Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
nàng quyến luyến sự dịu dàng của Cô, ham muốn sự trân trọng của cô với nàng. Trên thế giới cô độc lẻ loi này, dường như chỉ có mình cô thương nàng, thương vô điều kiện. Nhưng cuộc đời không phải câu chuyện cổ tích, mà nàng cũng chẳng phải công chúa lọ lem có thể với tới hoàng tử. nàng buộc phải ra đi, bỏ lại cô điên cuồng tìm kiếm hình bóng nàng.Nhiều năm sau gặp lại, cô đã trưởng thành, vòng tay càng thêm vững chãi có thể bảo vệ nàng chu toàn, nhưng vì sao nàng lại không muốn trở về bên cô nữa?…
Tác giả: xlyksSummary:Khi Izuku phát hiện ra lý do thực sự khiến Katsuki cứ hy sinh mạng sống vì mình, hắn biết mình phải hành động.Sau cùng, bất cứ điều gì cũng có thể nếu đó là vì Kacchan.HoặcIzuku cảm thấy mình nợ việc đáp lại một tình yêu với Katsuki.Mới tập edit, chỉ đúng tầm 80%.Bản dịch vẫn còn sai sót và chưa có sự đồng ý của tác giả, yêu cầu không mang đi nơi khác.Ngôn ngữ thô tục, OCC, không dành cho phụ nữ có thai, đàn ông đang cho con bú và bông tuyết nhỏ nhắn, không chịu được mời click back.Link gốc: https://archiveofourown.org/works/45941701/chapters/125684098?view_adult=true…
Hắn thật sự là một thằng khốn khi tự ý bước vào đời anh rồi bỏ anh lại như thế.Dù hắn có sa địa ngục hay lên thiên đàng (mà một thằng tồi như hắn thì làm quái gì lên được thiên đàng) anh cũng sẽ tìm hắn và lôi đầu hắn trở về...---------------------------------------------------• Cấm sao chép reup dưới mọi hình thức khi không có sự cho phép của tác giả. Truyện chỉ được đăng ở wattpad.…
Kết: HE (nhấn mạnh là HE)Đã Hoàn với 12 chương và 2 phiên ngoại!Truyện ngắn, nhưng cũng gần như ngang ngửa mấy bộ khác. Một bộ truyện chỉ đơn thuần do Harry tự sự. Cốt truyện sẽ bắt đầu từ sau khi Harry từ kiếp trước quay về và đã tiêu diệt xong Voldemort. Văn bản:Tôi thường hay tự hỏi, tình yêu bình yên, không nhiều sóng gió rốt cuộc là gì. Mãi sau này, tôi quen Snape. Người đàn ông già của tôi, tôi mới hiểu, tình yêu giản đơn, không cần mãnh liệt, không xô bồ, cũng không xáo trộn ích lợi là gì. Đó là tôi yêu ông, ông cũng yêu tôi. Cũng là khi, tôi nói, ông nghe. Tôi làm, ông chịu. ....Trích dẫn: Phần ngoại truyện: kí sự của con trai:"Anh em bọn tôi khá sợ cha già, còn cha nhỏ thì chả sợ gì. Cha nhỏ rất hay tỉ tê về mọi thứ trên đời, thậm chỉ cả những chuyện nhỏ nhặt nhất. Tôi đã nghĩ là cha già sẽ chẳng thèm quan tâm gì tới.Nhưng lần nào, tôi cũng nhìn thấy cha già đáp lời cha nhỏ như thể, ông ấy đã lắng nghe toàn bộ mọi thứ chẳng sót cái gì. Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận biết là cha già thật ra cũng rất yêu cha nhỏ. "…
Summary: "Tuy rằng ngươi đã thay đổi, nhưng Phong Tín thì không." Mộ Tình thẳng thừng nói. "Hắn ta vẫn - trung thành tới tận phút cuối cùng. Tuy hắn ngu như bò vậy, và chẳng bao giờ có thể tự mình tìm ra hoặc chú ý tới bất kì điều gì, nhưng mà ngươi yêu hắn vì điều đó, vậy nên cũng không thể trách hắn được đúng không? Tên đó rất thích đánh nhau, nhưng mà cũng rất - tốt bụng. Tốt bụng và trung thành với tất cả những ai may mắn có được tình cảm của hắn."(Và y thì chưa bao giờ có được sự may mắn đấy cả)Kiếm Lan mở to mắt, nhìn chằm chằm vào y."Cái gì?" Mộ Tình cáu kỉnh hỏi lại."...Ta không còn yêu hắn nữa, nhưng ta nghĩ ngươi thì có." Kiếm Lan chốt hạ.-Title: Tear out this graceless heart (and hope that you will treat it well)Author: juurenshaOriginal work: https://archiveofourown.org/works/21721537Translator: feqiNote:- Chưa có sự cho phép của tác giả, xin đừng mang ra khỏi acc wattpad này nhé- Bản dịch chỉ đảm bảo đúng khoảng 80% nguyên tác- Bản dịch đầu tay ăn mừng sự kiện FengQing week 2022…
" Sẽ chẳng ai muốn yêu một người xấu xí như tao đâu Jimin"Taehyung thảy viên đá trên tay xuống đất cùng lúc ngước mắt lên nhìn Park Jimin vẫn còn đứng tồng ngồng trước mặt mình. " Ôi thôi bạn tôi ơi, làm ơn đi. Mày đã ủ rũ như thế này được 2 tiết rồi đấy, đứng lên đi nào"Mặc dù Jimin đã dùng tông giọng chán ngắt đó nói với anh đã là lần thứ en nờ phẩy nhưng Taehyung vẫn chẳng phản ứng lại gì nhiều ngoài cái lắc đầu dường như đã trở thành một thói quen. " Học làm gì nữa khi mà mang trên mình khuôn mặt xấu xí này cơ chứ. Chẳng để làm gì"........…
tác giả: bánh bí ngô.tên đã được đổi.ooc. các tình tiết không có thật. hạn chế tin vào những gì được viết ra."choi hyeonjoon sao mà cứng đầu quá.""đừng có chia tay tôi. tôi mách bố đấy."…
Ngược.Gemini vốn dĩ là người yêu của người chị quá cố của Fourth,nhưng nay lại trở thành người một nhà cùng với cậu.Căn nguyên của tình yêu luôn đau đớn đến khó tả,chân thành chưa thể nào là chân tình mãi mãi.…
Tên gốc : Khoái lai tố đềTác giả: Tiểu Ngô QuânTình trạng: Hoàn thành 100 chương | Tích phân: 824,795,136 Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Hoan hỉ oan gia , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , 1v1Văn án: Ở trường Thanh Thành Nhất Trung, có hai nhân vật nổi tiếng: một là Tống Mãn, người còn lại là Sở Phùng Thu. Tống Mãn là bá chủ lớp thường, nổi tiếng là một nữ Ma Vương chuyên gây rối và luôn đứng cuối bảng trong các kỳ thi.Trong khi đó, Sở Phùng Thu là học bá của lớp chọn, không chỉ học giỏi mà còn có ngoại hình xinh đẹp, thông thạo chơi đàn violin và piano, đúng chuẩn nữ thần trong mắt mọi người.Ban đầu, hai người này chẳng liên quan gì đến nhau. Cho đến một ngày, Sở Phùng Thu tình cờ thấy Tống Mãn giải một bài toán khó thuộc dạng Olympic Toán chỉ trong vài phút - bài toán mà Sở Phùng Thu phải mất đến mười phút để suy nghĩ và vẫn chưa giải được.Sở Phùng Thu: ???Cô bạn học này chắc chắn có điều gì đó rất đặc biệt!Thế là, Thanh Thành Nhất Trung bất ngờ có một tin sốt dẻo: Nữ thần của lớp chọn bắt đầu theo đuổi nữ Ma Vương của lớp thường!!!♂ Kinh ngạc! Học bá và học sinh cá biệt (học tra) hẹn nhau ở rừng cây nhỏ để làm gì? Làm đề năm ba sao?! ♂Câu chuyện vườn trường nhẹ nhàng, nơi thanh xuân tràn đầy những tình huống dở khóc dở cười.Đây là một câu chuyện bách hợp ngọt ngào, với những tình tiết thú vị và cảm động.Đặt gạch trước bộ này :33…
~ Tôi thương em, em thương tôi bằng tất cả những gì chúng ta có được. Nhưng giữa chúng ta lại có một ranh giới quá lớn, đó là gì và liệu chúng ta có tìm thấy nhau ? Hay chúng ta sẽ vì điều đó mà buông bỏ nhau ? Au: mooncaca…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Jaeyun vỗ nhẹ lên cánh tay Heeseung. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Jaeyun mặc, Heeseung nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ. "Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Heeseung còn nghe thấy được, vậy mà Jaeyun lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Jaeyun, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Yunie vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"-Chuyển ver:Kang Daniel - Sim JaeyunOng Seongwoo - Lee Heeseung-Mình chuyển ver chưa xin phép tác giả nên nếu tác giả yêu cầu gỡ thì mình sẽ gỡ ngay truyện ạ…
Khi người ta thề nguyện yêu thương và thủy chung trọn đời,thì một trong những lời hứa đẹp đẽ và hợp lý nhất thường là:"Cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta."Nhưng... có ngoại lệ không?Có một đôi tình nhân nào đó mà đến cả cái chết cũng không thể chia cắt được họ hay không?Đã từng có người, dù biết rõ con đường trước mắt sẽ vô cùng gian khó,vẫn kiên cường tiến bước, không bao giờ chấp nhận thất bại hay nghĩ đến chuyện quay đầu.Với họ, không có gì đáng để thương hại.Bởi vì chẳng điều gì có thể ngăn cản được thứ mà họ muốn bảo vệ.Họ không cần sự cảm thông.Thứ họ vô thức kiếm tìm... là một người đồng hành,là kẻ có thể thấu hiểu bản thân họ là ai, vì sao họ tồn tại.Những lời bảo vệ, những lời ca tụng - tất cả chỉ là thứ đi kèm.Không phải vì hắn không thể cho cô những điều đó,mà là vì chúng chưa từng nằm trong số những điều cô cần.Thứ duy nhất cô mong cầu... thật ra rất đơn giản.Vậy mà, ngoài hắn ra, tất cả mọi người đều phủ nhận nó.Điều duy nhất hắn mang đến cho cô -là sự công nhận rằng: cô đang hiện hữu trong một thế giới vốn luôn chối bỏ sự hiện hữu đó.Hắn là người dạy cô hiểu, sự tồn tại của cô có ý nghĩa.Có lẽ người khác sẽ cho rằng cô quá ích kỷ.Nhưng với họ, đó đơn thuần chỉ là một nhu cầu.Chỉ cần cả hai cùng nguyện ý chấp nhận sự tồn tại của cô,thì phần còn lại của thế gian...cứ để mặc nó đi.Nếu đến sinh - tử còn chẳng thể chia cắt được họ,vậy thì còn điều gì có thể ngăn trở?Bởi vì họ là chính họ.…
Nếu như vào một ngày, chúng ta cảm thấy chán nhau thì sao..? Không còn là những nụ cười hạnh phúc, những cái ôm đầy âu yếm hay những khoảnh khắc nồng cháy. Tất cả những gì sót lại chỉ là sự im lặng đầy ngột ngạt và những ngờ vực không đáng có..?Nếu như ngày ấy đến, hai ta sẽ phải làm gì?-----• Full | 26.3.24 - 21.4.24 •• Đây là fanfic, các chi tiết trong truyện trừ tuyến nhân vật không liên quan đến cốt truyện của [Ansatsu Kyoushitsu].-----Written by @yurim_129…
Lần đầu bị rủ rê xem BL Thái, hay ngoài sức tưởng tượng lun á. CP chính HE mĩ mãn ko còn gì để bàn cãi r, nên tui viết một fic nho nhỏ để kỉ niệm CP gắn tên lửa Vegas- Pete ( chưa có cái phim nào mà khiến tui cuồng phản diện tới z luôn á, Vegas cái đồ badboy nhà a, nhất định phải yêu thương cưng chiều bé Pete lên trời mới có thể xóa bỏ những gì a gây ra cho bé đó nha )Cp chính: Vegas x PeteCp phụ: Kinn x Porsche, Pol x Arm, Kim x PorschayThể loại: biến thái tâm thần phân liệt ôn nhu thiếu gia công x bình thường ngu ngơ nhưng máu điên cao không kém bố con đứa nào vệ sĩ thụ.…
"Thanat trầm lặng như mùa đông kéo dài cả năm.Pichetpong lại là cậu nắng nhỏ, tay cầm que kem, miệng cười tươi, bước vào cuộc đời Nut như thể cậu chưa từng sợ lạnh."Một câu chuyện học đường giữa nắng và băng, giữa ly americano đắng và viên kem vani socola tan chảy.Khi người dương quang chủ động bước tới, liệu người đóng băng có kịp nhận ra - mình cũng biết yêu?…
Thanh xuân là một loại trải nghiệm tuyệt vời nhất mà mỗi chúng ta đều có được, dù là nuối tiếc, hay trọn vẹn thì nó cũng sẽ đẹp theo cách riêng của nó. Chúng ta tuy không cùng chung huyết thống, nhưng chẳng khác gì người một nhà. Cùng nhau trải qua hết tất thảy những thăng trầm của thanh xuân, trải qua những điều đẹp đẽ đáng có nhất trong tuổi trẻ. Mỗi bước ta đi đều sẽ là những bước ngoặt lớn của cuộc đời, trải qua những điều đau lòng không đáng có mới phát hiện ra thế giới tàn khốc thế nào. Hóa ra bão tố mưa giông sẽ dừng lại sau cánh cửa nhỏ năm đó, ấm áp, vỗ về những trái tim nhỏ bé đầy rẫy vết thương lòng. p/s: truyện chỉ đọc để giải trí, không hoa mĩ, không cầu kì, và đây là bản sửa cho nên mình vẫn sẽ giữ nguyên cốt truyện ban đầu của nó, chỉ sửa vài chi tiết thôi ạ, vì là truyện đầu tiên của mình cách đây 6 năm trước, cho nên dù cốt truyện có chút thô sơ nhưng mà mình vẫn sẽ chỉ sửa lại câu văn sao cho phù hợp thôi ạ, còn tình tiết vẫn sẽ giữ nguyên nha, và nhân vật hay couples mình vẫn sẽ để nguyên vẹn như thế. Cảm ơn mọi người. [Thiên Ân]…