SCENE-STEALER.
ai bảo tổ chế tác xếp kim minjeong đứng kế jung sungchan làm gì.…
ai bảo tổ chế tác xếp kim minjeong đứng kế jung sungchan làm gì.…
Cảm ơn vì đã đọc truyện của mình…
sếch sếch sếch sếch…
tiền bối jaemin cũng thích mùa đông ạ?…
warning: lowercase, có thể là slowburn? sớm muộn thì mình cũng sẽ quay trở về bên nhau mà phải không?marketing luỵ tình yu và barista khiếm thính kim.♢ lịch upd không cố định, chỉ dành cho winrina. không chuyển ver dưới mọi hình thức.cảm ơn mọi người đã ủng hộ và gửi ☆ nhéeeengày bắt đầu: 9/12/2025 ngày đăng tải: 2/1/2026…
và đừng để bị lạnh nhé…
Giữa hai mái nhà liền kề là một bức tường trắng từng tróc vôi - nơi bắt đầu mọi mùa hè ấu thơ của Jihoon và Youngjae. Lớn lên cùng nhau, học cùng trường, nhưng có những khoảng cách không thể gọi tên, và có những lời mãi mãi không được nói ra. Một chuyện tình không bắt đầu, cũng chẳng kết thúc, chỉ lặng lẽ trôi qua như mùa gió cũ.…
Mục tiêu sống chủ yếu của Lưu Trí Mẫn chính là sủng, hết mực cưng chiều, chăm lo nữ thần, theo hầu nữ thần ăn no, làm tốt công việc cho nữ thần.Mục tiêu sống chính của Kim Mẫn Đình chính là lúc nào cũng được sủng....Nữ thần là phải đem về sủngTác giả: Tùy Tâm Hài TửEdit: KarinCover: hr.…
summary:một ngày nào đó, trần phong hào bỗng nhận ra, anh chưa bao giờ bị ướt vai khi đứng chung ô với thái sơn.---• title: chung ô.• author: @znjery on wattpad.! warning: lowercase, ooc.không dùng cảm xúc đối với nhân vật trong truyện để áp lên người thật.enjoy your meal <3…
Đêm buông, như một tấm lụa mỏng xé rách giữa không gian và ký ức. Đình đứng bên khung cửa sổ, nơi ánh trăng rải nhẹ những mảnh bạc lạnh lẽo trên vườn hoa anh đào. Những cánh hoa rơi, không phải theo trọng lực, mà theo tiếng thở dài của định mệnh.Mẫn. Một cái tên như một vết thương không bao giờ lành. Như làn gió thoáng qua, như hơi thở của một mùa xuân chưa bao giờ thuộc về nhau. Họ đã yêu nhau bằng một thứ tình cảm không thể đặt tên - nửa là máu thịt, nửa là linh hồn, hoàn toàn là đau đớn.Vườn hoa anh đào run rẩy. Mỗi cánh hoa là một mảnh ký ức chưa kịp được vuốt ve, chưa kịp được nói lời yêu. Như những giọt nước mắt im lặng, rơi xuống một mảnh đất không tên.Đình biết. Mẫn hiểu. Và giữa hai người, là một khoảng trống mênh mông như biển cả - sâu, không đáy, không bờ.Một cánh hoa anh đào cuối cùng rơi. Nhẹ như một lời thì thầm. Nhẹ như một nỗi nhớ không bao giờ trở về.…
Giữa những ngày gió mùa đông bắc tràn về, căn gác mái nhỏ nơi cuối phố vẫn sáng đèn, khung cửa sổ mở hé như chờ một ai. Thái ngồi đó, đan dở chiếc khăn len màu nâu, lặng lẽ giữ lại chút ấm cũ của mùa xưa. Khi gió về ngang mái, có người quay lại, mang theo tiếng gọi không lời và những điều tưởng đã lãng quên. Gió lạnh vẫn thổi qua hồ, nhưng lòng người dường như đã ấm lại một chút.…
for: winsellelowercase…
minhyung nghĩ em hậu bối winter ghét mình.…
Hệ hệ hệ…
may be we won't, but this will.…
anh là đầu tiên và cũng là duy nhất.…
không sợ họ không là của nhau, chỉ sợ họ từng là của nhau…
Lấy cảm hứng từ bài Promise của Chimin…
bắt đầu yêu em, một lần nữa.…
jeonghan và seungcheol "vô tình" match được nhau trên một ứng dụng trò chuyện.jeonghan coi "người bạn mới" này là bạn tâm giao, luôn nghe tâm sự của cậu, mối quan hệ của họ sẽ trở thành thế nào nếu họ biết được nhau nhỉ?*truyện không có cp phụ*- cảm ơn 1k người đã đọc fic của mình ạaaaaa…