Sữa Dâu Ngọt
"Tôi thích cậu" Phong Nguyễn nói"Vậy hả tôi cũng thích tôi:)) " tôi tiếp lờiPhong Nguyên: ....cậu đùa tôi hả:)))…
"Tôi thích cậu" Phong Nguyễn nói"Vậy hả tôi cũng thích tôi:)) " tôi tiếp lờiPhong Nguyên: ....cậu đùa tôi hả:)))…
Có những năm tháng chẳng ai nhắc đến, nhưng mỗi khi cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống thì những kí ức năm ấy lại chợt ùa về như thể mọi thứ chỉ mới hôm qua.Có những miền kí ức phủ đầy bụi, nhưng lại chẳng ai nỡ vứt đi.Đã có những tháng ngày như thế, với những tình cảm ngô nghê, những cảm xúc vụng trộm tưởng chừng như ngọn nến nhỏ sẽ tắt sau cơn mưa đầu hạ, thế nhưng chẳng ai ngờ rằng, cơn mưa rào ấy lại âm ỉ kéo dài tận đến thập kỉ. Thanh xuân vườn trường luôn là những mối tình mang đầy tiếc nuối nhưng lại đẹp đến nao lòng. Bởi người ta nói tình đẹp là tình dang dở. Những cảm xúc chẳng thể nói thành lời, những rung động ngây thơ, những tình cảm thuần khiết mà ta chỉ có thể tìm thấy khi vẫn ngồi trên ghế nhà trường.Nhưng bỏ lỡ lại chính là bỏ lỡ, dù có trăm ngàn lí do thì hiện tại cũng không thể nào bù đắp được quá khứ. Như vết thương, có thể lành nhưng vết sẹo thì mãi ở đó để nhắc nhở rằng ta đã từng đau như thế nào.Những tình cảm thầm kín, vụng trộm được ghi lại một cách vụng về bằng tất cả sự chân thành và ngây dại.Mong Ẩn tàng thượng du, cho dù không thể lay động tim bạn như cách em đã làm tim mình bồi hồi rạo rực khi nhớ lại những ngày xưa cũ thì cũng có thể khiến bạn cảm thấy thoải mái khi cùng mình đi qua lại miền kí ức ấy. Là người chập chững những bước đi đầu tiên trên con đường viết, mình chân thành trân trọng mọi sự ủng hộ và góp ý. Mong mọi người sẽ thích Ẩn tàng thượng du, như cách mà mình gửi từng chút thương nhớ cho những năm tháng tươi đẹp…
Mình không biết mô tả sao nữa , thôi xem đi cho nó thú vị…
Tên khác: Sự Dịu Dàng Cuối Cùng Của Hoàng HônThể loại: Truyện Teen, Ngôn tình, Học đường, Thanh xuânTác giả: Nhị Tửu TiếuTình yêu là gì nhỉ? Tớ không biết nữa nhưng trong những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất cậu đã đi cùng tớ trong suốt cơn mưa rào của mùa hạ. Dòng lưu bút để lại trong cuốn nhật ký ghi lại một hồi ức tuổi trẻ đẹp đẽ của tôi và cậu. Đến lúc biệt ly ngắm nhìn Hoàng Hôn, nó như thay ta nói lời tạm biệt, một hồi kết cho một quá trình dài. Chuyến tàu rồi cũng đến trạm dừng, dù lưu luyến cũng phải bước tiếp…
Xin chào tớ là Mù Tạc, đây sẽ là nơi tiếp sức cho bạn trên chặng hành trình tìm kiếm bản thân đầy vất vả này.𝘛𝘩𝘦 𝘴𝘵𝘰𝘳𝘺 𝘪𝘴 𝘰𝘯𝘭𝘺 𝘱𝘰𝘴𝘵𝘦𝘥 𝘰𝘯 𝘞𝘢𝘵𝘵𝘱𝘢𝘥.…
"Có những điều chưa từng nói thành lời......vẫn luôn nằm im trong trang nhật ký.Cho đến một ngày, ai đó tình cờ đọc được."Năm bạn trẻ bước vào cấp ba -nơi bắt đầu bằng những cái nhìn ngại ngùng,những câu chào đầu tiên đầy bối rối,rồi dần trở thành kỷ niệm thanh xuân không thể nào quên.Sohee - cô gái viết nhật ký mỗi ngày,và Seojun - cậu bạn chuyển đến ngồi cạnh,Mirin - luôn cười thật tươi nhưng giấu một điều gì đó,Rowoon - tưởng chỉ là bạn thân nhưng lại lạc lối vào tim nhau,Haeun - logic, lạnh lùng, nhưng luôn bảo vệ mọi người.Và rồi...Một cuốn nhật ký tưởng như bình thường,bắt đầu thay đổi từng mối quan hệ - từng cảm xúc.Tình bạn - tình yêu - tuổi trẻTất cả gói gọn trong những trang viết,kể lại mùa thanh xuân rực rỡ nhất - của "chúng ta".📖 "Phía bên kia cuốn nhật ký"Hãy cùng lật mở chương đầu tiên...…
Khi mới bước vào cấp ba, ai ai cũng đều mang chung một tâm trạng vừa hồi hộp mà vừa phấn khởi. Nội dung xoay quanh cuộc sống của 12 chòm sao với tình bạn, tình cảm gia đình, và còn có một chút rung động của cái tuổi mới lớn. Để rồi cuối cùng tất cả qua đi, để lại một quãng thời gian tươi đẹp được gọi là "thanh xuân".…
Con người ta thật lạ. Họ luôn than thở rằng sao bản thân lại quá cô đơn. Trong khi rõ rành rành chúng ta thấy họ đang có rất nhiều mối quan hệ tốt đẹp. Ngẫm nghĩ mãi có lẽ cũng vì trái tim mà ra. Mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp,... nhiều thế đấy nhưng tất cả chỉ để thỏa mãn nhu cầu trò chuỵên, chia sẻ thiết yếu của con người hay đôi khi còn có sự lợi dụng. Chẳng có mối quan hệ nào đựơc gắn kết bằng tình cảm chân thành, sự thấu hiểu gĩưa trái tim với nhau cả. Vậy nên họ mới thấy cô đơn và điên cùông tìm kiếm. Tíêc thay hành trình tìm thấy mối quan hệ ấy... đâu phải là điều dễ dàng với tất cả chúng ta, cả tôi và bạn.~~~~~~~~~•••••••~~~~~~~~~"Trên đời này có hai điều mà con người sợ nhất. Một là phải sống xung quanh những người giả dối, tưởng đông vui nhưng hóa cô đơn. Hai là không có lấy một người để tin. Và bây giờ mày không vướng vào hai điều ấy vì mày đã có tao. Một người sẽ mãi mãi là bạn thân của mày. Chỉ một mà đã đủ."- trích từ truỵên…
Cuộc đời tui đã từng thích và yêu 1 đứa con gái :))) nhưng xã hội đã làm tôi phải từ bỏ cô gái ấy vì những suy nghĩ ích kỉ :) Kể ra cuộc đời tui cũng thú vị không kém :))…
Nguồn: Đàm Khâu CácTô Khả Khả trong trường học nổi danh học bá, nàng học trình độ nổi danh nàng người này nặng nề không thú vị. Đối với tô khả khả mà nói, hết thảy chung quanh làm sao đều không thể nói là, chỉ có học tập tài là của nàng suốt đời sở ái. Nhưng ai biết trời không chiều nhân nguyện, chính là như vậy nàng cư nhiên bị tan học trên đường gặp phải côn đồ, ngoại trừ học tập ở ngoài những phương diện khác thầm nghĩ bình thường khiêm tốn nàng biến thành mị hoặc thể chất! Danh như ý nghĩa, nàng bắt đầu toả ra không người năng chống cự mị lực, mỗi ngày biểu lộ oanh tạc không để cho nàng kham kỳ nhiễu... Trời ạ, ai tới mau cứu nàng? ! yêu người của ta phiền phức đều đi tìm cho khỏe!…
Eliie nhìn Nate Naverly với đôi mắt nheo lại. Cô đã không chú ý lắm cho đến khi nhìn thấy anh ta đang mở nụ cười tươi rói với Rose .Nate ngồi sát với Rose, thì thầm vào tai cô. Theo như Ellie thấy , Nate cầm tay của Rose và bắt đầu nhìn vào lòng bàn tay cô. Ellie căng thẳng nghe anh đang nói gì: một cái gì đó về dự đoán tương lai của Rose. Anh ta từ từ xoa ngón tay cái trên cổ tay đang cầm và Rose dường như đang rùng mình. Ellie cau mày. Đó không phải là một điều tốt. Cho dù Nate chỉ là một tên ngốc kiêu ngạo, anh ta lại như thuốc nổ với các cô gái. Ellie đã nhìn thấy quá nhiều người khóc vì anh trong phòng tắm để có thể nghi ngờ nó. Không có cách nào trên trái đất để Rose thoát khỏi sự sự mê hoặc của Nate nếu anh ta đã để mắt vào cô.…
"Ta gặp nhau vào mùa hạ năm ấy , chẳng biết là ngẫu nhiên hay sắp đặt. "…
Tác giả: LPDThể loại: Bách hợp, tâm lý.Nữ chính 1: Đông Nhã 25 tuổi.Nữ chính 2: Xuân Trang 26 tuổi.Sơ lược: Dẫu biết đó là sai, dẫu biết nó không có kết quả nhưng vẫn không biết tại sao mình lại cố chấp đến như vậy, chỉ có thể là định mệnh. Em là định mệnh của chị.Tâm Sự: Truyện viết chủ yếu qua ngôi thứ nhất, mong các bạn ủng hộ, truyện được cập nhật vào thứ 2,6 hàng tuần.…
Có những người bước vào cuộc đời ta rất tình cờ như một cơn mưa tháng ba, không báo trước, không ồn ào, nhưng đủ để khiến lòng mình xao độngLâm Tịch Dao chưa từng tin vào định mệnh. Cô tin vào lý trí, vào nỗ lực, vào những điều có thể kiểm soát được. Trong thế giới của cô, tình yêu không phải thứ cần thiết nhất - ít nhất là trước khi gặp Giang Tư Mặc.Giang Tư Mặc xuất hiện vào một ngày trời đổ mưa. Anh trầm tĩnh, ít lời, mang theo vẻ lạnh nhạt vừa đủ để người khác không dám lại gần. Anh không theo đuổi cái gọi là ồn ào, không hứa hẹn hoa mỹ nhưng mỗi ánh nhìn, mỗi hành động đều đủ để khiến người ta nhớ rất lâu.Họ yêu nhau theo cách của tuổi hai mươi: mãnh liệt, kiêu hãnh và không chịu lùi bước.Giữa những buổi hẹn dưới tán anh đào, những lần nắm tay trong hành lang vắng, cũng có những cuộc cãi vã vì hiểu lầm, những lần im lặng kéo dài.Tình yêu của họ không phải là một sự hoàn hảo ma flaf một tình yêu có ghen tuông, có tổn thương hay có những câu nói vô tình làm đau người còn lại.Nhưng cũng có những khoảnh khắc chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu rằng đối phương vẫn luôn ở đó.Chỉ là không ai biết, khi cơn mưa tháng ba quay lại lần nữa,liệu họ sẽ còn đứng chung dưới một tán ô...hay mỗi người sẽ chọn một hướng khác nhau giữa thành phố đông đúc này.…
Thanh xuân như một tách tràĂn vài miếng bánh hết bà thanh xuân.Tuổi trẻ, chúng ta có thể thành công, có thể thất bại, có thể tự tin, có thể chùn bước, nhưng tuyệt đối không được từ bỏ.…
Năm đó, tôi gặp cậu trong một buổi họcCậu không biết tôi thích cậu 4 nămKhi học cùng lớp cậu biết nhưng không nóiTôi chỉ biết nhìn từ xa và không thể làm gì.…
Trái đất luôn xoay quanh mặt trời, đó là quy luật bất biến. Giống như tớ, được ánh hào quang của cậu chiếu sáng, vô thức lệ thuộc vào nó, lấy nó làm nguồn sống. Ánh sáng ấy làm khu vườn cằn cỗi trong lòng tớ đâm hoa kết trái, nở ra những đóa hoa đẹp vô ngần. Vậy nhưng kì lạ thay, trái đất không hề biết rằng có một mặt trăng cũng đang xoay quanh nó. Mặt trăng nhỏ bé, không đáng chú ý tới vậy sao?Nhân vật chính: Trần Vũ Gia Bảo X Phạm Nhữ Tuệ HânẢnh bìa: PinterestKHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
lần đầu viết truyện mọi người thông cảm nếu cho sai sót ạ cảm ơn mọi người đã đọc…
Minh và Hoàng là đôi bạn rất thân. Bỗng một buổi chiều nọ Minh tỏ tình với Hoàng và bị cậu từ chối, Hoàng đã làm nhiều thứ khiến Minh bị trầm cảm. Ở hố sâu tuyệt vọng và Minh đã nắm được đôi tay của ai đó đã giúp cậu đón nhận thế giới một lần nữa.... Mọi người muốn biết diễn biến tiếp theo nhớ theo dõi truyện nhe…
Học viện nội trú Saint Alder là một ngôi trường được thành lập từ nhiều thập kỷ trước. Nơi đây nổi tiếng không chỉ bởi thành tích xuất sắc mà còn bởi những quy định kỳ lạ tồn tại suốt nhiều năm, dù không ai biết chúng bắt nguồn từ đâu.Chuyển đến Saint Alder vào năm học cuối, Lyra Ashford chỉ có một mong muốn duy nhất: tốt nghiệp trong yên bình rồi rời khỏi nơi xa lạ này.Nhưng ngay từ những ngày đầu nhập học, một nữ sinh đột ngột "biến mất". Nhà trường khẳng định cô ấy đã tự ý bỏ học, nhưng những dấu vết còn sót lại lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.Một cuốn nhật ký bị bỏ quên.Một chiếc điện thoại chưa từng được mang theo.Và một dòng chữ cuối cùng:"Nếu ngày mai mình biến mất... đừng tin bất kỳ ai."Bị cuốn vào hành trình tìm kiếm sự thật, Lyra Ashford phải hợp tác với một cô gái có tính cách trái ngược hoàn toàn với mình. Càng tiến gần đến lời giải, cả hai càng nhận ra những vụ mất tích không phải là sự trùng hợp, mà chỉ là phần nổi của một bí mật đã được chôn giấu suốt nhiều năm trong lòng Saint Alder.Khi niềm tin dần được hình thành, cũng là lúc họ phải đối mặt với câu hỏi khó khăn nhất:Liệu người đứng cạnh mình là đồng minh... hay chỉ là một quân cờ trong một âm mưu lớn hơn?…