[DomicMasterD] Hão Huyền | R18
Oneshot_HCảnh báo: OOC, thô tục.Fanfic hoàn toàn không liên quan đến đời thật, vui lòng không gán ghép, truyền tải và đặc biệt là không được tới mắt chính quyền.Truyện đăng tải tại Wattpad Yue_qyy…
Oneshot_HCảnh báo: OOC, thô tục.Fanfic hoàn toàn không liên quan đến đời thật, vui lòng không gán ghép, truyền tải và đặc biệt là không được tới mắt chính quyền.Truyện đăng tải tại Wattpad Yue_qyy…
" Đa số chúng ta đều nghĩ rằng tình yêu sẽ bù đắp hết tất cả những tiếc nuối trong cuộc đời, nhưng ta đâu nào biết được điều tạo ra tiếc nuối nhất đó chính là tình yêu "…
"Nếu tình yêu là lý trí...anh đã chọn không thích em. Thứ tình yêu đấy vốn đã chẳng nên tồn tại"Thể loại: Ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, tình thầy trò, niên hạTác giả: wenzexi…
「tuần lễ sóc mầm」bởi 花warning: lowercase, ooc.…
ABO , học đường , HE Alpha × Omega trộiHọc bá × nam thần…
- Truyện ngọt như kẹo kéo - Không kết SE - Bao giờ lười thì dropCảm ơn cậu vì đã ghé thăm tác phẩm của tớ…
"lê quang hồng vừa săn được hồng hài nhì! hồng săn nó hay nó vờn hồng?"…
Chuyện kể về chuyện tình giữa người với người cá, họ yêu nhau từ cái nhìn gặp mặt đầu tiên. Nhưng họ không thể đến bên nhau được bời vì sự khác biệt giữa họ là một khoảng trống rất lớn không kết hợp với nhau được.Anh vốn dĩ là người cá dưới biển chưa từng biết tình cảm yêu thương là như thế nào, có lần tình cờ anh ngoi lên bờ chơi và tình cờ gặp được một cô gái đang dạo biển trên bờ, anh mang tiếng hát du dương của mình để dẫn dắt cô tới bên anh.Chỉ có duyên nhưng không có phận, hai người khác biệt về thân phận không thể tới bên nhau được, bởi gia đình ngăn cấm không cho phép con gái họ sống chung với một quái vật như anh.[ Vẫn HE nhé ! ]…
Hùng nhìn tin nhắn, bật cười khẽ. Cậu không ngạc nhiên. Có lẽ, sâu trong lòng, cậu đã biết trước điều này sẽ đến. Ngọc không còn yêu cậu nữa - hoặc chưa từng yêu cậu như cậu đã yêu cô ấy.Mưa rơi nặng hạt hơn.Đúng lúc ấy, một chiếc ô màu đen che ngang đầu Hùng. Cậu ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của một người lạ.Là Trần Đăng Dương."Ngồi như này không cảm lạnh à?" Dương hỏi, giọng trầm ấm nhưng xen chút bông đùa.Hùng im lặng. Cậu chẳng buồn trả lời. Nhưng Dương vẫn không rời đi."Đi đâu không? Tôi đưa cậu về."…
series oneshot ooclowercaseđăng dương và quang hùng100% sản phẩm của trí tưởng tượngvui lòng không đem nó đi đâu ngoài nơi này…
tđd & lqhhội trưởng trần simp lỏ hội phó lêtextfic ; author qt_ram09…
Jimin đã trải qua ba tháng vất vả trên xe ngựa, vượt qua hàng ngàn dặm thảo nguyên xa xôi, vẫn chưa vội vã gặp được tên đại hãn vừa mới lên ngôi. Kẻ ấy, người đã lập nên vô số chiến công rực rỡ, đánh tan tuyến phòng thủ của Hung Gia Lợi (1). Nếu không vì cha nuôi đột ngột qua đời, khiến chiến sự bị gián đoạn và quân đội phải rút lui vài năm trước, có lẽ giờ đây, tiếng vó ngựa của Mông Cổ đã vang vọng khắp Đông Âu và Tây Vực. Hắn cũng là kẻ mà chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đã khiến Jimin không kiềm được mà rít khẽ qua kẽ răng, nén một khối căm hờn nuốt ngược tuổi nhục vì quốc gia mà đi đến nơi này chịu cảnh.Ngày hai bữa thịt khô khốc, uống sữa dê vừa vắt, vẫn còn mùi tanh tưởi hòa lẫn lông chưa sạch, so với những bữa cơm ít nhất cũng phải bảy món, sơn hào mỹ vị ngập tràn hương thơm nóng hổi trong cung điện quen thuộc, Jimin gần như nôn thừa sống thiếu chết đến ngày thứ năm, chịu đựng sự cười chê của đám nô tì áo lông xung quanh. Cuối cùng, bản thân cũng có thể diện kiến "nhan thánh chiến công vinh hiển" trong thoại bản.Câu đầu tiên hắn nói với Jimin, hắn nói rằng. _ Lần này Cao Ly của các ngươi, có thật sự là đưa Hoàng Tử sang làm nô bộc cho hãn ta đây? Hay lại giở trò đưa một kẻ ngoài giá thú tới che mắt bản hãn?(1) Hung Gia Lợi: Hungary.…
Trần Đăng Dương lúc nào cũng gọi Lê Quang Hùng là đồ phiền phức.Phải rồi, anh là đồ phiền phức.Nhưng đồ phiền phức này đến chết vẫn còn yêu Trần Đăng Dương.---- OOC, ngược tâm.- Mọi tình tiết trong truyện đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật.…
yêu điên cuồng là gì ? là khi không có được người ấy thì sẽ dùng đủ mọi cách để có được learn to love - học cách yêu…
"em yêu anh.""anh cũng thế."nhưng anh lại chẳng thể mở lòng mình để chấp nhận thêm ai khác được nữa.• mình muốn chính quyền biết đến mình qua việc gặp mặt trực tiếp, không phải qua fic của mình.© 𝐬𝐡𝐦𝐢𝐥𝐲𝐢𝐫𝐢𝐬…
0097 || tdd x lqh…
Họ là hai phần của một bản tình ca. Anh là giai điệu... Và cậu là những lời ca...…
Cp chính: DomicMasterDThể Loại: textfic, vườn trường, ngọt( occ).Truyện giả tưởng vui lòng không đem ra trước mặt chính chủ.…
Tác giả: Lâm Tri LạcTên gốc: Hiệp nghị giảo cơ 30 thiên Thể loại: đam mỹ, hài hài, tưng tửng, sến lụa =)), 1×1, HE Biên tập: Yusan, Nami Chan Ảnh minh họa được lấy từ yaoi Junketsu Drop của tác giả Watarumi Naho. Hai hotboy đẹp trai nhất nhì trường đại học F -- Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật luôn cạnh tranh nhau trên tất cả các phương diện. Từ tướng mạo đến tài hoa, từ danh tiếng đến số cơ bụng cũng muốn so đo với nhau, ngay cả con gái cũng theo đuổi cùng một người. Ngờ đâu hai tên hotboy luôn vênh mặt tự phong mình là sát thủ tình trường, lại bị cô nàng này đả kích triệt để. Cho nên bọn họ quyết định phải trả thù xã hội -- trở thành gay. Hai tên thiếu niên tự cao tự đại chọn phương thức tung đồng xu để quyết định ai công ai thụ, và lập ra một bản hiệp nghị cùng nhau làm gay trong 30 ngày. Đã vậy còn vô cùng chuyên nghiệp mà làm theo 《 30 chuyện các cặp đôi yêu nhau phải làm 》down được trên mạng. Định bụng dựa theo quá trình tiêu chuẩn để làm gay một lần. Ví như: Cùng nhau đi xem phim... Này, thụ thụ, lúc xem phim đến đoạn kinh dị thì cưng phải khẽ dựa vào vai anh đấy, biết không? Cùng nhau nắm tay sưởi ấm bên trong một túi áo khoác... Này, cậu đừng mặc áo bành tô quân đội ra ngoài, như vậy mất mặt lắm! ... Hai tên straight va chạm học làm gay dựa theo một bản hướng dẫn yêu nhau không đáng tin, làm ra vô số chuyện hài té ghế. Qua 30 ngày, hiệp nghị chấm dứt. Thế nhưng, liệu hai người có thể điềm nhiên như không trở lại cuộc sống như trước kia? . . Các quy tắc đạo đức chuẩn mực của tác giả trong truyện này bị zombie…
" khi nào mới trả sách cho anh đây ? " - Quang Hùng" ơ, nhưng mình sống chung rồi mà, em có lấy luôn đâu " - Đăng Dương…