Tuyển fam-_-
Đơn giản là cần một mái ấm ở trên cái Watt này T^TEm rất muốn có tổ ấmHiện tại em có rất ít parentsMuốn có thêm nhiều hơn=(((...#Lợn…
Đơn giản là cần một mái ấm ở trên cái Watt này T^TEm rất muốn có tổ ấmHiện tại em có rất ít parentsMuốn có thêm nhiều hơn=(((...#Lợn…
Cuối hạ đầu thu cái thời tiết nóng nực khiến con người ta như chỉ muốn chui vào trong tủ lạnh mà ở luôn dần biến mất và thế vào đó là tiết trời mát mẻ, dễ chịu. Thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ nhẹ thổi qua các tán lá hay khóm tre như đang đùa nghịch tạo ra những âm thanh xào xạc nghe rất vui tai.Khoan nói về thời tiết. Kể về tôi - cô gái cấp 3 cũng chẳng xinh xắn hay dễ thương cho lắm nhưng cũng không đến nỗi nào, IQ thì cũng bình thường, năm ấy vừa tròn 17. Người ta nói: "Tuổi 17 mới bắt đầu thanh xuân, Tuổi 17 là những khoảnh khắc không ngừng sai lầm. Nhưng dù là sai trái đến đâu đi chăng nữa đó vẫn chính là thanh xuân. Là thứ ta trân trọng và ấp ủ cho đến khi mình không còn lại gì cả...…
Thanh xuân là gì?Là một buổi chiều đầy nắng xuyên qua khung cửa lớp.Là một cái quay đầu rất khẽ, và một cái tên được gọi nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy.cậu là học bá, sống trong những con số và kỳ vọng.Tôi cũng là học bá, quen với im lặng và những khoảng trống.Chúng tôi ngồi cạnh nhau suốt một năm học, nhưng phải mất cả thanh xuân mới hiểu được ý nghĩa của việc gọi tên một người.…
Đôi khi chúng ta tự hỏi, tại sao cứ phải liều mạng, thảnh thơi sống qua ngày cũng là sống mà nhỉ? Song, chỉ cần nghĩ thế giới này to lớn vô cùng, phong cảnh muôn màu sắc, bạn sẽ không cam lòng.Vậy rốt cuộc ý nghĩa của nỗ lực là gì? Nỗ lực không phải là thứ hôm nay bạn chiến đấu, đột kích một cái là có thể đạt thành tích.Nỗ lực là một quá trình dài đằng đẵng, đôi khi sẽ khiến bạn thất vọng, nhưng kết quả cuối cùng chắc chắn làm bạn thỏa mãn...Bạn khát vọng cuộc sống đỗi xử tử tế với bạn, nhưng kì thực cuộc sống chẳng quan tâm đến bạn đâu, bạn phải cố gắng gấp bội mới có thể đạt được cuộc sống như mong muốn.Nỗ lực đủ lâu, cuộc sống ắt sẽ công bằng.…
Bạn cũng có thể gọi nó bằng một cái tên thân thương là "Vườn hoa của Iris" :))🔞 H TỤC 🔞Tục hay không còn chưa biết, đề trước một dòng cảnh báo, ai muốn tránh liền tránh ai muốn ở liền ở.Tên truyện: 5sCouple: Vmon (Taehyung TOP! Namjoon BOTTOM!)Thể loại: Fanfiction, BTS, Vmon, boylove, 18+, thô tục, huấn văn (nhẹ).Tác giả: IrisCầu đừng mang bất cứ tác phẩm nào của tôi đi 🙏 Nếu có hãy xin phép hoặc chí ít đề hộ tôi một chữ IRIS và cái link truyện chính 🤡…
Nơi nhưng câu chuyện không có kết cụcNơi số phận mỗi con người đã được thần linh quyết định.Nơi chỉ những đứa con yêu quý của Người mới được lựa chọn hướng đi tiếp theoMỗi nhánh là một số phận khác nhau.Ai biết được Người sẽ giữ lại nhánh nào. !!Truyện viết cho vui,nhận đóng góp nhẹ nhàng,không nhận gạch xây nhà. !!Tất cả nhân vật trong truyện đều là của tôi. !!Đọc giải trí hay sao cũng được ạ,xin đừng xả súng, đốt lửa, photo pastel. !!Lần đầu viết truyện!!Có thể coi là teenfic hay gì đó điBonus: nó sẽ flop thui😘…
* Pairings : GD - VI GD as Kwon Ji Yong VI as Lee Seung Ri* Another characters : T.O.P as Choi Seung Hyun Min Ha Ra * Rating : Not Rated * Category : General* Summary : Đâu là điểm dừng ? Đâu là kết thúc ? cho một cuộc tình mà xuất phát điểm đã là … DỐI TRÁ ? * Author : Call me Lin ^^* P/S : Lấy cảm hứng TỪ MỘT ĐÊM MẤT NGỦ . => Không biết truyện sẽ đi đâu ? Về đâu ? Longfic ư ? Shortfic ư ? One-shot ư ? Mình hoàn toàn không biết ! => Đừng hối chap và nếu muốn thì … ĐỪNG ĐỢI CHỜ…
Ám tôn x Mai hoa Kiếm tôn r16Chuyện xảy ra khi ma giáo vẫn còn đang lộng hành, những cuộc chiến khốc liệt diễn ra thường xuyên ở khắp mọi nơi. Và cũng như bao lần Mai hoa kiếm tôn lại lên đường chinh chiến, đồ sát bọn ma giáo khốn kiếp lộng hành. Chỉ là lần này hắn bị trọng thương khắp người đều là vết thương, đến sức để trở về cũng không còn, chỉ có thể tựa vào thân cây dùng hết sức còn lại để chống đỡ một ngọn hơi tàn.....Lần đâu tiên viết fanfic nên câu chữ chắc còn nhiều lủng củng mn thông cảm. Dù gọi là fanfic nhưng thật ra chỉ viết lại những gì tuôn ra trong đầu, không ngờ cũng khá dài~. Tui không chuyên viết lắm nhưng đam mê cp này quá tui viết thành fic lúc nào không hay nên tui share lên cho vui hihu…
Cp chính: Nagi Seishiro x Reo MikageCp phụ: Bachira Meguru x Isagi Yoichi5 năm trước, Nagi vẫn là một chàng trai 17 tuổi tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy đam mê và khát vọng. Cùng với cậu ấm Reo, từ nhỏ đã có khiếu chơi đá bóng, nhưng chỉ thấy thích chơi bóng khi thấy Nagi có khát khao được trở thành chân sút số 1 thế giới."Vậy tụi mình cùng nhau tiến đến vạch đích đó nhé." "Được." Và sau cùng là lời hứa trót lưỡi đầu môi còn dang dở tuổi 17...."Isagi, tớ cần cậu. Tụi mình cùng nhau hợp tác đi."Nagi nói với vẻ bình thản, trên gương mặt cậu, ngoài vẻ bất cần đó thì chẳng một ai có thể nhìn thấy được gì qua lớp vỏ cứng nhắc và lạnh lùng ấy nữa... Quả bóng mà Nagi ôm giờ đây đã bị buông sõng soài dưới sân, từ từ lăn về phía Isagi, đâu ai để ý rằng đang có một chàng trai đứng bên cạnh với khuôn mặt ngờ nghệch và thống khổ, xen lẫn chút tuyệt vọng nơi sâu thẳm đáy mắt. "Nagi, cậu nói gì? Còn tớ? Tớ thì sao?""Tớ xin lỗi. Tớ thực sự cần Isagi bây giờ." Lời nói của Nagi chẳng khác nào một mảnh thủy tinh cứa vào tim Reo, ước mơ đá bóng cũng là vì cậu mà thành, nỗ lực hôm nay cũng từ cậu mà có. Vậy mà chỉ vì giờ một câu "Tớ cần Isagi." là chấm dứt ư? Không, cậu không muốn thế chút nào. Cậu muốn được ở cạnh Nagi, được vui buồn của Nagi, được hoàn thành giấc mơ cháy bỏng con tim của cậu ấy... Nhưng giờ thì sao? Nagi cần Isagi. Là Isagi, không phải cậu. Có lẽ, trong mắt Nagi, Reo Mikage chỉ là một cậu ấm, còn ước mơ cùng nhau đá bóng kia chỉ là chút chuyện quá đỗi vu vơ.Năm 17 tuổi, có chàng thiếu niên mang theo mình…