Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những câu chuyện về hiện thực xã hội.Đây là tác phẩm đầu tay của piu, còn nhiều thiếu sót mong các đọc giả sẽ ủng hộ ,cảm nhận và cho piu thật nhiều lời nhận xét,:~ Đây không phải 1 bộ truyện liền mạch mà là nói về những mẫu chuyện nhỏ về cuộc sống, cuộc đời, lẫn cả tình bạn và tình yêu,,..Mỗi chương sẽ là những câu chuyện khác nhau, Là kiểu truyện "tôi kể-bạn nghe"*Nếu bạn hứng thú với những câu chuyện của piu và muốn reup nó, piu mong rằng bạn sẽ ghi cre rõ ràng , Thân ái!!…
Như tên là mỗi ngày một câu chuyện, mỗi ngày các bạn sẽ cho mình một chủ đề, mình sẽ chọn lọc ra và viết về nó theo cảm nhận của mình. Đôi khi sẽ có một vài từ ngữ thô tục để biểu lộ cảm xúc. Bạn nào đọc được thì cứ tiếp tục. Mong viết cái này có thể khiến các bạn đọc vui hơn.…
Tớ ở đây sẽ chia sẻ những điều mà tớ thấy bất bình thôi! Chúng mình sẽ có thể chia sẻ, bàn luận những điều mà chúng mình cảm thấy bất bìnhĐây là ý kiến riêng mình tớ, các bạn có thể vào bình luận và phản biện và góp ý cho phần mình viết. Rất sẵn lòng nghe ý kiến!(Ngu dốt văn nhưng mà bất bình nhiều chuyện quá nên mới lên đây xả)LƯU Ý: VUI LÒNG KHÔNG BÌNH LUẬN NHỮNG ĐIỀU MANG TÍNH CÔNG KÍCH VÀ XÚC PHẠM, NẾU THẤY TỚ SẼ GỠ BÌNH LUẬN!…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…