Seonghyeon - Mùa hè cuối cùng
Ngày hè cứ trôi tuột đi chẳng biết chờ đợi ai cả, chỉ mong người trước lúc rời xa có thể đem chút lòng thành của tôi gói ghém làm hành trang.…
Ngày hè cứ trôi tuột đi chẳng biết chờ đợi ai cả, chỉ mong người trước lúc rời xa có thể đem chút lòng thành của tôi gói ghém làm hành trang.…
"Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân."( Điều tuyệt nhất của chúng ta) Tag: thanh xuân vườn trường, đường trộn thủy tinh…
tao thề là tao ghét nhất yêu người cùng nghề và trẻ trâu…
Truyện về phá án ly kì tâm linh nhẹ . Chắc là có warning á , đọc truyện vui vẻ tim và bl chia sẻ cảm xúc về truyện nhé Chúc mọi người 1 ngày tốt lành hạnh phúc với gia đình nhá…
bên trái đúng là lòng vòng nên anh quẹo phải lòng em…
sao anh lớn đầu rồi mà cư xử như con nít thế nhỉ?…
Son hi on vừa quay mặt lại, liền thấy con đại bàng chình ình ngay trước mắt....…
Bạn trai của em là Moon Hyeonjun - 1 game thủ của T1…
Mai Huy cưới, Hoàng có đến không?…
em đã nói với anh, yêu em sẽ đau. tại sao anh lại lơ mà chọn ở lại vậy?…
「keonhyeon/09z」- "mình sẽ không quên cậu đâu mà, ahn keonho... mình nhớ kĩ rồi nhé!"ft. marhoon…
trong câu truyện chỉ là hư không và không có thật,đọc cảm thấy khó chịu thì next⚡ đâm chém: cóH: cólãng mạng : có Tục tĩu : có chuyện này thiên về ngọt ngào là nhiều.…
Lee Sanghyeok mở máy tính lên, trên màn hình là một Han Wangho đang giương nanh múa vuốt.• Fic gốc ở Lofter: 桌面宠物韩旺乎• Tác giả: ichigo penguinBẢN CHUYỂN NGỮ CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG TỰ Ý CHUYỂN VER/REUP TRÊN NỀN TẢNG KHÁC…
warning: kiss scenes ; r16 ; lowerscase ; bad-words ; bad-writing.…
"Đừng chờ tớ nữa."Đó là câu Keonho nói khi đã đứng dưới ánh đèn rực rỡ nhất đời mình.Seonghyeon đã chờ cậu suốt những năm mười bảy -trên mái tôn nóng bỏng, trong phòng nhạc cũ kỹ, giữa những buổi chiều không ai biết tên.Keonho chọn sân khấu.Seonghyeon chọn ở lại.Và có một người khác... chưa từng bỏ đi.Đây là câu chuyện về một người nổi tiếng,một người rời đi,và một người hiểu rằng yêu thôi - không đủ để giữ ai lại.…
"Có những người xuất hiện trong đời ta, dịu dàng như một cơn mưa rào mùa hạ, nhưng lại để lại vết sẹo rát buốt cả một mùa đông."Kim Juhoon là một nhành cỏ dại mọc lên giữa những kẽ nứt của số phận. Trong ngôi trường dành cho những kẻ đứng trên đỉnh cao, cậu chỉ là một cái bóng mờ nhạt với bộ đồng phục sờn cũ, đôi bàn tay còn vương mùi khói bếp từ quán ăn nhỏ và một trái tim chắp vá sau những đổ vỡ của gia đình.Thế nhưng, thế giới tẻ nhạt của cậu bỗng chốc đảo lộn bởi sự xuất hiện của bốn "vị thần": James, Martin, Seonghyeon và Keonho. Họ ưu tú đến mức cực đoan, họ thực tế đến mức hoàn hảo, và họ dành cho cậu sự tử tế đến nghẹt thở. Họ che ô cho cậu dưới mưa, bảo vệ cậu khỏi những lời giễu cợt, và trao cho cậu những ảo tưởng ngọt ngào về một bến đỗ bình yên.Juhoon đã đem lòng thương họ như một lẽ lẽ đương nhiên, một thứ tình cảm thầm lặng nảy mầm trong bóng tối suốt những năm tháng lớp 10, lớp 11. Cậu yêu bằng tất cả sự tự ti và chân thành của một đứa trẻ không có gì trong tay.Nhưng thanh xuân chưa bao giờ chỉ có màu hồng.Từ những rung động vụng về thuở học trò đến trò đùa nghiệt ngã của những năm tháng đại học; từ những lời hứa hẹn dưới tán cây bằng lăng đến sự xa cách lạnh lùng nơi công sở hào nhoáng. Khi Juhoon đứng ở vị trí thư ký, nhìn những người mình từng thương bằng cả sinh mạng giờ đây đang ân cần bên những bóng hồng khác, cậu mới bàng hoàng nhận ra:Hóa ra, sự tử tế của những người giàu có đôi khi chỉ là một loại trang sức, còn tình yêu c…
nhật kí của seonghyeon có gì?…
"bọn học luật chán chết" -> "anh đừng như thế với em, jihoon sợ lắm."…