Sếp tôi là tình cũ
Chuyện tình cảm giữa giám đốc và cô thư kí…
Chuyện tình cảm giữa giám đốc và cô thư kí…
câu chuyện nói về một cô học sinh chuyển trường là tôi phải quen với mọi thứ mới lạ như giáo viên, môi trường học tập, bạn bè và cả tập thích nghi với việc bắt đầu cảm nắng cậu bạn ấy nữa ;))…
" cậu nhất định phải trở thành người tốt nhé ' _ năm ấy tôi đã nói với Lăng Diệc Nam như vậy , thật mong lời hứa giữa tôi và cậu sẽ không bị lãng quên .…
Buồn…
Lưu Bá Hy là một chàng trai 12 tuổi, mồ côi mẹ và bị bạn bè xa lánh. Hắn bị bạn bè chế giễu càng ngày càng nhiều. Trong cơn giận dữ hắn nảy lên một ý tưởng điên rồ. Từ đó chàng trai ngây thơ, hiền lành hóa thành sát nhân ác quỷ....…
- Có người hỏi tôi: "Thanh xuân có đáng nhớ với cậu không?"Tôi nói:"Rất đáng nhớ". Chính xác là thế, đó là thời gian tôi được làm sống dậy những cảm xúc đầu đời, những điều thú vị mà tôi chưa tìm thấy ngoài kia :). Và đặc biệt hơn, tôi đã có một thứ tình cảm mà người ta hay nói là lâu quên nhất, à đúng hơn là sâu sắc nhất, đến mãi khi tôi về già tôi vẫn không quên được. Thứ đó chắc ai cũng biết? Đó là tình cảm thanh xuân…
Nói về câu chuyện tình của 1 tên nói dối lần đầu biết yêu thực sự và cô gái đã trải qua 2 cuộc tình không như ý muốn. Liệu cả 2 người họ có thể chấp nhận nhau ??? Mong các bạn thích vì đây là câu chuyện cura chính tôi tự viết ~ WR ~ 22…
Ngoài đời hắn là chủ tịch hoàn mỹ, là người chồng tuyệt vời trong tim tất cả phụ nữ, nhưng khi màn đêm buông xuống hắn lại là đại ca hắc đạo lãnh quyết vô tình giết người không rớm tay . Cô bị người thân chán ghét, bị vị hôn phu lừa gạt, bị mẹ kế và người chị cùng cha khác mẹ hãm hại.Họ gặp nhau trong một lần xe hắn tông phải cô. Liệu cuộc gặp gở định mệnh này có làm tan chảy trái băng giá của hắn và chửa lành trái tim chịu nhiều tổn thương của cô hay không…
Truyện mang tính chất lãng mạn của 1 tràng hoàng tử và 1 cố gái nhà hạng trung…
PROLOGUE :Họ không nên gặp nhau.Không nên thân thiết.Không nên yêu.Nhưng nếu không có họ, thế giới đã không sống sót được đến hôm nay.___________Tên cô là Linh San.Mắt màu nâu tro, giọng nói mềm như lớp bụi mỏng phủ lên bản nhạc dang dở.Cô từng là học sinh giỏi toàn diện, sống trong một gia đình đủ bình yên để không cần mơ mộng.Thiên Bình - cô mang vẻ ngoài dịu dàng đến mức tưởng như dễ gãy.Nhưng bên trong, San là một vùng sáng kiên định :Nếu thế giới không công bằng với ai đó, cô sẽ cúi xuống chữa lành.Và nếu có ai cần được cứu, cô sẽ là người đầu tiên chìa tay ra - dù điều ấy mang theo cái giá rất đắt.___________Tên cậu là Việt Khôi.Trầm, thông minh, sắc bén.Lý trí như máy, nhưng ẩn trong mắt cậu là một tầng cô đơn không đo được bằng đơn vị vật lý.Cậu không hay nói.Không cần được chú ý.Chỉ cần một người hiểu được lý do vì sao cậu sống - và vì ai.Cậu không phải người hùng,Chỉ là một người đã chọn đứng sai phía của xã hội,Miễn là phía đó có cô gái ấy._____________Hai người gặp nhau khi thế giới chưa sụp đổ.Yêu nhau khi thế giới đang mục ruỗng.Và chết khi không còn ai muốn hiểu họ.Nhưng lần này, xã hội không cần hối hận. Nó chỉ cần sống tiếp.______________✦ Tựa truyện: "Người Mang Sáng"Một mối liên kết bị giấu sau dấu "#".Một chuyện tình bị xã hội gọi tên là" sai ".Và một ánh sáng từng cứu người - cho đến khi không còn ai muốn được cứu nữa.#NgườiMangSáng…
Truyện kể về Pond một chàng tôi tớ của gia đình Tangsakyuen, anh ta đem lòng yêu phải cậu chủ của mình là con trai cả của nhà Tangsakyuen. Hai người thuộc hai tầng lớp khác nhau họ lại sống trong thời kỳ phân biệt những người thuộc cồng đồng LGBT....…
Linh hồn bảo vệ chủ nhân…
😇BạN CầN NhìN SâU VàO CõI LònG MọI NgườI,GiốnG NhƯ ĐanG QuaN SáT Họ VậY😇…
• Tác giả: Trúc Dĩ.• Thể loại: Ngôn tình, sủng.• Tóm tắt:Vào một đêm tình cờ, không biết số trời đưa đẩy thế nào mà Ôn Dĩ Phàm lại cùng thuê chung nhà với Tang Diên - người từng bị cô cự tuyệt hồi cấp ba.Nước giếng không phạm nước sông, như hai người xa lạ sống cùng một mái nhà.Cuộc sống yên bình như vậy cứ thế trôi qua.Cho đến một hôm vào buổi sáng đó.Rõ ràng tối đó Ôn Dĩ Phàm vẫn nằm thoải mái trên chiếc giường trong phòng của mình, vậy làm thế quái nào sáng hôm sau cô lại tỉnh dậy trong phòng của Tang Diên???Sau khi biết mình bị mộng du, Ôn Dĩ Phàm chỉ có thể giải thích và xin lỗi anh. Nhưng rồi chuyện này vẫn tiếp tục tiếp diễn, cô đành thương lượng cùng anh, đề nghị anh khoá cửa phòng trước khi ngủ.Tang Diên lơ đễnh trả lời:"Em sẽ cạy khoá"Ôn Dĩ Phàm nhún nhường nói:"Tôi nào có bản lĩnh đó""Để cùng chung chăn gối với tôi"Tang Diên chậm rãi giương mắt, không tập trung"Em có cái gì không làm được"Ôn Dĩ Phàm yên lặng hai giây, thành khẩn nói:"Nếu đúng thật như vậy anh nguyện ý khoá cửa sao?""...""Vậy tới luôn đi"
Giá như chúng ta đừng phải quan tâm đến mọi thứ. Giá như thế gian chỉ có mỗi chúng ta…
hạ tháng 7, hạ tháng 9.nếu hạ còn thương em thì hạ hãy về với em.- hạ thương em -…
"Đóa bồ công anh bay trong gióMột nhánh nhỏ bé, bên ô cửaNgước lên nhìn trăng, đêm bão bùngChẳng còn được thấy, nắng mai nữa"Định kiến xã hội đã lẩn khuất phía sau chúng ta, nhưng trách cho số phận thật hẩm hiu.…