[Đn BSD] Money is the reason we exit.
Nakahara Chuuya nhặt về được ba đứa trẻ, và kì lạ làm sao, chúng nó rất ham tiền, ý Chuuya là: tụi nó coi tiền là tất cả, có tiền là có mọi thứ."Money is the reason we exit". Tụi nó nói vậy đấy.(Vã Bias quá🥰)…
Nakahara Chuuya nhặt về được ba đứa trẻ, và kì lạ làm sao, chúng nó rất ham tiền, ý Chuuya là: tụi nó coi tiền là tất cả, có tiền là có mọi thứ."Money is the reason we exit". Tụi nó nói vậy đấy.(Vã Bias quá🥰)…
Tác giả : Lãnh Hàn Hắc Băng Thể loại truyện : Đam mĩ ( Boy ✖ Boy ) Nhân vật chính : Lai Guan Lin ❌ Park Ji Hoon Văn án : Hai người họ gặp nhau là một sự tình cờ . Một người lạnh lùng vô tình coi tình yêu là hư ảo, một người trân trọng nâng niu cố chấp yêu. Định mệnh đã đưa hai người từng bước lại gần nhau. "Anh là cơn gió... cứ vô tình như vậy. Mặc kệ mọi thứ xung quanh, bao nhiêu trở ngại vẫn cố chấp bay theo hướng mình muốn... Còn tôi , dù biết là vậy, Tôi vẫn bất chấp chạy theo anh... Vì tôi là những đám mây mãi cuốn theo cơn gió chờ đợi một ngày anh dừng lại...nhìn thấy tôi... ..."" Cậu ấy là ánh trăng duy nhất tỏa sáng giữa bầu trời đêm đầy u tối...Xung quanh cậu ấy là hàng ngàn vì sao tinh tú lấp lánh .... Còn tôi... chỉ là một vì sao nhỏ nhoi giữa hàng ngàn vì sao tinh tú ấy .Sống giữa vùng trời nhỏ bé của mình, tự do, tự tại. Và lặng lẽ yêu cậu theo cách riêng của mình.... là đứng từ xa nhìn cậu hạnh phúc! ..."Chúng ta gặp nhau thật tình cờ, rồi cũng tình cờ làm người yêu của nhau, tình cờ rời xa nhau..... Liệu định mệnh có thể một lần nữa tình cờ mang anh về bên tôi?? _________________________________________________Tác phẩm đầu tay của #Zyn Mong mọi người sẽ ủng hộ!! Kamsamita!!!…
Nhân sinh như cõi mộng, mộng tỉnh nhân tan, kiếp người phù vân - chính là con người sống trên đời lấy vô thường làm bạn, nên sẽ có những lúc gặp chuyện không như ý, hay có những điều suy nghĩ hoài mà chưa thấu tỏ. Tuy nhiên thời gian qua đi, tới một lúc nào đó ta sẽ dần dần minh bạch, giật mình nhận ra rằng, thì ra hết thảy đều là an bài tốt nhất. Một nữ sinh trung học bình thường vốn đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ êm đềm, không âu lo bỗng bị trói buộc bởi vận mệnh nghiệt ngã. Thế sự xoay vần chỉ sau một đêm, nhận phải bi kịch đã được định sẵn, cô mất đi tất cả, chìm trong đáy sâu tuyệt vọng. Tưởng như đã chẳng còn gì níu kéo nơi trần thế, một tia sáng hi vọng yếu ớt le lói trong mảnh đời tối tăm mịt mù, tia hi vọng mong manh ấy đã khơi dậy lên khát vọng sống trong cô và cũng đã vô tình trở thành một chấp niệm cô kiên quyết cả đời không buông. Mặc cho biết kết cục đợi mình phía trước là tàn khốc, cô như con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa, không sờn lòng. Mặc dù biết tia sáng mình đã coi là cả nguồn sống ấy sẽ chẳng thể là của riêng mình, cô vẫn cố chấp đuổi theo và giữ lấy, không nỡ buông tay.Có lẽ vì sự ích kỷ đến mù quáng của chính mình, cô đã chẳng hề nhận ra rằng sau lưng cô, vẫn luôn có người lặng lẽ đợi cô quay đầu, lặng im che giấu cảm xúc thật trong tim. Warning: Tác giả mượn bối cảnh của bộ manga hành động, kinh dị viễn tưởng nổi tiếng Tokyo Ghoul, các sự kiện diễn ra ở tuyến thời gian không trùng với nguyên tác, độc giả nào cảm thấy không thích có thể rờ…
"Mày có đam mê không ?"- Có chứ :>" Mày có sẵn sàng vì đam mê mà bỏ đi thanh xuân không ? "- Không biết nữa :>" Mày có bao giờ đánh mất nhiều thứ và không kịp níu lấy chưa ?" - Rồi...rất nhiều " Vậy mày có dám từ bỏ không ? " - Không bao giờ…
*Chiến(thụ) và Huy(công) là cặp bạn thân nam x nam. Ở bên nhau từ bé không rời nhau nửa bước. 2 người đã nảy sinh tình cảm với nhau nhưng không một ai lên tiếng. Và rồi... *Hoàng:ae sinh đôi với Huy là người yêu thầm Chiến. Từ đó trở thành nhất thụ lưỡng công, huynh đệ tương tàn*Hùng:con hồ li tinh, tiểu tam *Vỏ trứng(ta, xin phép dấu tên) :con hủ nữ-nv phụ klq đến truyệnVà 1 số nv khác nữa. Xincamon!!…
《Mười lăm năm của Hiểu Tinh Trần 》Tác giả: Spy NapperMột đồng nhân nhỏ ấm áp, ngọt ngào, không có ngược cũng không có bi thương. Chỉ là một câu chuyện về Hiểu Tinh Trần được tái sinh một lần nữa. Y được Tống Lam chăm sóc, dạy dỗ, nâng niu, lo lắng và bảo bọc...Hiểu Tinh Trần 4 tuổi: "Ngươi là cha ta?" Hiểu Tinh Trần 7 tuổi: Tử Sâm đích thực là thê tử của nó.Hiểu Tinh Trần 15 tuổi: "Ta là gì của ngươi?" Không phải cha. Không phải thê tử. Không phải sư phụ. Người này là tri kỉ. Nhưng cũng là tất cả...…
Hắn ghét cậu!Ghét cái cách cậu cứu hắn từ vực thẳm tuyệt vọng Ghét cái thứ cậu đối xử tốt đẹp với hắn khiến hắn chìm vào mộng tưởng xinh đẹp mà hắn tự biên soạn raGhét nụ cười dịu dàng như bông hồng mà cậu trao cho hắn , làm hắn mê muội nắm giữ nụ cười ấy nhưng sau đó cậu lại nhẫn tâm đem nụ cười đó trao lại cho người khácCậu là 1 thiên sứ xinh đẹp còn hắn là tên tội đồ , hắn không xứng để ở bên 1 thiên sứ như cậu nhưng hắn cứng đầu vẫn muốn níu lấy bông hồng kiều diễm ấy mặc cho những cái gai cứ liên tiếp đâm vào tay hắn khiến nó chảy từng dòng máu đỏ thẫmCậu ác lắm! Cậu biết không? Cậu trao cho người ta một hạt giống hy vọng chăm sóc đợi cho nó lớn lên , rễ cắm sâu vào tâm trí sau đó lại nhẫn tâm mặc cho nó sống chết!Vậy Rốt Cuộc Cậu Là Thiên Sứ Hay Kẻ Tội Đồ Đích Thực Vậy?Nazi×VietnamNgược hết cả chính lẫn phụ không cần quan tâm kể cả là nhân vật quầng chúngKhông thích mời out . Truyện tệ lắm!{ Drop chứ ko có nghĩa là bỏ đâu nhé1tháng/1chap ráng chờ, may ra còn có chap tiếp =D }…
Tôi có sở thích sưu tầm đồ cổ. Hôm nay tôi đến cửa hàng đồ cổ ở cuối phố đi dạo một vòng như thói quen hằng tuần. Lần này có thu hoạch. Một chiếc rương làm từ gỗ tuyết tùng màu đỏ nâu được chạm khắc tinh xảo nhuốm màu thời gian. Ông chủ bảo tôi rằng rương được khoá cẩn thận và có vẻ người chủ cũ rất nâng niu nó, cũng không hiểu sao lại bán đi. Tôi bỏ 1 triệu won mua nó từ tay ông chủ đi kèm theo chiếc chìa khoá phần đuôi được khắc hình hai con cá đuôi dài vờn nhau.…
Một ngày biết thích ai đó.Một ngày để nói lời yêu.Một ngày ở bên nhau.Và một ngày sẽ rời xa...---Lần cuối mình viết cho TaeJin là năm 2018 hay 2019 gì đó thì phải. Cũng đã lâu rồi, và anh Seokjin cũng đã nhập ngũ rồi. Suốt 4 năm qua, mình đã rất muốn viết gì đó, nhưng khi tay chạm lên bàn phím thì lại thôi, ý tưởng bị mắc kẹt, mình không thể thoát khỏi câu chuyện trước, mình không muốn viết truyện một màu. Dạo này cuộc sống mình không được như ý, và có điều gì đó thôi thúc mình viết. Vì viết luôn là điều mình muốn làm, và dạo này mình viết rất nhiều, không những viết ở đây, mà còn viết ở bên wordpress. Mình hy vọng câu chữ viết ra sẽ làm cho mình thấy ổn hơn, và sự thật là dạo này mình cũng đang thấy ổn hơn...Dẫu sao, mình viết vì hai mục đích. Nếu là ở wordpress, thì mình viết cho mình, và mình viết cho Phật. Và ở đây, mình viết cho những người mình yêu thương nhất, chỉ sau gia đình mình, viết cho Seokjin, viết cho Taehyung, và viết cho Bangtan.Và hơi buồn, mục đích cuối cùng mình viết là để níu kéo lại những năm tháng tuổi teen của mình và của Bangtan. Chúng ta đều đang lớn, anh Seokjin 31 tuổi và mình cũng 21 tuổi rồi, mình muốn viết thật nhiều để mình sẽ không quên khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời cùng với những người mình yêu thương thật nhiều.…
Lời tựa Nếu nói chuyện hối hận nhất cho đến lúc chết đi, chính là từ đầu đến cuối không nắm lấy tay em, cùng nhau đi hết nhân gian cay nghiệt. Nếu có thể sớm hơn một chút, xin quay về vạch xuất phát, nhìn lại và thấy tôi yêu em đến nhường nào. "Baek Hyun." Phía sau truyền đến thanh âm trầm thấp. Khẽ run lên, không xoay người lại, bởi vì biết chính là cậu ấy. Nước mắt theo hai má chảy xuống, khóe miệng lại cong lên một chút. "Đồ ngốc."______________________ "Byun Baek Hyun, con có nguyện ý cả đời chỉ yêu một mình Park Chan Yeol, cùng cậu ấy nắm tay đến già hay không?" "Con nguyện ý." "Park Chan Yeol, con có nguyện ý cả đời chung thủy với Byun Baek Hyun, cùng cậu ấy nắm tay đến già hay không?" "Con nguyện ý." Hai người dưới sự chứng kiến của mục sư, trao nhẫn, ôm, hôn môi. Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Byun Baek Hyun thích nơi này, cây cỏ bình thường, dưới tàng anh đào, một hôn lễ đơn giản. Cứ như vậy đi, Byun Baek Hyun cảm thấy giờ khắc này thật sự rất hạnh phúc. Hôm nay, Park Chan Yeol ở bên cạnh cậu. Hôm nay, Park Chan Yeol ôm lấy cậu, nói con nguyện ý. Hôm nay, cậu cùng Park Chan Yeol kết hôn.…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Một "người" và hai "chó" nhỏ, cùng nhau trên hành trình gửi gắm những tâm tư.Hai chữ nhân duyên dẫn lối."Thư sẽ trao khi duyên đã định. Mọi cảm xúc xin dành lại chốn đây."Phong thư ấy... Liệu có đến tay?...Những vị khách đến rồi đi, Là khoảnh khắc mà họ khao khát níu giữ.Hay, một nỗi lòng luôn giấu kín trong tim...Trong làn khói trà mỏng manh, những câu chuyện được viết tiếp.Một thế giới đứng ngoài dòng chảy thời gian, nơi bạn sẽ nhận ra, ngay cả trong chia ly và im lặng, vẫn có những kết nối không bao giờ mất đi.…
Đây là một tập tổng hợp lời bài hát trong tất cả album của Twenty One Pilots, từ album Self Titled. Các bài sẽ được dịch, kèm theo một số chú thích/ giải nghĩa (tham khảo, dịch trên genius.com và wikipedia) và vài dòng cảm nhận cá nhân. Vì mình không theo đạo Chúa nên trừ khi ý nghĩa quá trực diện, mình sẽ không đề cập đến tôn giáo trong phần giải nghĩa.Vì tình yêu với Twenty One Pilots :))…
tản văn, truyện ngắn…
Truyện: Thời Hạn Yêu Thương.Author: Trầm Tuyết Giai Thể loại: hiện đại, nữ cường,... Cô là Giang Nhược Mỹ, một người con gái mạnh mẽ. Dù vậy cô lại như chiếc gương thủy tinh, thể hiện ra biết bao nhiều tình cảm nhưng đổi lại là những vết nứt không thể chữa lành. Ngày qua ngày những vết thương chồng chất lên nhau. Bỗng một ngày khi đã đạt đến giới hạn chịu đựng, chiếc gương vỡ tan ra từng mảnh nhỏ. Cũng như trái tim cô giờ đây đã vỡ vụn, sẽ chẳng còn cánh cửa nào cho bất kì một ai bước vào thế giới nhỏ bé ấy nữa. Một khi gương đã vỡ nát rồi thì không thể nào lành lại được. Trừ khi đem nó đi nung chảy ra, tôi luyện nó thành một chiếc gương mới. Nếu thành một chiếc gương mới, cuộc sống cũng sẽ khác đi, cô sẽ làm lại cuộc đời của mình. Sẽ chẳng yêu anh một cách mù quáng rồi lại làm tim mình tan vỡ như những mảnh gương. Trái tim này đã chết, chiếc gương này đã vỡ. Liệu ai có thể cứu rỗi trái tim nhỏ bé này và nâng niu lấy chiếc gương mong manh? Ai thể bao dung tất cả, trở thành điểm tựa vững chắc cho người con gái ấy? Mời các bạn đón đọc! 24/7/2018…
Tình yêu...Thù hận...Nước mắt...Vì yêu mà si tìnhVì yêu mà đau khổVì yêu mà thù hận_Đừng hỏi vì sao tôi níu kéo kí ức, vì nếu được tôi đã buông bỏ tất cả_*Lưu ý* | Đừng sao chép hay mang truyện đi đâu khi chưa xin phép chủ tọa!Đừng xem chùa bẹn ơi! Đã xem thì cho au một vote Cảm ơn ạ |…
Quả đất này, có cả tỉ người, nhưng để tìm được người yêu Jeon Jungkook sâu đậm chỉ có thể là Kim Taehyung - một gã tồi với trái tim chỉ dành cho riêng em. author: tnha_june, manhTruyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad:genius1809,phiền lòng không reup ở bất kì đâu mà chưa có sự cho phép từ tác giả. Xin cảm ơn.…
Truyện k hoàn toàn là ý tưởng của mik,mik đọc nhiều truyện giống kỉu v.Thấy hay nên mik vt lại:)))Tác giả: sadNgôn,ngọt,sủng😋Câu truyện hoàn toàn k có thật2/1/2022Link FB: https://www.facebook.com/uyniutoan.0309Mn cần kịch bản hay muốn trao đổi vs mik thì kb nha😘Mik đi học á,nếu có ai nhắn rep chậm mn đừng giậnTruyện đang tạm dừng vì sad đi học…