Biển động
Như sóng biển, lúc êm ả lúc bão tố, liệu ta có thể bên nhau mãi mãi...…
Em có muốn chơi một trò chơi không…
Truyện nói về những việc ở homework…
một người đối với tôi như em. và một người đối với em như tôi.một tình yêu như thế sẽ chẳng bao giờ có được lần thứ hai trong đời.chẳng ai biết được.nhưng hai ta vẫn luôn thấu rõ.//we always knowcouple: hwangnielend: 6.7.2019❕oneshot…
Lần gần nhất Úc Trữ công chúa hồi kinh là vào đầu mùa tuyết năm Long Khánh 17. Trận tuyết năm ấy rất lớn, nhưng bên ngoài cung Cảnh Đức, tuyết lại không ngập đến mắt cá chân. Đêm xuống, gió ngừng thổi, ánh trăng sáng rực mà lạnh lẽo, nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được tuyết dần rơi xuống từ đầu cành cây, những bông tuyết nhỏ xíu lạnh giá lặng lẽ rơi ở đó, hoàn toàn đối lập với những âm thanh vội vã, chói tai chốn thâm cung. Bên ngoài loáng thoáng truyền đến những tiếng bước chân đạp trên tuyết, từ đầu bên này đến đầu bên kia, rồi lại chậm rãi dạo bước từ đầu bên kia đến đầu bên này, giống như đang lưu luyến thứ gì đó ở đấy, cứ chần chừ không đi.…
Những câu chuyện của bộ phận văn phòng nhà máy. Nơi có những tình huống, mối quan hệ dở khóc dở cười của những nhân viên văn phòng.…
này, tớ thích cậu…
Cảm ơn vì tất cả. Đã đến lúc ta phải buông tay nhau rồi!…
Chỉ là những trích dẫn mà mình vô tình sưu tầm và yêu thích.…
Nói rằng triệu năm vẫn chờ, chỉ là một lời nói suông mà thôi. Nhưng tôi biết, có người vẫn chờ hàng ngày, trong im lặng...…
Một vài chi tiết vụn vặt hàng ngày.…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
Park Jimin nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, vẫn là hình bóng người kia. Min Yoongi cả hai kiếp đều làm nó sống không yên.Min Yoongi lại dồn hết nỗ lực, cứu vãn lại một lần nữa dù cơ hội chỉ bằng chút chỉ thưa tơ thừa, kiếm lại Park Jimin lúc đó._Chúc mn đọc vui vẻauthor: Bánh xe bò. (ThyTrnPhm3)Bắt đầu: 10/7/2025.…
Một câu chuyện về một con người, một người chẳng có gì trong tay, bị phá huỷ trong niềm tin, suy nghĩ và đức tin…