Mùa Hạ Chưa Từng Là Của Chúng Ta
"tớ tên là thanh tịch nghĩa là sự im lặng đến tận cùng cậu là Hạ Phong nghĩa là cơn gió đầu hạ vội vã"…
"tớ tên là thanh tịch nghĩa là sự im lặng đến tận cùng cậu là Hạ Phong nghĩa là cơn gió đầu hạ vội vã"…
"Ưtf?? Sao m lườm t?""Mắt lé th chứ có lườm đâu bà:<"..."Ê, thấy anh đây đẹp zai ko?""Nhỏ này khùng hả trời?"-pov…
Truyện Người yêu của Trần Tổng xoay quanh 1 cô gái tên Như và 1 chàng trai tên Huy…
Được viết bởi @Tuiluneyy…
Câu chuyện kể lại quá trình bị bẻ cong của 1 cái (con, thằng...nói chung là tác giả cũng ếu biết) trym…
Ngày 13/5/2026, tôi gặp em trong một nhóm viết truyện. Khi ấy, em xuất hiện như bao người khác, chẳng có gì quá đặc biệt. Thế nhưng, chính em lại là người khiến tôi nhận ra rằng trên đời này vẫn còn có những người tốt bụng và dịu dàng đến như vậy.…
Mộng Vân Thanh giương đôi mắt lơ đễnh đang mải mê ngắm nhìn trời xanh lên đến đỉnh đầu. Phát hiện ở đó tự bao giờ đã nở hoa. -" Anh làm gì thế?" Đoàn Cảnh Điền hướng ánh mắt sâu hút hồn người tựa như đại dương lên đỉnh đầu cô. -" Anh ấp hoa." ----------------------------------------------------------------------- Chúng ta của những năm tháng ấy, sống hết mình vì thanh xuân và mùa hè. Hồi ức về xanh trong với những áng mây trắng vang vọng cùng thanh âm ấy sẽ luôn được ghi nhớ thật sâu, thật sâu đến tận những ngày tháng sau này.…
"Năm đó, tôi gặp được cậu, thiên thần mang sợi dây của cả cuộc đời tôi"19-9-23IsabachiBllk//NtTh//…
1 cô gái là Tử Thần mạnh nhất Lục Giới nhưng do 1 lần bất cẩn mà cô lại xuyên vào 1 thế giới mà cô không hề hay biết, năng lực của cô vẫn còn nguyên nhưng đã bị phong ấn. Cô phải làm sao đây??Ta là Tử ThầnNếu thế giới ghét taTa cũng sẽ ghét thế giớiNếu thế giới muốn giết taThì hãy nhìn lại bản thân lần cuối trc khi nằm dưới lưỡi hái của ta........…
Bạn đã từng yêu? Bạn đã yêu người đó như thế nào? Bạn nhận ra tình yêu đó từ khi nào? Bạn và người đó đã yêu được bao lâu? Bạn có giữ được tình yêu đó hay không?...Với tôi, những câu hỏi đó không quan trọng, quan trọng là bản thân đã được nếm vị của tình yêu.…
Cuộc sống của tôi đang vốn bình yên đúng như tên gọi của chính mình An NhiênThế nhưng mỗi việc vốn là do ý trời, có lẽ do cuộc sống tôi quá yên bình Nên họ đã đệm thêm một nốt nhạc Một nốt nhạc khiến tôi mãi khắc vào tim…
Tôi yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên ... yêu cậu hơn cả chính bản thân mình , tôi có thể làm mọi thứ vì cậu ... không mong cậu có thể yêu lại tôi , chỉ muốn cậu đừng tổn thương tôi quá nhiều…
Câu chuyện xoay quanh về 3bb nhà ta với ba cô gái gặp được trong chuyến đi này và giữa họ có những bí mật răt lớn nhưng không ai biết ( chỉ có au mới biết thôi 😁😁) Nếu ai muốn biết thì vào truyện nha…
Cốt truyện từa lưa tè le =>Chỉ cần tôn trọng các nhân vật vì đây đều là người thật , fic vui vẻ nên hãy đọc một cách thoải mái , việc viết lách của tui không tính là giỏi , vẫn mong nhận phản hồi và góp ý tích cực . [SGP_NQuy] Người bạn đặc biệt : là bộ thứ 3 của tui , hãy ủng hộ nhé ♡♡♡…
"Thừa Thừa, rốt cuộc anh là thương yêu hay là thương hại""...""Em hiểu rồi, tạm biệt""Minh Hạo, chờ anh"…
Hành trình về Izana đang tỏ tình với Kakucho nhưng vì em quá ngốc để nhận ra.Warning:Lệch nguyên tác,ooc…
Em chỉ là đứa đi cop của Shinn để tổng hợp trên này đọc cho tiện thoi ạ >
Chuyện tình yêu trắc trở của cô nàng Thiên Bình và anh chàng Nhân Mã…
Hoàng hôn dốc xuống một thửa ruộng, cánh cò sải rộng, ánh vàng ngập một vùng đất phù sa, cái hương sáng sớm trút đều những giọt sương và rớt mình xuống dòng kênh hiền như lòng mẹ.Tôi ngồi trên cái ghe nhỏ nhỏ của chú Thách, chen chúc với tụi trong xóm để chạy dọc một con sông, nghe đều nhưng âm thanh sống nhịp nhàng từng hơi một, những tiếng chim rộn ràng sáng sớm, tiếng nước chạy rào rào qua cái đập xả nước, tiếng xuồng máy tạch tạch qua lại buổi hoàng hôn, nôn nao, vội vã hay cái tiếng lá rất nhẹ, rất khẽ xuyên qua những rặng dừa nước bùi ngùi nhìn thời gian trôi lặng. Và kết lại bằng cái tiếng Thị Trấn nhộn nhịp, ồn ào.Ký ức của tôi về những ngày đến trường đẹp hơn bao giờ hết, chả hiểu tại sao, tôi thích suy nghĩ rằng ngày mai mình sẽ…chết, điều này đồng nghĩa với việc từ ngày mai tôi sẽ không còn cơ hội lắng nghe những âm thanh mà mình thường nghe hằng ngày, không được thấy những màu sắc rộn ràng của cánh đồng quê, không được ngửi những hương mạ non thoang thoảng như hương sắc thoáng qua của một đứa con gái mới lớn, hay đơn thuần hơn là tôi sợ không kịp nói một điều gì đó mà tôi cảm thấy cần thiết! Cứ thế, vì vậy mà từ khi nào, tôi tập cho mình một thói quen hưởng thụ, hưởng thụ tất cả những sự lặp đi lặp lại một cách mới mẻ!…