Công lược tổng tài
Truyện này chỉ mang tính chất giải trí!!…
Truyện này chỉ mang tính chất giải trí!!…
"Hạ Thiên Châu tớ trời không sợ, đất không sợ, vì sao phải sợ tên biến thái như cậu chứ!""Im miệng đi."(...)"Ai da, trước kia đắc tội không nhẹ, Đặng Duật đẹp trai à, giúp bổn cô nương một lần đi.""Còn nói là không nhẹ? Thế cậu đền cái điện thoại 1000 tệ cho tôi đi!"(...)"Hôm nay tớ... tớ...""Nói." - Đặng Duật lạnh lùng làm bài tập, đến cả cái nhếch mắt cũng không thèm bố thí!"Ừ, bổn cô nương cũng không dài dòng nữa, cho vay 200 tệ đê.""Cút."(...)Đôi oan gia ngõ hẹp này, gặp nhau là cãi nhau. Nhìn một cái như mưa giông ùn ùn kéo đến, nói chuyện một câu như núi lửa phun trào. Hạ Thiên Châu.Đặng Duật.Một mẩu chuyện thanh xuân được kết sợi thành đoạn băng có bi thương, có hài hước, lại có động lòng người. Liệu sau cùng có đi đến một kết thúc tốt đẹp? Hay vốn là nghiệt duyên, không thể cưỡng cầu, cũng chẳng thể mong đợi?Vậy hãy cùng nhau đón chờ ở "ánh trăng trong mắt anh" nhé.Lưu ý của tác giả:- Truyện được đăng trên hai nền tảng: Enovel và Wattpad.- Vui lòng không sao chép, copy, mang truyện đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
Đây là một câu chuyện của cô bé 16 năm phải chịu những dằn vặt và những trận đòn tàn bạo từ chính người mẹ của mình…
-Đúng là... Xuân Diệu nói chẳng sai, làm gì có ai sống mà chẳng thương chẳng yêu một ai. Nhưng có lẽ tớ chỉ còn cách giấu nó đi thôi bởi tớ sợ, sợ cậu không yêu tớ thật lòng. Ngỡ như trong lòng cậu còn có ai hơn cả tớ thì tớ biết sống sao hử? -Từ trước chưa gì có thể làm tớ rơi lệ trừ cậu- đồ ngốc à! Tình cảm này chính là thật. Trái tim này cũng chỉ có một và người chiếm được nó là em.…
Tình yêu nhỏ bé…
Trong quán cà phê nhỏ nằm ở một góc trong con hẻm chật hẹp, bên cạnh cửa sổ màu nâu sẫm có một chiếc bàn gỗ hơi cũ. Chị ấy ngồi ở đó, nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt đượm buồn. Chị ấy đang nhìn gì? Đang nghĩ gì?Tôi thật sự rất muốn biết.(Ý tưởng: Cô gái văn chương)…
Chàng tiên hoa khả ái, xinh đẹp lọt vào mắt xanh của những chàng trai…
----Yêu mày sao tao mệt quá... chắc bây giờ, tao.. tao nên dừng lại thôi !!!…
Thể loại: Truyện ngắn, niên hạ, đồng luyến nam, học đường, đời sống.Tác giả: Đoàn Uy Vũ…
Tu mắt cóp bồ in mai cờ látHầu như là những câu chuyện nhỏ trên lớp ( nếu được thì viết thêm mấy cặp ở lớp học thêm )Đại đa số đều có thật nhưng dưới góc nhìn của con hủ này thì có hơi khác một xíu * chỉ một xíu thôi hihi*#Ship_loạn…
Câu chuyện tình ngọt ngào của "em" và "tôi"…
Vũ Thiên từ nhỏ đến lớn trong mắt đều không kiêng nể ai, vậy nhưng vừa gặp cô gái nhỏ Lăng Tiểu Hy đáng yêu, trong sáng thì liền không kìm được mà nuông chiều, bao che, dỗ dành cô. Bao bọc đến nỗi như chỉ sợ con gái nhà người ta chạy mất.------------Thanh xuân có màu sắc như thế nào ? Đó là câu hỏi mà cô gái ngốc nghếch Tiểu Hy đã luôn hỏi Vũ Thiên.Khi còn bé anh chỉ đưa cho cô một cái bánh ngọt và nói: '' Nó là màu của đồ ngọt ! ''Khi học ở học viện H, anh đã ôm cô vào lòng và nói " Đó là màu sắc của vạn vật ! ''Còn bây giờ, khi cô đang cuộn mình trong lòng anh, Vũ Thiên hôn cô rồi nhẹ nhàng : '' Thanh xuân của anh mang màu sắc của em! ''…
1 cô nàng bọ cạp lạnh lùng cùng 5 cô bạn sống với nhau yên ổn cho đến khi có sự xuất hiện của các chàng. liệu họ sẽ như thế nào nếu sống chung?…
Gemini Norawit là một người cực kì nghiêm khắc và tàn bạo, nhưng do cậu ta là con út trong một gia đình quyền quý, một tay che trời nên dù cậu ta có suốt ngày ăn chơi lêu lỏng thì điểm số vẫn sẽ cao nhất khối.Còn Fourth thì...?…
Cho dù ở thời không nào đi nữa,vẫn chỉ đợi đến ngày được yêu em."Đừng rời xa tôi nữa, Mặt Trời""Từ trước đến nay, yêu em chưa bao giờ là việc khiến tôi phải suy nghĩ lại" ...Khá ngắn, dạng như nhật kí vụn vặt mà thôi.Thay lời tác giả gửi đến cậu ấy.Có người đọc và yêu thích sẽ rất vui, cảm ơn!…
" Mày có tí tuổi mà xen vào chuyện tao à!"- Đm, chị ta định đánh tôi thật à???? Không có trong kế hoạch, bậy bậy!!!!!!!Tôi nhắm mắt không biết làm gì hơn, chờ cái bạt tai giáng xuống, rồi nhan sắc so beautiful của Lê Ngọc Phương Nhi sẽ đi về đâu???..... Ô? Cái bạt tai đâu?Mở mắt ra tôi thấy anh đẹp trai cao to- Vũ Hoàng Bảo Long đã cầm tay con đàn bà đó hất xuống rồi...Ahahhahaha dừa, có anh Long đây tôi đéo sợ bố con thằng nào!!!Anh Bảo Long là bạn thân anh trai tôi, chơi với chúng tôi khi còn nhỏ xíu và cách tôi 5 tuổi. Tôi mới nhớ ra:" Ủa? Anh về khi nào dạ?" - Tôi tròn mắt hỏi." Mới về hồi sáng, có mua quà em đó!" - Anh tôi cười dịu dàng.Đù! Ngon! Có quà thì mình về nhà nhận thôi!…