Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cp: Lý Tự Thành x Chu Từ Kiểmtóm tắt: Lý Tự Thành phá được kinh sư sau đơn kỵ vào thành, ở vạn tuế Sơn Đông lộc cây hòe già hạ bắt được hơi thở thoi thóp Sùng Trinh hoàng đế, cũng đem này mang về binh doanh cứu trị. Chu từ kiểm tỉnh lại phát hiện chính mình treo cổ tự tử chưa chết lọt vào nghịch tặc trong tay, quyết định muốn lấy một loại khác phương thức trọng chỉnh đại minh giang sơn......…
"Khi nhớ về những tháng năm thanh xuân, điều hiện lên rõ nhất trong ký ức tôi là hình bóng của em...Em từng là một cô gái nhỏ bé ngồi bệt dưới đất, chịu những cú đánh vô tình của cuộc đời.Em từng có những khoảnh khắc lạc lõng giữa nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, khi những dòng máu khẽ chảy qua vết cắt, mang theo chút an ủi mỏng manh.Mà là ánh trăng sáng trong đêm...Là khoảng trời đầy trong sáng.Là khoảnh khắc có anh và tôi, chẳng màng thế giới ngoài kia,Cùng bước dưới lòng thành phố, với những nụ cười vô tư và ánh mắt thầm trao.Khoảnh khắc ấy, như khắc vào thanh xuân chúng tôi một mảnh ký ức chẳng thể phai mờ..."*…
Thiên hạ truyền tụng Lý Trầm Chu và Triệu Sư Dung như một đôi phu thê hiếm có của võ lâm. Hai người đồng tâm, một trấn một quyền, một định thế, lời nói của họ đủ khiến phong vân chuyển sắc, giang hồ cúi đầu.Nếu Trầm Chu thâm trầm như vực biển, mưu lược giấu dưới vẻ tĩnh lặng thì Sư Dung đoan quý như ngọc đài, dung mạo cùng khí độ đều khiến người đối diện không dám khinh nhờn.Sư Dung từng nói: "Trầm Chu vừa là thầy, là sư huynh, lại vừa là tri kỷ, ta vừa kính lại vừa yêu"Họ yêu lại kính trọng nhau như tri kỷ, sóng vai đứng trên đỉnh quyền lực, trở thành bá chủ khiến bách phái vừa kính vừa sợ.Giang hồ chỉ thấy được hào quang sau này, lại không ai hay biết-thuở niên thiếu, giữa sơn hải mờ sương, tình cảm của họ từng như thế nào. Khi ấy chưa có quyền mưu, chưa có sát phạt, chỉ có ánh mắt tương giao, lòng người rung động, đẹp như một giấc mộng. Chỉ là những ngày ấy, sớm đã bị thời thế vùi sâu, như thuyền chìm dưới sóng, như hoa rơi trong sương.…
Nếu là yêu hồ, vậy không thể đến bên Minh Đế... Nhưng sau này, nếu nàng là người, hắn là người, vậy có thể đến bên nhau chứ?"Thiên Y, nàng thật ngốc! Tại sao còn nhung nhớ hắn - kẻ đã phụ bạc nàng cơ chứ?!" Hạo Quân gầm lên."Có lẽ... Ta đúng như ngươi nói... Ngốc nghếch". Thiên Y nước mắt lăn dài, nhìn lên bầu trời ban đêm cao vời vợi, một màu đen đặc quánh.Yêu hắn... Chính là quyết định ngu xuẩn nhất của nàng trong quãng đường tu tiên này!…