[Limitlxss x Strange H] Bé mầm của anh Đạt
trêu tí mà đã khóc rồi àbụi rơi vào mắt em, không phải em khóc…
trêu tí mà đã khóc rồi àbụi rơi vào mắt em, không phải em khóc…
Bác Nhã là một chàng trai trầm tính, ít nói, nhưng bản tính của cậu vốn là một người nhút nhát, vốn kiếp trước có lẽ cậu sẽ không quá thảm nhưng chỉ vì một người em trai nhỏ hơn cậu ba tháng mà bị đảo lộn hoàn toàn, tên cậu ta là Bác Vũ, cậu ta là con nuôi mà mẹ cậu nhặt được ở chỗ đỗ rác, khi ấy cậu cũng vừa mới ra đời không lâu. Em ấy tốt tính, dịu dàng, đáng yêu, rất nhanh đều được lòng mọi người, còn cậu, luôn bị lấy ra để so sánh, lúc ấy Bác Nhã càng ra sức học hơn để chứng minh cho người khác thấy, lấy lòng đám bạn của Bác Vũ, bởi vì đám người ấy đều là con ông cháu cha. Nhưng cậu càng cố gắng thì thì họ lại càng khinh thường cậu hơn, bảo cậu là loại người chỉ biết đi lấy lòng người khác, bảo cậu là đồ vô liêm sỉ muốn trèo cao, một đời không nhìn được con người thật của cậu em trai, bị áp lực ngôn từ đè nén rồi phải tự sát năm 30 tuổi. Sống lại một đời, cậu nhìn thấu được bộ mặt thật của Bác Vũ, cũng thấu được quá khứ cậu vô dụng đến nhường nào. Kiếp này cậu không muốn sống để nhìn sắc mặt người khác nữa, muốn là chính mình, ai nói gì cũng được, Bác Nhã không muốn quan tâm nữa.…
lưu ý: truyện chuyển ver với mục đích giải trí, phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả丶học sinh mới chuyển trường bối xử nữ, tính cách dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng, là một "túi mềm nhỏ" mà ai cũng có thể bắt nạt.lại bị xếp ngồi cùng bàn với du song tử.là nam thần của trường nhất trung, học thần* du song tử, kỳ quặc và lạnh lùng, là một sự tồn tại khiến người khác sợ hãi.*học thần: không học mà điểm vẫn cao.mọi người đều nói bối xử nữ sẽ bị anh bắt nạt.có người anh em chạy đến hỏi anh nghĩ gì về bạn cùng bàn mới, nam sinh dựa vào tường, bóp điếu thuốc trong tay rơi xuống, mặt mày lạnh lùng: "thích cậu ta? tao điên sao?"về sau.sau khi kết thúc buổi tiệc mừng năm mới, cả lớp cùng đi ăn tối, lại phát hiện không thấy du song tử và bối xử nữ.có bạn học nói thấy du song tử mặt tức tối kéo xử nữ đến phòng nghỉ, mọi người vội vàng đi tìm, thấy cánh của phòng nghỉ khép hờ bị bóng tối che khuất, bên trong có tiếng nói vọng ra --"nói, lần thứ mấy?""thứ hai...""còn để mình thấy cậu nói chuyện với cậu ta lần thứ ba thì khóc cũng vô dụng."sau đó cửa phòng nghỉ bị mở ra, cổ áo sơ mi trắng của du song tử hơi mở, môi bị sưng, một cô gái với đôi mắt đỏ hoe đi ra.anh nhìn thấy một đám người đứng ngây người trước cửa, nhíu mày, ôm đầu cô gái vào ngực, ngước mắt lên, lạnh giọng nói:"nhìn cái rắm."mọi người: ...con mẹ nó hóa ra là kiểu bắt nạt như này.…
An Chi che giấu bản chất nữ cường dưới lớp vỏ ngây thơ, khiến cả Khánh Hưng và Minh Quân say đắm cho đến khi vỡ mộng và mỗi người chọn một ngã rẽ trái ngược. Khánh Hưng hối hận rời đi trong tiếc nuối, còn Minh Quân ở lại chịu đựng nhưng dần cạn kiệt tình cảm, chết lặng đổi màu tóc trắng để duy trì một mối quan hệ lạnh lùng. Phải mất hai năm An Chi mới nhận ra sự thật đau đớn này, đẩy cả hai vào bi kịch diễn màn kịch yêu đương giả tạo đúng lúc kẻ cũ quay về tìm kiếm sự tha thứ.…
𝘔𝘰𝘵 𝘣𝘪 𝘮𝘢𝘵 𝘵𝘩𝘢𝘮 𝘬𝘪𝘯☺️…
loài hoa nào là đẹp nhất ?xin mạnh dạn đoán là Lê Quang Hùng.…
Giữa dãy hành lang vắng lặng khi cô đang lạc lối tìm đường lên phòng truyền thống, Bùi Gia Dương đã xuất hiện như một định mệnh. Anh khẽ khựng lại, nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô rồi bước tới với nụ cười nhẹ nhàng:"Em đến phòng truyền thống hả? Anh cũng định tới đó nè, để anh dẫn em đi. "Chỉ một lời ân cần ấy, anh đã khiến trái tim tôi chính thức lỡ nhịp. Tình yêu chớm nở như một nhành hoa lam tinh, nhất là sau cái ngày anh dùng sự mạnh mẽ của mình để bảo vệ cô khỏi hiểm nguy. Thế nhưng, liệu sự chân thành này có đủ bền bỉ để đi cùng nhau đến tận cùng, hay sẽ sớm tan vỡ trước những sóng gió thầm lặng của tương lai?…
Tôi nhìn thấy mùa hạ qua lăng kính máy ảnh , qua những cành phượng đỏ rực góc sân trường , qua tiếng cười nói rộn rã pha lẫn tiếng ve kêu - Còn anh nhìn thấy "mùa hạ" lưu giữ trong đáy mắt tôi.…
Kiếp trước, Nguyễn Kai là tên thủ khoa mọt sách, nhút nhát đến mức cho đến tận lúc chết vẫn không dám tỏ tình với người mình yêu - Phạm An Chi, đành nhìn cô hạnh phúc bên kẻ khác.Trùng sinh về năm 18 tuổi, gặp lại An Chi, Kai quyết không để lỡ cơ hội. Tưởng chỉ là mộng, chàng trai bốn mắt cạy răng không nửa lời bất ngờ đứng phắt dậy, lôi cô lớp trưởng vào một nụ hôn nồng cháy... ngay trước mặt giáo viên!Một cái tát chát chúa vang lên. Đau... Giấc mơ này chân thật như vậy sao.?!Bất chấp môi rách và cái tát, Kai - với linh hồn của người đã từng chết - không hề sợ hãi, mặt dày lao vào hôn tiếp. Nữ chính vừa khóc vừa tát, nam chính bất chấp đánh dấu chủ quyền.Đám bạn học gào thét: "Đại ca Kai, mau dẫn dắt chúng con!"Cô giáo chủ nhiệm tức tối, lập tức gọi điện cho phụ huynh hai bên với lời lẽ mập mờ, tai hại.Tác giả : Cô Độc Đại Vương…
"Trở thành người chơi trong trò chơi của Sát Nhân, dĩ nhiên phải đánh cược bằng cả sinh mạng".…
Thế giới vẫn vận hành như bình thường.Mọi người vẫn đi học, đi làm, yêu đương và sống một cuộc sống chẳng khác gì hôm qua.Nhưng ẩn sau vẻ yên bình ấy là những con người mang trong mình Authority - những năng lực vượt khỏi mọi quy luật của thế giới.Linh, một nữ sinh cấp ba với tính cách lầy lội và mỏ hỗn, vô tình thức tỉnh Dominion, Authority mạnh nhất từng được ghi nhận. Từ một học sinh chỉ mong qua được bài kiểm tra Toán, cô bị cuốn vào những vụ án, những tổ chức ngầm và những bí mật mà pháp luật không thể chạm tới.Đồng hành cùng cô là Duy - học bá hoàn hảo với năng lực thao túng thời gian, Ethan - học sinh trao đổi người Anh mang vẻ ngoài lịch thiệp nhưng đầy bí ẩn, Thu - tiểu thư tài phiệt luôn khiến mọi nơi náo loạn, và Long - thiên tài công nghệ có cái miệng sắc hơn cả dao.Ban ngày, họ vẫn là những học sinh bình thường.Ban đêm, họ trở thành những người truy tìm sự thật trong bóng tối.Nhưng càng tiến gần chân tướng, họ càng nhận ra...Kẻ đứng sau mọi chuyện chưa bao giờ chỉ có một.…
cái nắng oi ả của mùa hè và tình yêu của đôi bạn trẻ...mọi người vô đọc ủng hộ ạ tại tớ lần đầu viết í ạ , cảm ơn mọi người…
Nắng Hạ (tên cũ : Mùa thu vương nắng hạ). Viết : 10/6/2024 - ...Tác giả : Lam Trà ...Cô giáo trên bảng say sưa giảng bài , cô viết từng con chữ nắn nót trên chiếc bảng đen. "Theo cậu, nắng hạ đẹp nhất khi nào?" - Hồng Anh hờ hững liếc cậu bàn cùng bạn . Tùng Anh im lặng một lúc rồi đáp : "Đẹp nhất khi có cậu".…
Cà phê rất đắng. Cậu và tớ, non nớt, khờ dại và ngây ngô. Những lần chạm tay cùng đôi má đỏ, tớ mãi hoài nhớ nụ cười của cậu cùng sự say mê của tớ. Hoa phượng đỏ thắm, cùng màu áo trắng tinh khôi, vẫn là cậu đẹp nhất trong mắt tớ. Cà phê rất đắng, và tình yêu cũng thế.…
Học sinh của trường trung học phổ thông A hay truyền tai nhau rằng nếu gặp bất cứ vấn đề gì trong cuộc sống, hãy tìm đến căn phòng có cánh cửa màu đen ở cuối lầu bốn về phía bên trái.Đó chính là phòng làm việc của hội học sinh.Chính vì vậy, mỗi năm không biết có bao nhiêu là người đến gõ lên cánh cửa phòng này. Và sau mỗi lần như vậy, cả trường lại xuất hiện những lời đồn mới về những hội viên ở đó.…
Một cô gái tầm thường, không có gì nổi bật, vì chăm chỉ mà đã may mắn vào được trường phổ thông Lam Nguyệt, một trong năm trường nổi tiếng cả đất nước. Cứ nghĩ mình sẽ có một cuộc sống cấp 3 bình thường, nhưng sóng gió cứ liên tục xảy ra khi cô phải liên tiếp giáp mặt với các cậu ấm cô chiêu. Tính tình ban đầu rất nhút nhát nên cô thường tự ví mình như một chiếc lá vàng, gió thổi đâu thì đi đó, sẽ mãi không thể quyết định được việc gì. Tuy nhiên, cuộc sống của cô đã hoàn toàn bị thay đổi khi cô gặp được hai chàng hoàng tử định mệnh của cuộc đời mình. Một người thì lạnh lùng hơn núi băng, còn một người thì bạo lực, tính sai bảo rất cao. Bị cuốn vào dòng chảy của định mệnh và đối mặt với bao nhiêu rắc rối, cô phải làm sao?…
Chuyện xoay quanh câu chuyện tình cảm đã được nghe và được kể lại của cặp đôi Tuyền Khánh và Ngọc Hạ [ Bách hợp ] Gồm 2 Hồi Hồi I : 5 Chương Hồi II : Đang tiếp diễn Mỗi hồi sẽ xoay quanh một khoảng thời gian giữa hai cô gái từ khi họ gặp nhau cho tới khi đã về già . Tác giả : Mis…
Trường THPT XYZ vốn là trường chuyên của thành phố, nơi hội tụ đủ loại con ngoan trò giỏi trên đời. Sự xuất hiện của những thành phần cá biệt, lập dị hay quậy phá gần như không có trong môi trường hoàn hảo này. Hãy tưởng tượng mà xem, nơi mà học sinh không bao giờ nói tục chửi bậy, luôn xưng cậu tớ, khômg bao giờ than phiền vì bài tập, hay thậm chí thành tích học tập đều tăm tắp? Suy cho cùng chúng cũng chỉ là sự tẩy não trắng trợn, nhằm nhào nặn ra đứa trẻ theo ý muốn của gia đình và xã hội. Nói "gần như" mà không nói "tuyệt đối"...có nghĩa là cái thành phần dị biệt kia vẫn còn tồn tại, chỉ là họ sống ẩn dật và không cho ai biết mình "khác biệt" mà thôi! Và cái nơi để những thành phần bất hảo đó có tên: Hội học sinh! Phải, cái nơi mà ai cũng nghĩ sẽ hội tụ của những kẻ thiên tài của thiên tài, hoàn hảo của hoàn hảo lại chính là nơi chứa chấp những con người lập dị của ngôi trường này. " Chúng tôi khác biệt, đơn giản vì chúng tôi không phải bản sao của bất kì ai."…
hiiii…