Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Au: Tiêu Dạ Yên PhongCp: Tiểu y tiên Chân Diễn x Tần vương Long Phi DạNgây thơ nhược công x Ôn nhu mặt than thụ, có hơi OOC, ngọt hay ngược tuỳ chap :))))) Khách mời: Ôn 3 tệ x Chu trang chủ (để tấu hài) và một số nhân vật khác trong vũ trụ Tuấn TriếtLưu ý đây là nhược công, nếu bạn nào không thích xin trở ra, đừng nói lời cay đắng ạ :((…
Những nỗi buồn kết thành một câu chuyện dài... Những ngày tháng nhớ thương ngắn thôi! Đủ để giết cả một thời thanh xuân trẻ dại...P/s Không phải truyện vài dòng nhật kí thôi…
"Triều đại nhà Minh, năm Hồng Vũ, phủ Bắc Bình... Trời ơi, ông ngứa mắt với con sao..."Con người khi xui xẻo thì uống nước cũng có thể nghẹn.Đang yên đang lành đi trên đường cũng có thể xuyên không, còn xuyên về tận sáu trăm năm trước!Sao lại xuyên không được vậy? Là do tướng đi của hắn xấu quá hả...?"Nếu đây chỉ là một giấc mơ thì tốt biết mấy." Mạnh Thanh Hòa dùng sức gãi đầu, cảm giác ngột ngạt và bất lực sâu sắc.Sớm biết thế này, hắn thà mặc váy cỏ múa cột trong buổi họp lớp, hy sinh sắc đẹp mua vui cho quần chúng nhân dân chứ éo bỏ về sớm...Đáng tiếc ước mơ thì đẹp đẽ, nhưng thực tế thường vô cùng tàn khốc, giống như cơn gió bắc tạt qua khe cửa, đang thổi phà phà vào người hắn lúc này.Phù...Mái tóc dài tung bay, áo vải gai trên người mặc cũng như không...Mạnh Thanh Hoà lạnh đến mức răng va vào nhau, phải xoa xoa cánh tay cho đỡ bớt. Hắn nghiến răng, dù sao đã đến đây rồi, có hối hận đến mức đứt từng khúc ruột cũng không quay về được, điều nên nghĩ là làm sao để có thể sống sót trong thời đại này.Yêu cầu của hắn không cao, một ngày ba bữa, có phủ đệ riêng, không lo ăn mặc, vậy là đủ.Không có chí khí ư? Đấng mày râu không muốn lập công danh, không muốn có mỹ nhân vây quanh sao?Mở to mắt ra giùm cái, đây là năm Hồng Vũ, phủ Bắc Bình là địa bàn của Yến Vương, dám chơi trội trước mặt Minh Thái Tổ và Minh Thành Tổ tương lai? Chán sống rồi đúng không?Còn mỹ nhân vây quanh gì đó... ngại ghê, gu của hắn là "chim chích bông".…
Đây là một cái oneshot series, tức là tổng hợp nhiều mẫu truyện ngắn mà mình viết, nó không quy chuẩn theo nhau (có một vài chương ngoại lệ, mình đã có đánh số hoặc chú thích ở tựa đề), tức là, mọi người có thể đọc chương nào tuỳ thích mà không sợ không hiểu nội dung câu chuyện.Mọi người có thể nghe nhạc hoặc không, nhưng dù sao văn chương của mình cũng cần có chúng để trông không có vẻ khô héo quá. Cảm ơn mọi người. *Vui lòng không mang truyện đi bất cứ đâu.…
Tên: "Lùi Một Bước Biển Rộng Trời Xanh"Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết. Thể loại: Hiện đại, anh em không cùng huyết thống, ABO, ngược tâm. "Thật xin lỗi, anh..." Khi tay anh ấy sắp chạm vào đầu cậu, không hiểu sao cậu lại nhớ đến những lần cậu thấy anh bên người khác, rồi cả những lời anh nói hôm qua... Cạnh. Cậu hoảng hốt lùi về sau né tránh khiến cái ghế bị ngã ra sàn, bàn tay anh cũng dừng lại giữa khoảng không của cả hai. Cậu chợt nhận ra mình vừa làm gì, bối rối muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích điều gì, vì vậy chỉ có thể lắp bắp lặp lại "Thật xin lỗi, em, em chỉ là, chỉ là..." Anh cũng sực tỉnh, nhẹ nhàng nở một nụ cười rồi đưa tay muốn vuốt ve đầu cậu như mọi lần để bảo: "Không sao đâu." Nhưng, cậu lùi về sau, bàn tay anh lần nữa dừng giữa không trung, nụ cười đọng lại, căn phòng lần thứ hai rơi vào yên tĩnh. Cậu hít sâu một hơi, lặng lẽ nắm chặt tay để kiềm chế những đau khổ, khó chịu, chán ghét cùng sự yếu đuối của bản thân vào trong rồi ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh, ra vẻ nhẹ nhàng như bình thường nói: "Haha, tại tối qua em có đọc vài tài liệu thấy người ta bảo Alpha và Omega không phải bạn đời của nhau thì không nên tiếp xúc quá gần nhau nên theo bản năng né tránh haha..." Cậu gượng cười nhìn vào mắt anh, đôi mắt nâu mềm mại dường như ánh lên chút gì đó tổn thương khiến cậu nhanh chóng nghiêng đầu né tránh. "Nhưng chúng ta là anh em mà... Từ nhỏ đã luôn gần gũi với nhau..." Anh lắp bắp, giọng nói có chút bối rối hiếm thấy..._________Nguồn ảnh: T…
- Tác giả: Thất Vi- Dịch: Blog Tiểu Công Tử - 小公子- Bài dịch thuộc quyền sở hữu của Blog Tiểu Công Tử - 小公子, vui lòng không tự ý repost.- Giới thiệu truyện: Nếu một ngày em rời xa anh, em sẽ không để lại cho anh một lời nào. Bởi vì điều em muốn nói với anh, trước đó em đã dùng tất cả tình yêu của đời mình để nói rồi.______"Một người bạn từng nói với em rằng: Thế giới của cậu quá nhỏ, nên trong mắt cậu chỉ có thể nhìn thấy người đó. Cậu nên ra ngoài đi dạo, cậu sẽ thấy thế giới rộng lớn đến mức không có gì là không buông bỏ được." Cô ấy dừng lại: "Thế giới thực sự rất rộng lớn. Em đã gặp đủ loại người trong hai năm qua. Tuy nhiên, trái tim em rất nhỏ, chỉ có thể chứa người đó."________________Mọi người theo dõi các tài khoản này nha, đây là tài khoản chính chủ. Tất cả ID trên mọi nền tảng của blog đều là "blogtieucongtu". Nếu có acc nào khả nghi reup k xin phép, xin hãy liên hệ với t ❤️ Xin mọi người hãy lựa nơi mà đọc, đừng làm giàu cho bọn ă.n c.ắp. Cảm ơn ạ 🙆Wattpad: https://www.wattpad.com/user/BlogtieucongtuFacebook:https://www.facebook.com/Blogtieucongtu/Tiktok: https://www.tiktok.com/@blogtieucongtu?_t=8UhpGf79QP3&_r=1Instagram:https://instagram.com/blogtieucongtu?igshid=YmMyMTA2M2Y=Youtube:https://youtube.com/channel/UCmgRb-37sa9cj9gjb-rI-wA#Blogtieucongtu…
Đoản ngắn box chat của cúp pồ 🐺🐰, cúp pồ Tiramisookay và các "thanh niên mới lớn" của nhà Gai lưu ý: Những mẫu truyện ngắn về couple STJn (Only), SoKa Có thể có tình tiết chính thức hoặc không. Có thể đề cập đến anh tài/couple khác nhưng không phải tất cả, vì là box chat nên sẽ không có các chú lớn ạ Warning: Nhân vật trong truyện không thuộc sở hữu của tác giả, còn lại mọi tình tiết đều là giả tưởng, cân nhắc trước khi đọc. Vui lòng không mang ra ngoài hoặc để chính chủ nhìn thấy. Không cue couple có một trong hai người kia vào. Không cue switch.…
Câu chuyện kể về một bà mẹ đã triệu hồi một con quỷ cấp cao của địa ngục và lập giao ước để cứu sống cô con gái tên Michiko vừa chào đời của bà, hắn đồng ý cho cô con gái của bà mượn trái tim của hắn, nhưng khi cô vừa tròn 15 tuổi thì hắn sẽ lấy lại trái tim và ăn thịt cô, vì thương con nên bà đã đồng ý, vậy là hắn nêm một hình xăm có hình dạng là một bông hoa quỷ sa mạc rất đẹp nhưng cũng rất kỳ dị lên ngực trái của cô, nhưng vì hình xăm trên người cô, nên cô bị xua đuổi và bị mọi người lảng tránh, vì theo họ hình xăm bông hoa đó là là sự giao ước với ma quỷ, và truy sát cô và mẹ cô, khi Michiko vừa tròn 4 tuổi mẹ cô mắc bệnh và qua đời, cô bị dân làng bắt nhốt lại chờ ngày đem thiêu chết, và trong sự tiệc vọng của mình cô đã cố trốn thoát.Trên sa mạc hoang vu và mệt mỏi vì kiệt sức cô bé 4 tuổi ngất đi ,một người thanh niên đứng dưới ánh trăng bạc mái tóc dài màu bạch kim ánh mắt rực lên màu đỏ tươi của máu ,trong ánh mắt ấy là sự tàn độc, lạnh lùng đến rợn người ...!!!…
Lão Bà Ngươi Thật Bổng!Thể loại: BHTT, HĐ, Nguyên Phối x Tiểu Tam, Trinh Thám điều tra phá ánTác giả: Vạn Ngôn Không Đáng Một Khối TiềnĐây là bộ Nguyên Phối x Tiểu Tam thú vị nhất mà mị từng đọc, chưa kể còn là truyện trinh thám điều tra phá án hấp dẫn ( khác hẳn mấy bộ tiểu tam tổng tài cẩu huyết). ĐẶC BIỆT nhất là bạn thụ, quá xá quá xá cực phẩm, làm người ta yêu thích khủng khiếp, mặc dù bạn ấy là YANDERE =))))----------Văn án:Đặt câu hỏi: Đương phát hiện lão công có ngoại tình, làm sao bây giờ?Phương Nhan: Ly hôn!Phương Nhan: Không đúng, không chỉ có phải ly hôn, còn phải mang theo tiểu tam [ cười ]Nhưng nàng nằm mơ cũng sẽ không biết, tại trên đường cảm hóa tiểu tam, nàng cái này chính thê cư nhiên thích thượng tình nhân của chồng trước.Nhân vật chính: Phương Nhan, Giang Tê Ngô; ┃ vai phụ: Đặt tên phế; ┃ cái khác: Trả thù;…
Chỉ là một câu chuyện nói về những suy nghĩ trong lòng một thiếu nữ cấp ba khi lỡ thương thầm một cậu bạn học lớp bên cạnh. Cô gái rất muốn nói hết cho chàng trai biết tình cảm của mình thế nhưng lại sợ...một thứ cảm giác rất hiển nhiên mà ai yêu đơn phương cũng biết đó là sợ bị từ chối. Đến cuối cùng tình cảm từ từ ngày một lớn, mỗi ngày cô chỉ mong gặp người đó một lần cũng cảm thấy thỏa mãn rồi.... Tình cảm không thể nói ra khiến cô cảm thấy có chút vướng nên cô muốn viết nó thành một câu chuyện và thỏa sức ảo tưởng đến những điều tưởng chừng như không có thật... Và lại thêm nhiều diễn biến khiến cô không thể đoán trước được...…