Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hình như Huy cảm nhận được đùi tôi đang run, giọng đọc thì không ra hơi tay thì di chuyển cây thước loạn xạ lên khuôn mặt hắn khiến hắn khẽ run run đôi mi mà mở mắt ra. Mắt hai đứa nhóc đối diện dán chặt vào nhau nhưng thay vì là cảnh lãng mạn mắt ta chạm mắt chàng thì thay vào đó Huy cũng bị tôi làm cười theo. Cả hai đứa cười khúc khích dưới ánh mắt dõi theo của 44 người.…
"Ngẫu Hứng" là một tập đoản văn, truyện ngắn bao gồm nhiều câu chuyện cùng nhiều thể loại khác nhau.Tác giả: Ân Đùi GàThể Loại: Đam mỹ ( Hãy chắc chắn bạn thích đọc thể loại này), trọng sinh, cổ trang, vườn trường, ABO, 18+, 21+, SM... bla bla bla"Ngẫu hứng thành văn, ngẫu hứng viếtNgẫu hứng ngọt ngào. ngẫu hứng tàn tâm"…
[CHANBAEK] ~~~~~~~~~~~~~~Đã ba năm trôi qua kể từ ngày người ấy rời đi không một lời từ biệt. Lúc đó mọi người đều không tin được vào những gì mình được nghe, rằng người anh, người bạn của mình bất chợt rời khỏi nhóm. Những người còn lại buồn có, thắc mắc có, tức giận có, duy chỉ có Chan Yeol là không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì.Mọi người không hiểu, đúng ra Chan Yeol phải là người sốc nhất, đằng này anh lại làm như không có chuyện gì xảy ra, hỏi anh cũng không nói câu nào.Mọi thứ vẫn tiếp tục diễn ra cho đến khi cũng vào ngày ấy của 5 năm sau, truyền thông tràn ngập tin thành viên nhóm nhạc EXO - Chan Yeol thông báo rời khỏi làng giải trí. Hôm đó công ty quản lý và Chan Yeol đã tổ chức họp báo, vào cuối của cuộc họp, một phóng viên đã hỏi một câu mà ai cũng đều đang thắc mắc về vấn đề này.- Chan Yeol, tại sao cậu lại dừng lại vào lúc sự nghiệp của mình đang ở giai đoạn phát triển nhất?Chan Yeol mỉm cười đứng dậy. -Cảm ơn mọi người đã ủng hộ trong suốt thời gian qua, Park Chan Yeol tôi thực sự rất cảm kích. Tám năm trước, có người đã rời đi không lí do, bây giờ đã đến lúc tôi phải bắt người ấy về lại bên mình.Nói xong anh cúi chào mọi người, cuộc họp báo kết thúc trong sự trầm trồ của những ai đang theo dõi. Ở một nơi nào đó, có một người cũng đang ngồi trước màn hình TV, lặng lẽ rơi nước mắt. - Em rất nhớ anh, Chan Yeol.~~~~~~~~~~~~Thính nửa đêm, Chuối comeback ~…
họa sĩ x nhiếp ảnh gia24 x 35thế thân, lãng mạn, HEStart: 2/7/2022Done: --/--/----"Người ta bảo rằng Jardin du Luxembourg là công viên tình yêu, gặp nhau ở đó ắt sẽ nên duyên.""Hôm nay chú lại đến à?""Ừ, tặng em bông tulip nè."Do not reup!Mint.…
Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử, 1v1.•Văn án:Diệp Hàn Thanh hai chân tàn tật, đi đứng không tốt. Trong vòng truyền tai nhau rằng hắn hỉ nộ vô thường tính cách hung ác nham hiểm, đùi vàng chói lọi lại không có một người dám đi ôm.Ôn Nhuận không tin những lời đồn này, mỗi lần ở phía xa xa nhìn thấy hắn, thì cười đến mi mắt cong cong, trong lòng tràn đầy vui mừng.Vì thế lại có người nói, nhìn Ôn Nhuận kia kìa, vì bò lên giường liền mạng cũng không cần, Diệp Hàn Thanh sát thần kia cũng dám trêu chọc.Ôn Nhuận mỗi lần đều tức giận nỗ lực giải thích: Diệp Hàn Thanh không phải như vậy, hắn là người tốt.Diệp Hàn Thanh ngẫu nhiên nghe thấy, quyết định làm chú cừu con này kiến thức được cái gì gọi là người xấu.Cừu con bị hắn đè ở dưới thân run bần bật, ánh mắt e lệ co rúm lại thế nhưng lại không có sợ hãi chán ghét, thật là vừa mềm mại lại vừa khiến người ta yêu thích không thôi.Tâm Diệp Hàn Thanh bỗng nhiên mềm đi, nghĩ thầm làm người tốt cũng không có gì khó.Sau này mọi người phát hiện, tiểu trong suốt Ôn Nhuận thế nhưng thật sự bế lên đùi vàng, ngồi hỏa tiễn một đường tài nguyên không ngừng tiến lên con đường lưu lượng.Mà Diệp Hàn Thanh cũng là người tốt thật. Chẳng qua...Hắn chỉ đối tốt với Ôn Nhuận.…
Truy thê công lược tác giả: u không phải nha Là một người bị tương lai Thiếu soái hệ thống tuyển chọn con ma đen đủi, tề tiểu tô cho rằng, mình nên phẫn mà nhảy lên, thoát khỏi ràng buộc, dù cho là một lần nữa trở lại cực phẩm thân thích vờn quanh khổ rồi trong cuộc sống. Thế nhưng người nào đó có như vậy dễ dàng bị thoát khỏi sao? Huống hồ cái hệ thống này cùng chủ nhân của nó như thế xấu bụng. Hệ thống nói: tuy rằng ngươi rất nhược, nhưng có thể làm cho bản hệ thống này ăn hai mươi mấy còn trẻ chủ nhân khai khiếu rồi muốn nếm thử huân, chính là bản lãnh của ngươi. Suất! nàng thành một bàn món ăn mặn! Hệ nào đó thống chủ nhân ngoắc ngoắc ngón tay đầu: bé ngoan mau tới đây, bằng không, bản soái sẽ tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng. --------------…
Một lớp học toàn chất chứa những thành phần quậy phá, cá biệt, và cả "quái dị" = ̄ω ̄=Đó còn là lớp học nữa không?Câu chuyện nhất định sẽ thu hút mọi người vì có nhiều tình tiết vui - buồn lẫn lộn đan xen nhau rất riêng biệt ^•^Và những điều bất ngờ sẽ đến... 12 chòm sao sẽ ứng xử ra sao???~Cùng đón đọc nhé!~{Lưu ý} : Vì mình viết rất vất vả cho nên nếu có mang Fic ra ngoài thì nhớ hỏi ý kiến mình cái nha [Bye đọc truyện zdui zdẻ ]…
Gió xuân khẽ lùa qua khe cửa Tĩnh Thất, mang theo hương nhài thanh khiết. Ngụy Vô Tiện vẫn lười biếng nằm dài trên tấm đệm lụa trắng, đầu gối lên đùi Lam Vong Cơ, tay nghịch lọn tóc của y.Lam Vong Cơ một tay cầm sách, một tay đều đặn vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt y chưa từng rời khỏi gương mặt đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng kia.- "Lam Trạm, ta đói." - Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm, môi khẽ bĩu ra nũng nịu.- "Cháo hạt sen đã sẵn." - Lam Vong Cơ trầm giọng, tay khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ của hắn.Hắn bật cười, xoay người ôm chặt lấy thắt lưng y, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp:- "Ngươi thật tốt, tốt đến mức ta chẳng muốn rời khỏi căn phòng này một bước nào nữa."Lam Vong Cơ đặt cuốn sách xuống, cúi đầu nhìn người trong lòng, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự dung túng vô hạn. Y không nói, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả đời này để giữ lấy bóng hình ấy.…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Tấn giang VIP2016. 12. 22 kết thúcVăn vẻ tích phân: 92,586,672Xuyên qua - Tương lai - Tô văn - 1×1 - HEVăn ánMộc Chi Ngôn nhất triều trọng sinh đến ngàn năm sau, phát hiện mình thành một cái bị dưỡng phụ mẫu dùng để vòng chính mình thân cha mẹ di sản công cụ, đang tại hắn mờ mịt luống cuống là lúc, bỗng nhiên lại phát hiện thân thể của chính mình trong thế nhưng nhiều một cái chế dược hệ thống.Vi đạt được trở về địa cầu cơ hội, hắn dồn khí đan điền quyết định tập luyện luyện, nhất định muốn sớm ngày đem điều này hệ thống luyện tới mãn cấp.Nhưng mà hiện thực lại tổng là như thế vẽ mặt, thế giới này nguy hiểm lại đáng sợ, nhượng tổng muốn gọi mụ mụ Mộc Chi Ngôn quyết định ôm căn tráng kiện đùi, vì thế hắn đưa ánh mắt tập trung ở tại một vị huyễn khốc Đại tướng quân trên người. . .Vì thế vị kia nghe đồn trung thần bí mỗ trắc mộc đại sư thâm trầm mặt đối Hàn đại tướng quân đạo: "Ta cho phép ngươi đi theo với ta, Hàn Tướng quân."Công: ". . ."PS: thụ vi ôm đùi trang thần bí trang bức trang cao lãnh, cuối cùng trang bức thành đại tông sư! Mọi người thân thiết cảm thấy thụ thật sự là không hổ có đại tông sư phong phạm.Bài này thích thích thích tô tô tô, bàn tay vàng đại khai! ! !…
Đôi lúc trong cuộc sống, trên bước đường trưởng thành sẽ gặp nhiều bỡ ngỡ khiến bạn phải tạm dừng lại. Điều quan trọng không phải là bạn có trốn tránh nó hay không mà là bạn có tiếp nhận và biến nó thành bậc thang của thực tại và mộng mơ, dẫn lối bạn đến cái mình tìm kiếm.…