Thiên cúc kim ly
=))))…
cp hơi lạ nhgma mng ủng hộ huhu…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận…
thì...ừm ....k có j để gthiệu cả…
oder ở đây bn sẽ có những oneshot hay…
"Thằng nhóc xui xẻo! Chính mày chính mày đã khắc chết cha mẹ mày rồi còn quyền rủa cái làng này...."Người nọ miệng không ngừng chửi rủa, chỉa mũi dùi về phía một cậu nhóc gầy gò. Theo sau đó lần lượt là những tiếng mắng nhiếc chồng chéo lên nhau, ồn ào như muốn nuốt chửng cậu.Một số người còn quá khích hơn, ném những viên đá nhỏ về phía cậu. Cậu không tránh né, mặc cho những viên đá liên tiếp ném tới, va vào người, để lại từng vệt máu loang lổ.Cả ngôi làng như phát điên, ánh mắt ai cũng đầy ác ý. Như thể nếu hôm nay không giết được cậu nhóc thì họ sẽ sống không nổi trong cái làng này."CÁC NGƯỜI DỪNG LẠI MAU!"Một giọng nói uy nghiêm vang lên, thu hút sự chú ý của toàn bộ dân làng. Ngay cả cậu nhóc nãy giờ không phản ứng gì cũng phải liếc nhìn.Một người đàn ông bước ra, khoác trên mình chiếc áo dài sẫm màu, ống tay áo rộng, trên vạt áo thêu những hoa văn cổ xưa."Theo ta nhớ, hôm nay trong làng không có lễ hội đặc biệt nào. Các ngươi tụ tập đông đủ ở đây thế này... là có ý gì?"Một người trong đám dân làng run rẩy cất tiếng. Hắn bị vẻ uy nghiêm của người đàn ông kia dọa sợ, vô thức chắp tay, giọng lắp bắp:"Thưa trưởng làng... thằng nhóc này đi đến đâu là có người chết đến đó. Ngay cả cha mẹ nó cũng-"Trưởng làng giơ tay, cắt ngang lời hắn. Những lời này, ông đã nghe đến phát ngán.Đám người này... không còn nói được gì khác sao?Ông khẽ ho một tiếng, giọng trầm xuống:"Oan có đầu, nợ có chủ. Sinh tử đều có số. Chuyện của họ, là nghiệp của họ. Không liên quan đến đứa bé này."…
Mộc Hoa Các nằm nép mình ở cuối một con phố ít người qua lại, nơi ánh nắng ghé đến chậm hơn và gió thường nấn ná lâu hơn một chút. Không bảng hiệu rực rỡ, không mùi hương cố ý dẫn dụ, chỉ có một tấm biển gỗ cũ khắc tay, chữ đã mòn theo năm tháng, treo nghiêng dưới mái hiên phủ rêu.Người ta tìm đến Mộc Hoa Các không phải vì hoa hiếm, càng không vì danh tiếng. Ở đây, hoa chỉ nở vừa đủ - không để khoe sắc, không để ganh đua. Có những buổi sáng, tiệm chỉ mở cửa im lìm, tiếng nước sôi khẽ vang lên phía sau quầy, mùi trà nhè nhẹ quyện trong nắng. Có những buổi chiều, một vài vị khách ghé lại, ngồi rất lâu mà chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ánh sáng trượt qua từng cánh hoa.Mộc Hoa Các không bán sự rực rỡ.Nơi này giữ lại những khoảng lặng mà người ta đã đánh rơi trên đường đời.Giữa những chậu cây, những bình hoa giản dị và mùi gỗ cũ quen thuộc, người ta không cần phải là ai cả. Không danh xưng, không vai diễn, không ánh nhìn dò xét. Chỉ cần là chính mình - đủ mệt để dừng lại, và đủ yên để ở lại thêm một chút.Và ở nơi ấy, có một người phụ nữ lặng lẽ pha trà, cắm hoa, lắng nghe.Không ai biết rằng cô từng đứng giữa ánh đèn rực rỡ.Cũng không ai cần biết.Bởi Mộc Hoa Các sinh ra không để kể về quá khứ,mà để cho những tâm hồn mỏi mệt có một nơi được thở -và được sống chậm lại, lần đầu tiên sau rất lâu.…
đây là bộ fanfic làm về mafia đầu tiên của mình ,chắc chắn không thế không có những sai sót từ chính tả đến tình tiết trong fic.Mong mn bỏ quaCảm ơn mn😘…
Tác phẩm : Hàn Hàn cậu mau đứng lại cho tôi!!!Thể loại: Hiện đại, Nam×NữVăn Án: Câu truyện xoay quanh về cô bạn Vưu Tâm Hàn sau khi chết do tại nạn giao thông liền chạm vào tinh cầu nào đó trong vũ trũ liền trọng sinh, sống lại một lần nữa. Khác với những nhân vật khác sau khi trọng sinh sẽ quay lại làm lại cuộc đời, hoàn thành những việc đã bỏ lỡ. Nhưng Vưu Tâm Hàn lại quyết đưa ra một quyết định hoàn toàn khác...đó là chính thức đi sang thành phố khác lánh xa nơi cũ. Ở đây Vưu Tâm Hàn được trải nghiệm một cuộc sống mới của lứa tuổi 15, được đến trường như bao người, và cũng tại đây cô gặp được Lâm Viễn. Cậu là một con người xem mọi người xung quanh chỉ có thấp hơn cọng cỏ chứ đừng nói đến những nữ sinh chỉ mê vẻ bề ngoài của cậu. Vưu Tâm Hàn và Lâm Viễn không là oan gia, cũng không là vừa gặp đã yêu, mà chính là cái dạng tình yêu không hề cần ai tỏ tình trước mà cả hai đều quyết xem nửa kia là định mệnh đời mình.^°^ Tác giả có lời nhắn nhủ: Các bạn nghĩ xem liệu sẽ có nữ phụ độc ác hay nam phụ si tình vân vân và mây mây không a~~…
Minh Hà - lớp 10A1, học bá điểm cao, ngoan ngoãn, hiền lành.Nhưng đằng sau ánh mắt luôn hờ hững ấy là thân phận thật mà không ai trong trường biết:→ Cô là M.H - tác giả trinh thám ẩn danh nổi tiếng, chuyên viết truyện phá án học đường rợn người.Không ai ngờ rằng mỗi chiều tan học, Hà đều lặng lẽ bước lên tầng 13 - nơi cô gọi là "gác viết" - một chốn riêng biệt, không camera, không người qua lại, nơi mọi ý tưởng đen tối nhất của cô bắt đầu hình thành.Chiều hôm ấy, Hà lên gác viết với dự định khởi đầu cho một truyện trinh thám mới.Nhưng thay vì tưởng tượng ra vụ án, cô được "chứng kiến" một vụ án thật:Một người rơi khỏi lan can tầng 13.Không tiếng hét. Không giãy giụa.Khi cô quay lại - không còn ai.Chỉ còn vết giày mờ, nước mưa, và một cúc áo có vệt máu.Nhà trường khẳng định đó là tự sát.Không ai tin có kẻ giết người. Không ai tin có người ở đó.Và tất nhiên... không ai biết có một người đã nhìn thấy.Hà im lặng. Không khai báo. Không lên tiếng.Cô bắt đầu viết.Từ hôm ấy, cô khởi động một truyện trinh thám mới - cũng lấy bối cảnh một ngôi trường, tầng thượng, vụ ngã, và hung thủ chưa rõ danh tính.Mỗi chương mới cô viết đều dựa trên những gì cô tự mình điều tra được ngoài đời.Truyện song song với sự thật - và từng bước kéo cô tiến gần đến bóng tối thật sự phía sau tầng 13."Tôi không phá án. Tôi chỉ viết lại mọi thứ như tôi thấy, tôi nghe, và tôi hiểu.Nếu ai đó thấy mình trong truyện... có lẽ họ đã để lộ quá nhiều."…
Njkqllqodhwwj…
đây là bộ đầu tiên cụa tôi mong mn thông cảm (ko có H)…
Imagine Những mẩu truyện ngắn của T/b với anh người yêu là BTS ♥…
" kiểu Học Đường " 🏫…
Hàng xóm của ta là chồng trướcNhị Hóa Nãi Tổng Công (tên tác giả chết cười, đậm chất đam mỹ =)))) )Converted by: Củ Lạc@tangthuvienTần Nhiễm cùng Tạ Giản sinh ra ở một cái phòng sinh, uống qua giống nhau mẫu nhũ, thượng cùng cái tiểu học, lại hình đồng người lạ.Sau lại nàng cùng hắn dùng giống nhau bát khoái, ngủ cùng trương giường, như cũ cách xa nhau vạn dặm.Sau nữa, cho dù hắn dù cho, nàng cũng quyết định không thầm mến hắn, ai ngờ hắn cũng không khẳng buông tay.-- "Ngươi không biết nàng yêu ngươi sao? Khắp thiên hạ đều biết nói."Kiên trì ngược nam không lay được,he.Một đôi nhà trai xem nhà gái không vừa mắt thanh mai trúc mã kết hôn lại ly hôn tái luyến ái cẩu huyết chuyện xưa. Chúng ta khẩu hiệu là: Ngược nam!"Ta biết, có chút này nọ cưỡng cầu không đến, cho nên ta lựa chọn buông tay. Ta nghĩ đi về phía trước, nhìn rất tốt phong cảnh, tựa như lúc trước ngươi cùng nàng giống nhau. Ta sẽ không ở tại chỗ chờ ngươi, bởi vì ngươi chưa từng có hồi đầu xem qua ta."…
Nguồn: tangthuvien.comConverter: Rich92Ba năm sống không bằng chết tra tấn, bị mẹ kế mang đến nữ nhi nhổ dưỡng khí tráo, lại trọng sinh ở mẹ tự sát ngày nào đó. Thời gian nếu có thể trọng đến, như vậy hết thảy bi kịch nàng đều phải ngăn cản. Thiếu nàng mẹ con nàng muốn nhất nhất đòi lại đến. Phấn khích đoạn ngắn nhất:“Tỷ tỷ, là ta thực xin lỗi ngươi, ngươi muốn trách muốn hận liền đối ta một người đi, cầu ngươi tha thứ hào ca, ta, ta nguyện ý cùng tỷ tỷ cùng nhau hầu hạ hào ca!” Vương Mĩ Linh cố ý rất mới ba tháng còn không gặp bụng bằng phẳng bụng, khóc lê hoa mang vũ, phảng phất khắp thiên hạ mọi người khi dễ nàng một người dường như. Tô San Hô bị tức toàn thân phát run, lưng thẳng thắn, ngẩng đầu ưỡn ngực, nhếch môi, trong ánh mắt nước mắt quật cường không chịu hạ xuống. Bị hảo tỷ muội hiện lên lão công giường, còn dày hơn nhan vô sỉ yêu cầu hai nàng cộng thị nhất phu, người này chẳng lẽ đầu nước vào sao?“Vương a di, ngươi mặc dép lê đứng ở thang lầu khẩu cũng nên cẩn thận, nếu ngã xuống đi, ngươi như thế nào không làm thất vọng lâm gia liệt tổ liệt tông!” Cô gái kéo hành lý tương tiến vào, ngọt thanh âm vang lên, một đôi tay ôn nhu thả cẩn thận đem đứng ở thang lầu khẩu chỗ vương mĩ lâm phù đến an toàn chỗ, trở lại Tô San Hô bên người, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng nói.“Mẹ, thụ vô da, tắc tất vong, không người nào mặt, tắc vô địch. Làm cho này loại nhân sinh khí, không đáng!”…
Hán Việt: Tuyển chọn độc nhấtNguồn: Tấn GiangTác giả: Lục Mạnh TinhThể loại: Ngôn tình hiện đại, đô thị tình duyên, hào môn thế gia, tình yêu duy nhất, ngọt ngàoCP chính: Quan Nguyên Bạch - Chu Phạn PhạnĐộ dài: 70 chương (64 chính văn + 6 ngoại truyện)Status: Đang tiến hànhVĂN ÁNChu Phạn Phạn - người vô cùng ghét xem mắt cuối cùng cũng đồng ý đi một lần.Bởi vì đối tượng lần này là anh trai ruột của thần tượng của cô.Vào ngày xem mắt, trái tim cô tan chảy ngay khi thấy khuôn mặt của Quan Nguyên Bạch giống với khuôn mặt thần tượng yêu dấu của mình.----Nghe nói Chu Phạn Phạn tuy xem mắt thất bại với cậu ấm nhà họ Quan nhưng không nản chí mà tiếp tục theo đuổi anh tận hai tháng trời.Quà tặng, đồ ăn, nhắn tin quan tâm không sót một thứ nào.Nhưng vẫn bị từ chối.Trong chốc lát, Chu Phạn Phạn trở thành trò cười của đám người trong giới nhà giàu.Quan Nguyên Bạch thấy thẹn trong lòng, sau khi trăn trở suy nghĩ mãi anh quyết định xin lỗi cô.Vì thế mà đến ngày hôm sau, trong buổi họp báo ra mắt phim của em gái anh vậy mà lại nhìn thấy Chu Phạn Phạn - một người vốn luôn dịu dàng, hướng nội, cô vừa cầm bảng vừa hô hào: "Con gái! Mẹ yêu con! Mẹ yêu con nhiều lắm!!!"Đứng hình vài giây, Quan Nguyên Bạch xanh mặt nhanh chóng kéo cô ra khỏi đám đông người hâm mộ: "...Em yêu ai?"Chu Phạn Phạn biết mình không thể trốn tránh được, mắt sáng lên: "Yêu, yêu em của anh".[Đàn ông chỉ tổ chức ảnh hưởng đến tốc độ theo đuổi thần tượng của tôi!][Tôi không muốn làm bạn gái anh, tôi muốn làm má mì của anh]…
CÔNG TY TNHH THƯƠNG MẠI XÂY DỰNG PHAN GIA PHÚC chuyên cung cấp các loại sơn Kova:K-260: Là loại sơn hệ Acrylic phủ trong nhà, đã hoàn toàn nhiệt đới hóa, rất phù hợp với khí hậu nhiệt đới. Dùng để sơn phủ, sau khi làm phẳng tường bằng Matit Kova MT-T hoặc Bột bả Kova MB trong nhà. Có thể lăn trực tiếp khi tường đã khô và được lót bằng một loại sơn trắng trong nhà của Kova.K-260: Độ phủ tốt, khô nhanh, dễ thi công, bề mặt sơn mịn màng, không bong tróc, độ bền cao, có khả năng chịu chùi rửa.K-260: Có 1010 màu khác nhau, thích hợp với mọi không gian kiến trúc. Tuy nhiên, để màng sơn được bền và đẹp không nên pha màu quá đậm. Màu sắc luôn ổn định, không phai màu.K-260: Không cháy, không độc hại, không chứa chì, thuỷ ngân và các chất độc hại khác. An toàn cho người thi công và người sử dụng.Quý khách có nhu cầu xin liên hệ :CÔNG TY TNHH TM XD PHAN GIA PHÚCCửa Hàng :105/12 Nguyễn Thị Tú - Phường Bình Hưng Hòa B, Quận Bình TânHotline : 0919 004 209 - 08 6272 2244 NhiênFax: 086.267.8264Email : [email protected]: http://kccpaint.vn…
Chúng tôi là fly_ familia chúng tôi sẽ mạnh lên từng ngày mà chúng tôi sẽ mạnh hơn nữa…