Giá Như Anh Đến Sớm Hơn.
cứ đọc r biết…
cứ đọc r biết…
chuyện kể về cuộc sống ở trọ của nhân vật Bảo là một tiểu thụ đi làm công ty sản xuất xe máy có phần vất vả (đây là truyện dài tập có H+)…
ko có gì để nóilàm cho biết thôi…
Ti prego, non aiutarmi là một câu nói mình vô tình lướt qua khi nhìn thấy một bộ phim. Một cảm giác nào đó thôi thúc mình nên để câu nói này làm tên cho bộ truyện của mình. Mình không giỏi ăn nói, cũng không giỏi viết lách, đây chỉ là cuốn nhật ký nho nhỏ của cuộc đời mình.…
Ngạo Thiên là một anh chàng mê bóng rổ Tiểu Đồng thì là một cô gái thực tế, chẳng lo chuyện bao đồng Liệu hai người có như sữa và trà ???Còn nếu muốn biết thêm thì hãy theo mình đi vào câu chuyện tình này nhé !…
BL-------kì thị vui lòng...biến~ p/s: dở lắm yên tâm, văn ngày càng xuống dốc TvT…
"Tuổi trẻ là những ngày mà mọi thứ còn chưa rõ ràng, tâm hồn mình cũng lạ lùng như năng lực mình mang trong người - băng hoại. Nó không phải thứ siêu năng lực rực rỡ, mà như một căn bệnh nhẹ nhàng, âm thầm len vào từng suy nghĩ, cảm xúc. Từ khi mười tuổi, mình bắt đầu nhận ra điều khác biệt ấy, và rồi từng ngày lớn lên, mình học cách sống cùng nó. Mình không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng mình chỉ biết rằng những rung động nhỏ bé, những nụ cười, những lúc yếu lòng - đó mới là điều thực sự quan trọng.Đây không phải câu chuyện về sức mạnh, mà là câu chuyện về tuổi mới lớn, về những cảm xúc chập chờn, về chính mình."Haribe Rin. Ở thế giới này, siêu năng lực không phải là thứ quá đặc biệt - nó như một "cơn bệnh lạ" của tuổi mới lớn, thường xuất hiện từ năm 10 tuổi và sẽ dần biến mất khi bước qua tuổi 25. Có người quên đi nó, có người bị nó nuốt chửng.…
truyện đc viết bởi người đc 9.25 văn cuối kì 2…
Author: MiukiutiBeta: Nhok TairaBiCouple: Hơi một chút Thiên NguyênVương Nguyên luôn thể hiện mặt hoàn mĩ của bản thân dưới mọi ánh đèn sân khấuCậu luôn dùng nụ cười mĩ mãn để hoàn thiện nhiệm vụ của mìnhNhưng có ai biết được rằng một Vương Nguyên như thế lại sợ ánh nhìn của mọi người đến nhường nàoĐây là oneshot đầu tiên của mình, nên không tránh khỏi sai sót, mong các bạn đọc thông cảmMặc dù viết không được hay nhưng đều là công sức của mình bỏ ra, vì vậy mong các bạn tôn trọng và không mang đi dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của mình~~~~Cuối cùng, chúc các bạn đọc vui vẻ…
Ngôn tình, thanh thủy văn, 1×1, nữ chính và nam chính là thanh mai trúc mã, không tên…
Câu truyện về otp Danielle x Haerin của NewJeanscre: candyz bớt cuti đi…
"Em nói đi? Em chẳng phải đã từng rất yêu anh sao?"Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về câu hỏi đó, tôi đã từng rất yêu anh! Yêu không lối thoát. Nhưng tiếc thay...anh ta lại phản bội tôi. Yêu bạn thân của tôi. Bị cả người yêu và bạn thân phản bội cùng lúc ! Tôi cảm thấy mình là người thê thảm nhất đời này rồi. Tôi cứ tưởng đã bị người mình yêu hại chết...Không ngờ, lại được sống lại, nhưng không phải là ở cơ thể của tôi...…
mô tíc truyện ngắn, tình cảm nói thật thì lâu lắm mới quay lại viết tiếp fanfic nên câu từ cũng có hơi lủng củng xin thông cảm, và cp của tớ là goyuu và fushiita trong jjk. Tớ đã phân vân nên viết cp nào trước vì cp nào tớ cũng mê, nhưng quanh đi quẩn lại thì tớ thấy cp fushiita khá ít nên tớ định viết trước còn cp goyuu thì vào tháng 11 tớ sẽ cập nhật sau=)))…
[Fanfic] [Nguyên Châu Luật] Em không lạnh sao?Author: Nắm ThanSố chương: (chắc là) TwoshortCouple: Nguyên Châu Luật (Châu Kha Vũ x Trương Gia Nguyên)Bối cảnh: Giới giải trí, người mẫu x diễn viênThể loại: Tình trai nhẹ nhàng, OOC.Truyện có thể mang yếu tố nhạy cảm (hoặc không). Cân nhắc trước khi đọc.…
Tôi viết lại Pic Tsukiuta trước ._.…
Chuyên mục lảm nhảm chuyện xưa…
Câu chuyện ns về một cô gái quậy phá có tiếng, bá đạo rất mê xe môtô và răng khểnh, sau một trận lùm xung trên trường nó đã bị baba yêu dấu bắc phải lm đám cưới vs một ng con trai mà nó k hề biết mặt, ban đầu một mực k đồng ý nhưng chỉ cần nghe ng đó có răng khểnh là ngay lập tức đồng ý ...... và mọi chuyện sau đó mời mọi ng đón đọc nha (khảm-xam-mi-ta ><) (*^﹏^*)…
tui có 1 người ý, người ý này là chị của bà ngoại tui nên tui hay gọi là bà ý 2, bà ý 2 chết cách đây khoảng gần 1 năm rồi... lúc tui thấy bà ý 2 đang nhìn chằm chằm vào tui là lúc bà ý mất được gần 2 tháng... lúc đó vào mùa mưa, khi đó khoảng gần 2h sáng tui bỗng nhiên giựt mình thức dậy... tui mở mắt ra thì cảnh tượng trước mắt tui là 1 bóng đen đứng sác mép giường nhìn chằm chằm vào tui, tui nghĩ là tui đang hoa mắt nên lấy tay dịu mắt lại để nhìn rõ thì vẫn như vậy vẫn cái bóng đen ấy cái dáng khòm xuống nhìn tui. Lúc này bỗng nhiên 1 cái cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, tui Không thể nào nhìn lộn được vì phòng tui có đèn ngủ, tui có 1 thói quen là khi ngủ phải bậc đèn mới ngủ được. Bóng đèn lờ mờ làm cho tui thấy rõ được trước mắt đó là bà ý 2 của tui. Lúc này tui đang sợ đến muốn sĩu,tui có rắng nhắm mắt lại như chưa thấy gì nhưng tui không làm được, tui tự nhiên ngồi dậy lếch xích lại bà ý 2 thì khi đó Thì có vẻ bà ý 2 không muốn cho tui nhìn mặt nên bay đi lúc bay đi tui đã cố hết sức nhìn chân nhưng không thấy. Lúc đó tui vẫn còn phân vân không biết có phải thiệt hay không nhưng đó là sự thật. p/s là thật nha…
Đây là đoản a~~…