quá trình Beta lại nên xưng hô có chút khác nhau.Đôi lúc đọc ko nổi nên quá trình beta lại hơi lâu, m.n thông cảm ༎ຶ‿༎ຶ❌ TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI 2 TRANG DUY NHẤT:1. WATTPAD: _Call_me_dreamer_ 2. WORDPRESS: DAYDREAM https://nhaaivay.wordpress.com/…
(1)Giải Vũ Thần đã từng chuẩn bị tâm lý.Trong quãng đời dài đằng đẵng của Hắc Hạt Tử, chính mình chỉ là một kẻ qua đường.Quá khứ của hắn, cậu không hề góp mặt.Tương lai của hắn, cậu cũng không thể đặt chân đến.Giải Vũ Thần biết, đến một ngày nào đó, khi mộ phần của mình khô cỏ hoang vu, có lẽ Hắc Hạt Tử cũng sẽ quên mất cậu.Nhưng Giải Vũ Thần không ngờ, ngày ấy lại đến nhanh như vậy.Họ chưa từng cãi nhau, chưa từng tranh chấp, thậm chí chưa từng nói lời từ biệt.Vậy mà cái ngày ấy vẫn cứ thế lặng lẽ kéo đến, đột ngột đến nỗi khiến cậu không kịp trở tay.⸻(2)"Những gì tôi có thể làm cho cậu, chỉ đến thế này thôi."Hắc Hạt Tử nắm lấy bàn tay đang vươn tới dây kéo quần mình, khẽ lắc đầu, cười nhẹ:"Tôi cứ nghĩ cả đời này mình sẽ không vì ai mà để tâm đến mức này. Nhưng xem ra, tôi sai rồi.""Chỉ là không có đời sống tình dục thôi mà, có gì to tát đâu. Gia đây chẳng ngại gì cả."Từ nay về sau, cậu là đôi mắt của tôi.Mà tôi, sẽ là đôi chân của cậu.⸻(3)Tình yêu tuy quý, tự do lại càng đáng giá,Nhưng nếu là vì cậu...Thì cả hai, tôi đều cam lòng vứt bỏ!…
Truyện cute, không 18+, chỉ có tương tác nhỏ xíu mà đáng yêu, tình yêu học đường Chíp Bông 🐶🦊.…
Sau khi truyền xong Lục Hợp Tâm Pháp, Lão Ôn yên tâm nhắm mắt, Chu Tử Thư hoàn thành xong di nguyện của y cũng đi theo, đầu thai sang kiếp này, vẫn mang ký ức đau khổ kiếp trước, một lòng tìm lại lão Ôn mà bù đắp cho y.…
do xem phim đoạn kết khiến mình cảm thấy rất thất vọng nên mình sẽ tạo ra bộ truyện này , nhưng các chi tiết rất khác phim nhé.Mong được mọi người đón nhận.😍🥰🥰…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…