ZERO 9
tên thật của rainee alan leo han zane kazy jbin…
tên thật của rainee alan leo han zane kazy jbin…
Truyện do mình edit để thỏa mãn sở thích cá nhân, do rất thích phần đầu thích luôn phần 2 nhưng chờ hoài không thấy nhà nào edit tiếp, nên thôi tự mình làm vậy ^^Mình edit từ bản convert của bạn Jean bên tangthuvien.vn, cảm ơn bạn rất nhiều.…
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
Tác giả: Điền PhảnThể loại: Ngôn tình, Hiện đạiGiới thiệu : Triệu Thủy Quang mười tám tuổi gặp Đàm Thư Mặc hai mươi tám tuổi.Anh nói: "Tôi hơn em chín tuổi thì sao, điều này thì có gì không tốt chứ? Hết thảy niềm vui tôi chia sẻ cùng em, tấy thảy khổ đau tôi nếm trải trước em."Thế là, người đàn ông cực phẩm này từng bước tiến công, từ cấp Ba cho đến đại học.Cô nói: "Gặp được Đàm Thư Mặc anh là cái phúc lớn nhất trong cuộc đời Triệu Thủy Quang cô, sau này, sẽ không có nữa."Cô nữ sinh ngây thơ cất bước trên con đường đến với trưởng thành, nở ra một đóa hoa say đắm lòng người.Chính bởi vì Triệu Thủy Quang của năm mười tám tuổi gặp được Đàm Thư Mặc của năm hai mươi tám tuổi, không sớm một bước, không muộn một bước, gặp đúng người, đúng thời gian, ai có thể nói đây không phải là niềm hạnh phúc lớn lao?Bạn của năm mười tám tuổi đang làm những gì, có ủ ê về mối tình đầu ngây ngô, có chần chừ về con đường phía trước? Giả như có một đôi tay kiên định, mang đến cho bạn sức mạnh, có một người như thế, mang đến cho bạn ấm áp, chở che cho bạn mà chẳng giữ lại một chút gì cho riêng mình, tương lai phải chăng sẽ khác biệt?Con người bất luận ở độ tuổi nào, tâm thái nào, đều ôm ấp trong mình ước mơ về một tình yêu tươi đẹp, khát khao về một cuộc sống hạnh phúc, không liên quan đến độ tuổi, đây chỉ là một câu chuyện đáng để bạn mỉm cười.…
Truyện có các thể loại như : - Hường phấn, HE, có H, H+…
Truyện Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục của tác giả Phong Hành Thủy Vân Gian thuộc thể loại Huyền huyễn, tiên hiệp, tu ma. Truyện kể về đám nhóc từng ngày lớn lên, đối với cái gì cũng tò mò, cho nên hỏi mẫu thân "Tại sao lại gả cho phụ thân?".Không giống với Đế Bá, nhân vật trong truyện có tính cách khá mạnh mẽ. Ninh Tiểu Nhàn đồng thời cũng là nhân vật chính nói lên: "Nhớ năm đó phụ thân các con bị giam hơn ba vạn năm, ngồi đến sắp chai mông. Mẫu thân tội nghiệp hắn, cho nên trải qua nhiều trăm cay nghìn đắng, đi trăm vạn dặm hành trình, một đường vượt qua mọi chông gai, trảm yêu trừ ma, giết người đoạt bảo, mưu tài hại mệnh. . . . . . Á, dù sao cuối cùng liều chết đã cứu được hắn ra. Phụ thân các con cảm động đến rơi nước mắt, cho nên lấy thân báo đáp! Đã hiểu chưa?"Sau lời giải thích cặn kẽ cuối cùng đám nhóc trăm miệng một lời: "Đã hiểu, hoá ra là cha gả cho mẹ". Được rồi vào nội dung chính thì đây là một câu chuyện giải cứu và bị giải cứu, tấn công và bị tấn công, mưu tính cùng phản mưu tính. Đã đến lúc để chúng ta bắt tay vào tựa truyện này rồi đấy.…
Author : Nô , KK Đây là fic đầu tiên của 2 chị em tui về WMatsui hay JuriRena ....con thuyền từ lâu đã tiến hóa trở thành tàu ngầm và khiến fan ngày đêm mong chờ được thấy moment .…
Không copy truyện khi chưa có sự cho phép mình🚫,chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Năm mười bảy tuổi, tôi học được cách gói gọn toàn bộ thế giới của mình vào một bóng lưng.Người ta nói tình yêu tuổi học trò như một cơn mưa rào mùa hạ, dẫu có bị cảm lạnh thì người ta vẫn muốn đắm chìm trong đó một lần nữa. Nhưng đối với tôi, cậu không phải là cơn mưa rào, cậu là khoảng trời xanh thẳm mà tôi chỉ có thể đứng từ xa ngước nhìn. Có những lời nói chưa kịp gọi thành tên đã phải gửi lại cho gió thanh xuân, có những tình cảm rõ ràng là của hai người nhưng suốt mười mấy năm dài chỉ có một người biên kịch, một người diễn và một người đau.Thanh xuân của tôi không có tiếng pháo hoa rực rỡ, chỉ có tiếng thở dài rất khẽ sau làn áo trắng sân trường.…
Chuyện chỉ đc đăng bởi Kuro-kun tại Wattpat nếu có đang chỗ khác sẽ thông báo…
dành cả thanh xuân để crush một người :))…
Tâm tư dấu sâu trong đáy lòng. Tôi chẳng thể nói được với bất kì ai, đành nói với chính mình mà thôi...…
truyện này Tớ tự viết nên không hay lắm mong m.n thông cảm cho a~ sr nếu có sai chính tả hay thiếu từ nhé có ném nhiu cũng nhận hết :)…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
Truyện kể về một bợn trẻ đa năng bị xuyên thành nữ phụCredit by @shell_team và @shynnpham123…
Những câu chửi hay và câu chống lại câu chửi ó..ò..ó mà.!hihi…
Đồ ngu tôi chẳng bao giờ yêu cô cả…
Ảnh bìa không thuộc quyền sở hữu của mình!…
"Tây Môn Khuynh Tuyết, bắt đầu từ ngày hôm nay, ta là phu quân của nàng, cho nên, nàng chỉ có thể nhìn một mình ta, nếu không, chính tay ta sẽ thân thủ đào đi đôi mắt của nàng...." -Vương Lạc Phong----"Tây Môn Khuynh Tuyết, nàng muốn làm gì cứ việc làm, ta muốn nhìn xem, là ai dám chạm vào thê tử của Vương Lạc Phong ta đây..." -Vương Lạc Phong----"Tây Môn Khuynh Tuyết, nàng không cần phải sợ, đã có ta đây, ta sẽ bảo vệ nàng..." -Vương Lạc Phong----"...Tây Môn Khuynh Tuyết...ta xin lỗi...nhưng ta đã yêu tiểu Liên mất rồi, xin nàng tha thứ cho ta..." -Vương Lạc Phong----"Tây Môn Khuynh Tuyết! Ám sát bổn vương, hãm hại Phượng Bạch Liên hoàng hậu, nay trẫm tuyên bố, chém đầu tại chỗ!!!" -Vương Lạc Phong----"Tây Môn Khuynh Tuyết ta, chưa từng hối hận bất cứ việc gì mà ta đã làm, ta chỉ hối hận một việc, đó chính là đồng ý gả cho ngươi!!" -Tây Môn Khuynh Tuyết----…