Này! Cậu chủ!Em Yêu Anh
=.=…
Truyện nói về 1 người con gái bị bạn bè xa lánh và không ai chăm sóc nên đã chìm vào sự cô đơn dần dần trở thành người vô cảm, lạnh lùng. Cô đang học ở 1 trong 5 ngôi trường có đào tạo phép thuật có tiếng nhất thế giới là trường đào tạo phép thuật Sorcery Star. Tuy có tiếng nhưng cũng có rất nhiều rắc rối và chuyện xấu xảy ra ở ngôi trường này và người giúp ngôi trường này thoát khỏi tay bọn xấu là một cô gái trẻ đầy tài năng chung với nhóm bạn của cô ấy.…
★ Tác giả: Thanh Nhi ★ Tình trạng: Chưa hoàn ★ Thể loại: Truyện ngắn .........."Tôi cũng có cái gọi là thanh xuân như bao người. Thanh xuân của tôi tuy không bình yên và phẳng lặng nhưng lại ngập tràn kỷ niệm đẹp mà cả đời này muốn quên cũng không được. Và cậu ấy cũng chính là một phần trong thanh xuân này của tôi. Người đã khiến tôi hối tiếc vì còn biết bao điều chưa thực hiện được mà chuyến tàu thanh xuân đấy lại đi quá nhanh. " thanhnhi💋…
Chỉ đơn giản về loài sói…
Hai năm trước, Jeon Jungkook bị chính bạn thân và người yêu phản bội... Hai năm sau cậu quay về trả thù bạn thân và người yêu mình thì cậu lại gặp hắn... Liệu cậu trả thù có thành công???…
Truyện nói về một cậu học sinh cấp 3 tên Minh với một tính cách tiêu cực và cái nhìn cực kì thiển cận về cuộc sống với chủ nghĩa luôn hoạt động theo cá nhân. vì thế cậu rất ít bạn bè. Vì có một giao kèo là thực hiện 3 nhiện vụ của Đức- người duy nhất trong lớp có thể nói truyện với cậu trên 3 phút. Bản thân Đức là một người trái với Minh, hòa đồng và có rất nhiều bạn bè. Tưởng chừng những công việc Minh phải làm là những việc có ích nhưng thực chất đó lại là những yêu cầu cực kì tệ. Những việc như gián tiếp làm 1 cậu bạn cùng lớp bị đình chỉ hay khiến thầy giáo phải nghỉ dạy một thời gian. Liệu những việc cậu làm có thành công hay không và những công việc đó có bị đưa ra ánh sáng. Hãy dõi theo câu truyện này nhé. Vì mình mới tập tành viết lách nên nếu có không được hay thì mong mọi người góp ý. Mình cảm ơn rất nhiều ạ…
Lần đầu tiên gặp, cậu ta chẳng thèm nhìn tôi, ánh mắt chỉ dán vào cửa sổ.Trong trí nhớ của tôi, góc lớp ấy chẳng bao giờ thay đổi: bàn thứ hai từ cuối, sát tường, ngay cạnh khung cửa mở ra khoảng sân đầy nắng.Cậu ngồi đó, lặng lẽ như một vệt bóng mờ.Tôi nghĩ cậu chỉ đang nhìn ra bầu trời, nhưng hóa ra... bầu trời của cậu lại là tôi.…
"Cậu biết không,mỗi ngày đi học đối với tớ đều là một niềm vui,vì mỗi ngày tớ có thể ngắm cậu,nhìn cậu cười thật tươi..."*Tác phẩm thứ hai của bợn Vim."…
Xin chào, mình là juhee. Đây là một số sản phẩm mình làm ra trong thời gian rảnh rỗi.Mình không biết khi nào sẽ có tập 2 vì mình chỉ viết ngẫu hứng, nếu có bất kì vấn đề gì thắc mắc, cứ hỏi nhé<3Các nhân vật có tên trong truyện chỉ là tình cờ, truyện thì không giống đời thực 100%, cảm ơn vì đã xem và hi vọng bạn sẽ ủng hộ mình…
Giới thiệu: Tên truyện: Cùng anh vượt quaTên hán việt: Dũ thuTên tác giả: Nam Bắc Mộc KiềuTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 61 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chữa khỏiVăn án:[Tiểu thiên sứ ôn nhu thông minh kiên định VS Thiếu niên tự ti mẫn cảm]1.Minh Nhiễm cảm thấy, Giải Thời Ngôn là nam sinh trung học không giống người thường nhất cô từng gặp qua.Cậu kiệm lời nội liễm, thiếu một chút tính trẻ con và phản nghịch tuổi này nên có.Cậu sẽ đọc một ít sách kiến trúc học và cơ học khó hiểu, cũng sẽ ngây ngốc ngồi cạnh một đứa trẻ nhỏ đi lạc chờ người nhà đến đón.Thành tích của cậu luôn luôn đứng đầu, rõ ràng trong mắt người khác là thiên chi kiêu tử, nội tâm lại có vết nứt, tự ti mẫn cảm.Giải Thời Ngôn cho rằng, nữ sinh giống như Minh Nhiễm, về sau nhất định sẽ gặp được người tốt đối tốt với cô, ít nhất người kia, có thể mang cho cô một tương lai vui vẻ và bình an.Mà chính mình về sau, chủ định một thân cô độc một mình giữa thế gian, cùng cô... không có bất cứ liên quan nào.2.Năm 27 tuổi, kỹ sư kết cấu Giải Thời Ngôn đã nổi danh toàn thế giới, trong một lần phỏng vấn anh được hỏi: "Kỹ sư Giải tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nhất định có rất nhiều cô gái theo đuổi ngài, vậy bản thân ngài hy vọng làm quen với cô gái như thế nào?"Giải Thời Ngôn vươn tay, màn hình chuyển qua chiếc nhẫn trên ngón áp út, ánh mắt anh ôn nhu nhìn về một chỗ thính phòng: "Tôi đã kết hôn... từ…
"Tuệ Linh, tôi thích cậu"Tôi có hơi sững người với câu nói ấy, thật lòng mà nói tình cảm của tôi bây giờ là bất định, khó lòng mà chấp nhận được thứ tình cảm mà cậu giành cho tôi"Thì kệ cậu!"Huy khựng lại 1 chút khuôn mặt có chút biến sắc"Vô tình quá đó""Chúng cũng chỉ bằng 1 phần nhỏ việc cậu đem tôi ra cá cược thôi, có trách là do cậu đã không trân trọng tôi mà thôi""Tôi nhất định sẽ khiến cậu thích tôi, nhất định là như vậy!"Tôi cười lạnh nhìn lên khuôn mặt điển trai kia đầy suy nghĩ ẩn dật hiện lên, mọi thứ đều quá tầm tay cùa tôi thật khó để với tới chúng."Đến cuối cùng nó vẫn chỉ là mục tiêu không phải tình cảm chân thật. Rốt cuộc thì cậu coi tôi là gì, là mục tiêu để cậu chiếm lấy hay là tình yêu của cậu."Khuôn mặt Huy dần tối lại, cậu im bặt như muốn nói với tôi điều gì rồi là không thể thốt ra thành lời."Tôi xin lỗi"tôi dãn dần cơ mặt thở ra 1 cái nhẹ, tôi đang mong đợi điều gì từ cậu ta cơ chứ, thật tồi tệ.…
Một năm trước, Thiển Minh mất đi cô bạn thân của cậu, đó là An Tọa.Tuy nhiên, ở ngày lễ đám tang của cô bạn thân. Cậu chợt thấy hình bóng cô bạn đang đứng trước hòm của cô. Thoạt, cậu chỉ nghĩ là vì quá đau buồn nên cậu bị hoa mắt. Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa, cô bạn có lẽ đã nhìn thấy cậu. An Tọa tiến tới chỗ của cậu, đứng trước mặt cậu và... vẫy tay? -"này Thiển Minh? cậu nhìn thấy tớ... không?" cô thỏ thẻ.-"..."-"Thiển Minh...?" giọt nước mắt của An Tọa lặng lẽ rơi từng đợt từng đợt, sự thất vọng như đang nuốt chửng lấy cô.-"Nếu là tớ không bị hoa mắt, thì hãy đọc lại mật khẩu của tớ và cậu đi..." cậu run rẩy, cúi đầu xuống. Giọng nói nhỏ đến mức đến cậu cũng chẳng nghe rõ cậu đang nói cái gì.-"Trên mặt sông có một khóm hoa linh lan đang nở rộ...!" cô đọc, gương mặt trở nên sáng hơn. Cô nhìn cậu, nhìn một cách chăm chú.Cuối cùng, Thiển Minh cũng ngẩng đầu lên, mắt chạm mắt với An Tọa.-"Cậu vẫn còn thấy tớ sao?" An Tọa hỏi khẽ.Giọt nước mắt của Thiển Minh bắt đầu rơi. Khác với nước mắt của An Tọa. Nước mắt của cậu chảy ra một cách ồ ạt."Thấy...thấy rõ lắm!" cậu nói, miệng nở nụ cười dù nước mắt cứ tiếp tục rơi như mưa.............Thiển Minh có nghĩa là thông minh một cách méo mó, dị dạng ( Thiển nghĩa là dị dạng, Minh là thông minh )An Tọa có nghĩa là bình an ở đây ( An là bình an, Tọa là ở lại, cư lưu )…
Đọc đi rồi biết…
Couple: Khải Thiên - Nguyên ThiênThiên thụ nha~ Tác giả: Trúc's Phạm's (Pun)…
Đọc vv nha m.n 😘😘😘😘Chụt....chụtMong mọi người ủng hộ Mốc ạ...... THANKS 😍😍…
truyện nói về tình cảm thầy trò mà trong đó nhân vật nữ chính rất ngốc không nhận ra tình cảm của thầy.…
Ngày cuối cùng của năm học, khi ngồi với nhau, Hai mái nhìn ra ô cửa nói với chúng tôi."Thường những cuộc gặp gỡ đều phải ly biệt..."Sau đó bạn nhìn rầu như chưa bao giờ rầu. Bàn trên đánh một cái vào vai bạn thật mạnh bạn mới thôi vẻ mặt ấy. Áo đỏ ngồi thu lu một góc chơi pika chu, chậc miệng nhìn chúng tôi chán nản. Bảo làm mấy vẻ mặt như thế làm chi không biết.Tôi nhìn họ lại nhìn dáng vẻ của tôi, quả thật ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Tôi như thế chơi với những con người kì lạ như thế thật đúng.…
Tôi đặt vào tay Nguyên một bình thủy tinh hình lục giác chứa đầy ngôi sao giấy với đầy đủ màu sắc,dường như cậu ấy thấy lạ nên nhíu mày lại:"...Nhu này,ý cậu là sao?" năm ấy trước gốc cây phượng,cô gái nhìn cậu thiếu niên mình thích trước mặt thiếu niên ấy cũng nhìn cô,4 mắt trao nhau nhưng ánh mắt cả hai như chứa đựng điều gì đó..rất buồn."Đây là thứ mình quý trọng nhất,giờ đem tặng cho cậu!"."Sao đẹp thật,cậu tự gấp à?" Nguyên cười cười"Ừ""Nhưng mình sao nhận được thứ quan trọng của cậu chứ?""Cái này..cậu cứ cầm đi,đừng lại từ chối mình nữa!Đây là lần cuối cùng rồi.."Tôi kiên quyết bắt Nguyên nhận lấy"...Vậy cảm ơn cậu nha"Nguyên nhận lấy bình thủy tinh bằng hai tay rồi cậu lại xoa đầu tôi,khi ấy con tim tôi đập nhộn nhịp xen lẫn chua sót..thật đau!"Tạm biệt...""..Tạm biệt,sống tốt nhé""Ừm,cậu cũng vậy"Cre ảnh:Pinterest Chúc các cậu đọc truyện vv!…