Zeuvi || Incubus nhà nuôi
🔞…
"Đừng chờ tớ nữa."Đó là câu Keonho nói khi đã đứng dưới ánh đèn rực rỡ nhất đời mình.Seonghyeon đã chờ cậu suốt những năm mười bảy -trên mái tôn nóng bỏng, trong phòng nhạc cũ kỹ, giữa những buổi chiều không ai biết tên.Keonho chọn sân khấu.Seonghyeon chọn ở lại.Và có một người khác... chưa từng bỏ đi.Đây là câu chuyện về một người nổi tiếng,một người rời đi,và một người hiểu rằng yêu thôi - không đủ để giữ ai lại.…
ONESHOTnhật kí của anh có em.…
Đọc đi rồi biết nha.Truyện tự viết xàmm…
rồi mai chàng trai như mọi ngày lại về với em…
sau có cho bi 10 tỷ cũng k dám chọc bà chã hơm nữa âu huhu…
"bọn học luật chán chết" -> "anh đừng như thế với em, jihoon sợ lắm."…
Bỗng một ngày đẹp trời, Choi Woo Je vác con đến trả cho Moon Hyeon Joon…
là bạn thôi à?…
"Anh ơi... cởi áo ra cho em xem đi..." Seonghyeon thút thít, ngước đôi mắt đỏ húp, ngập tràn giọt nước nhìn hắn, giọng nghẹn ngào van xin.Keonho khựng lại, đôi mắt hẹp dài thoáng chao đảo. Hắn vội vã siết chặt vòng tay, vỗ nhẹ lên vai em để đánh trống lảng. "Không có gì đâu Chíp...""Em bắt anh cởi ra." Seonghyeon nấc lên, hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy vạt áo sần sùi của hắn, ánh mắt kiên định đến đau đớn. Hắn dối em bao nhiêu lần rồi, em không muốn bị hắn giấu giếm thêm một giây phút nào nữa.Trước sự kiên quyết và ánh mắt rớt lệ như mưa của đứa em nhỏ, Keonho đành bất lực thở dài. Hắn chầm chậm ngồi dậy, gạt lớp áo sơ mi cũ sần sùi rách rưới ra khỏi bờ vai rộng, cởi phăng chiếc áo thun mỏng bên trong ra.Bóng tối chập chờn từ ngọn đèn dầu soi rọi lên tấm lưng gầy gộc nhưng vững chãi của Keonho. Seonghyeon nhổm người lên, và khi bóng dáng tấm lưng ấy hiện ra trọn vẹn trước mắt em, Seonghyeon vỡ òa khóc nấc lên thành tiếng, toàn thân run rẩy đến mức suýt ngã quỵ.Tấm lưng từng là chỗ dựa vững chãi nhất cuộc đời em giờ đây chật kín những vệt sẹo chằng chịt, bầm tím và những vệt thương bầm máu tươi rói do đòn roi tàn nhẫn từ gậy gỗ và gạt sắt ở lò gạch. Có những vệt sẹo cũ chưa kịp lành đã bị nát ra bởi những trận đòn mới. Seonghyeon đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào một vệt bầm tím bên mạn sườn hắn, chỉ một cú chạm nhẹ hờ như lông vũ, cơ thể Keonho đã khẽ giật nảy lên, sống lưng hắn cứng đờ, một tiếng nén đau khẽ thoát ra qua kẽ răng nghiến chặt."Anh Keonho ơi... Đau thế này... sao an…
Ngày hè cứ trôi tuột đi chẳng biết chờ đợi ai cả, chỉ mong người trước lúc rời xa có thể đem chút lòng thành của tôi gói ghém làm hành trang.…
Truyện về phá án ly kì tâm linh nhẹ . Chắc là có warning á , đọc truyện vui vẻ tim và bl chia sẻ cảm xúc về truyện nhé Chúc mọi người 1 ngày tốt lành hạnh phúc với gia đình nhá…
Buffer solution & La Niñabadwords | lowercase | textfic + văn xuôiAn Khánh Huy x Nghiêm Sơn Hoàng…
moon hyeonjun đã dành được danh hiệu POM cho trận đấu, vậy hoa của hắn đâu? bạn trai của hắn tại sao lại không thưởng gì cả chứ!___📌 truyện dịch chưa có sự cho phép của tác giả. vui lòng không đem đi nơi khác.…
sao anh lớn đầu rồi mà cư xử như con nít thế nhỉ?…
「keonhyeon/09z」- "mình sẽ không quên cậu đâu mà, ahn keonho... mình nhớ kĩ rồi nhé!"ft. marhoon…
Mai Huy cưới, Hoàng có đến không?…
em đã nói với anh, yêu em sẽ đau. tại sao anh lại lơ mà chọn ở lại vậy?…