tác dã
cuộc tình của công tước và dân thường sẽ đi về đâu?…
Nghĩ mãi mà không ra cái tựa hơp hơn :
Một góc bé nhỏ dành cho L.O.ㅅ.E cùng nhau học hỏi, giao lưu, trau dồi kinh nghiệm viết truyện. Note :- Dự án độc quyền của @NudongCamp. Vui lòng không sao chép chất xám cũng như nội dung dưới mọi hình thức -…
Tập hợp những lần ăn trái cấm Lưu ý: có ntr, đồi trụy, đen tối, nếu ai không thích hãy bỏ qua Nhắc lại: không thích đừng vào đọc rồi kêu ca Lưu ý: viết ra chỉ để kể lại những chuyện bí mất, không có nhu cầu tìm người chếch sát hay gì cảCảm ơn m.n đã đồng răm cùng tui…
Không bt nói gì :))))…
Tôi không biết đặt tên nhân vật sao cho hay nên tôi lên gg nhé=vChỉ đăng tại wattpad.…
Đây là tưởng tượng của mình Không đem ra ngoài khi không có sự cho phép của mình…
xem đi xem lại cũng không dám để ảnh đại diệm ghê rợn sợ đang kiểm tra truyện mà gặp ảnh đó thì chết lun !…
Vì nó là kí kể lại toàn bộ hành trình từ nhỏ đến lớn của tôi nên sẽ drop (khả năng là đến khi tôi đi nghĩa vụ quân sự) . Cảm ơn bạn đã để ý đến nó! Truyện được viết vào 29-9-2020 , một năm lạ ...…
"Đừng bao giờ hối hận, hãy sống hết mình và nhiệt huyết để Idol và Fandom nhà bạn trở thành huyền thoại"…
Nếu Thẩm Văn Lang biết Cao Đồ là Omega từ sau trận chiến đấu của anh với Thịnh Thiếu Du thì sao nhỉ ?…
Bối cảnh: thời hiện đại trong Kimestu no YaibaThể loại: đời thường, vui vẻMây chân thành cảm ơn các độc giả yêu quý!…
Truyện tâm sự của mình…
Một chút về Vương Thanh và Phùng Kiến Vũ 💓"VươngThanhPhùngKiếnVũ không bao giờ có khoảng cách"…
cậu và anh như là hai đường thẳng song song rồi đến một ngày vô tình bước vào vùng an toàn của nhaucậu-một thiên tài trẻ tuổi mang đến cho người ta cảm giác " tôi siu nạnh nùng"anh-một "sát thủ mạnh moẽ" mang trong mình nhiệm vụ " quan trọng" mà phải thành một học sinh chuyển trườngLiệu 2 con người 2 số phận phải trải qua những sóng gió gì để đến bên nhau…
[Truyện 16+] Viết Về Tôi!!!Đây là toàn bộ những câu chuyện xung quanh tôi. Nó khiến tôi buồn vui, đau khổ và sung sướng. Chua chát cuộc đời mới bắt đầu nếm chải, mới đó có tí vị ngọi lại chịu nhiều đắng cay. Áp lực của cuộc sống khắc nghiệt nhiều khi khiến tôi gục ngã. Tôi đã tự đứng dậy bởi vì ba tôi, người đàn ông mạnh mẽ ít nói đã cho tôi động lực:"Này con à! Ngủ một giấc rồi mai trời sẽ sáng.""Con biết không, con vẫn là con và ngày mai vẫn là ngày mai. Không thể nào thay đổi được đâu con!""Làm cái gì cũng được nhưng trước hết phải khỏe mạnh thì con mới có thể làm được mọi thứ."Người đứng cho tôi tựa vai vào đó là mẹ tôi. Nếu mọi người trên thế giới quay lưng lại với tôi, mẹ tôi lại tới ôm tôi. Không ai tin tôi chỉ mỗi mẹ tôi tin tôi vô điều kiện...Tôi là người sống nội tâm, mọi thứ đau khổ phải gánh tôi vẫn gánh đến lúc mệt rồi chỉ dám khóc trong đêm.…